Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 35: Phá cảnh



Người của Giới Luật Đường lần lượt đuổi đến nơi.

Lục Quy Tuyết khẽ ngửa đầu thở dài, làn hơi lạnh như ngưng thành sương trên hàng mi đen nhánh của y. Y dồn hết sức lực, quay mặt về phía cửa động rồi lớn tiếng gọi thêm một lần nữa: “Tạ Triết Phong!”

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Huynh đệ này, nếu ngươi không mau ra đây, e rằng đến lúc huynh xuất quan sẽ chỉ còn thấy xác ta mà thôi!

“Tiểu Lục à, đừng gọi nữa.” Một thanh âm hiền hòa cất lên, nghe giống như một lão ông nhân hậu.

“Lúc nhập định bế quan rồi thì đừng nói là tiếng gọi yếu ớt của ngươi, cho dù có là rồng ngâm phượng hót thì sư huynh ngươi cũng không nghe thấy đâu.”

Thái Thượng trưởng lão Hiên Viên đáp từ trên không trung xuống, râu tóc bạc trắng, mỉm cười nhìn Lục Quy Tuyết. Lão đứng chắn trước đám người Giới Luật Đường, bên cạnh là Ngụy Lâm Thần vừa bị đ.á.n.h đến mức hộc m.á.u.

“Dù ngươi có gọi được hắn ra đây thì đã sao?” Ngụy Lâm Thần lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt không thèm che giấu.

“Lục sư điệt, chẳng lẽ ngươi đã quên chuyện cả nhà sư huynh ngươi từng suýt bị ma vật tàn sát, cả đời hắn hận nhất chính là ma tộc à? Nếu biết ngươi cấu kết với Ma Chủ, chắc chắn hắn sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi.”

“Tiểu Lục, ta đã dùng Diệt Ma Trận giam giữ linh thể của Phong Uyên Quân rồi.”

Lão ta nói bằng giọng ôn hòa nhưng lời lẽ vô cùng sắc bén: “Nể tình ngươi từng là đệ t.ử của chưởng môn, ta không muốn làm khó ngươi.”

Lục Quy Tuyết mím môi im lặng không đáp lời. Thẩm Lâu Hàn nghe vậy cũng không mấy bận tâm.

Thứ nhất, hắn biết Phong Uyên Quân và Lục Quy Tuyết xưa nay không liên quan gì đến nhau.

Thứ hai, hắn biết rất rõ kiếp trước Lục Quy Tuyết đã đối đãi với ma vật tàn nhẫn như thế nào.

“Người đâu.”

Thấy Lục Quy Tuyết im lặng nên lão ta tự ý cho rằng y đã từ bỏ việc chống cự, lập tức ra lệnh: “Đưa Lục Quy Tuyết đi canh giữ cho cẩn thận, ta sẽ đích thân thẩm vấn.”

“Rõ, Đại trưởng lão.”

Các đệ t.ử Giới Luật Đường nhận lệnh, lấy ra xích ngọc được luyện từ thiên thạch vây quanh Lục Quy Tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bỗng nhiên, gió tuyết trên núi cuộn trào dữ dội. Một luồng kiếm khí từ trên cao giáng xuống khiến tuyết b.ắ.n tung tóe, vẽ nên một đường cong đầy uy lực trước mặt Lục Quy Tuyết. Chỉ trong khoảnh khắc, dường như bóng tối cũng bị kiếm khí xé toạc, để lại một vệt sáng trắng rực rỡ như cầu vồng.

Gió tuyết dần tan. Một thanh trường kiếm với lưỡi kiếm đen kịt cắm sâu xuống đất, chặn ngay trước mũi chân các đệ t.ử Giới Luật Đường, như thể kẻ nào dám bước tới sẽ bị lưỡi kiếm lạnh buốt c.h.é.m c.h.ế.t ngay tức khắc. Đám đông bị chấn động bởi kiếm khí nên đồng loạt dừng tay, ngỡ ngàng ngước nhìn lên cao.

Hai đệ t.ử hầu kiếm của Kiếm Ca Phong phản ứng đầu tiên, hét lên: “Đây là chiêu thức cuối của Thái Huyền Đạo! Phong chủ đã đột phá thành công rồi!”

Lục Quy Tuyết ngẩng đầu, thoáng thấy góc áo bào đen trắng của Tạ Triết Phong. Tạ Triết Phong hơi nghiêng người, hai ống tay áo với màu sắc đối lập tung bay trong gió tuyết giống như đôi cánh che chắn y sau lưng, vững chãi bất động.

Lúc này Lục Quy Tuyết chỉ muốn nói với hai đệ t.ử hầu kiếm kia rằng, Phong chủ nhà các ngươi không chỉ đột phá, mà còn nhảy cấp vượt hẳn một cảnh giới luôn đấy.

Từ Hóa Thần, người khác đột phá thì chỉ lên được Luyện Hư sơ kỳ, còn Tạ Triết Phong lại trực tiếp vượt cấp lên tới Luyện Hư viên mãn.

Đây chính là Tiên thiên Kiếm thể. Sức mạnh phô trương đến mức khiến người ta phải hối hận vì đã sinh nhầm nhà, không có được tư chất và cốt cách xuất chúng như thế. Đáng sợ hơn, Tạ Triết Phong còn là một kiếm tu cuồng tu luyện, không bao giờ quan tâm đến những chuyện khác.

Thế nên trong giới tu tiên luôn lưu truyền một truyền thuyết rằng 'Tạ Triết Phong lại đ.á.n.h người mạnh hơn hắn một cảnh giới', khiến nhiều kẻ dù tu vi cao hơn hắn khi gặp cũng phải run sợ.

“Thái thượng trưởng lão đến Kiếm Ca Phong của ta có việc gì chăng?” Giọng Tạ Triết Phong vẫn lạnh nhạt như thường lệ. Hắn lật tay một cái, thanh trường kiếm đen tuyền khẽ ngân lên một tiếng rồi ngoan ngoãn bay về lại trong tay chủ nhân.

Hiên Viên nhìn Tạ Triết Phong, nhận ra tên hậu bối này lại tiếp tục một bước phá cảnh, trực tiếp đạt đến Luyện Hư viên mãn thì suýt nữa đã bóp nát chuỗi tràng hạt trên cổ tay.

Đệ t.ử của Vân Lan đều là quái vật hết hay sao?

Hiên Viên cố giữ nụ cười hiền từ rồi nói: “Tiểu Tạ à, trước khi hỏi tội thì chi bằng ngươi quay lại xem sư đệ của ngươi đi, y đã nhiễm ma khí toàn thân rồi kìa.”

Tạ Triết Phong không quay đầu lại, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như băng: “Ta thấy rồi. Nhưng y vẫn còn tỉnh táo, chưa hề nhập ma.”

“Đó là vì ngươi chưa nhìn thấy cảnh y và Phong Uyên Quân cùng chung giường đấy thôi.”

Ngụy Lâm Thần rõ ràng vẫn còn rất hận cú tát kia nên lập tức chen vào nói: “Tên quấn lấy y không rời nửa bước, lại còn đả thương người khác thay y. Mọi người trong Giới Luật Đường đều nhìn thấy rõ ràng, không lẽ điều đó cũng chưa chứng minh được gì sao?”

Tạ Triết Phong khẽ nhíu mày.

Thấy hắn cau mày, Lục Quy Tuyết bất giác lo lắng. Có phải sư huynh giận mình rồi không? Nếu huynh ấy giận thật thì phải giải thích thế nào đây?