Nhưng Tạ Triết Phong không hỏi y, hắn chỉ khép mắt lại rồi nói: “Dù thế nào đi nữa, ta cũng tin y.”
“Bằng chứng rõ ràng như vậy rồi mà ngươi vẫn nhắm mắt làm ngơ sao?”
Ngụy Lâm Thần cười lạnh: “Tạ Triết Phong xưa nay nổi danh căm ghét cái ác hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Giọng Tạ Triết Phong vẫn bình thản: “Chuyện này phải đợi sư phụ trở về mới tính tiếp. Bây giờ đệ ấy sẽ tạm thời ở lại Kiếm Ca Phong, ta sẽ tự mình trông coi.”
Lục Quy Tuyết đương nhiên biết chuyện họ nói là trông coi, nhưng thực chất là đang che chở cho y.
“Tạ Triết Phong, nghe nói ngươi căm ghét ma vật vô cùng, vậy mà giờ lại bao che cho Lục Quy Tuyết giống như sư tôn của ngươi sao? Nhìn các ngươi bị y lừa gạt, ta thật lòng thấy đau xót vô cùng.”
Giọng Hiên Viên đầy vẻ cảm xúc, cứ như lão đang thực sự xót xa vậy: “Sư tôn của các ngươi đã mất tích, với tư cách là đại trưởng lão, ta sẽ tạm thời đảm nhận chức danh chưởng môn. Nếu các ngươi vẫn còn cố chấp, ta đành phải bắt giữ cả hai người!”
Ánh mắt Tạ Triết Phong khẽ chuyển động, thanh kiếm đen trong tay hắn như có linh tính mà rung lên bần bật. Hắn cũng giống như một thanh kiếm vậy, sắc bén, thuần khiết và không ngại việc chiến đấu.
“Sư huynh.” Giọng Lục Quy Tuyết nhẹ nhàng vang lên từ phía sau.
Tạ Triết Phong cảm thấy vạt áo bị kéo nhẹ thì quay đầu lại nhìn.
Hắn thấy Lục Quy Tuyết bước tới rồi khéo léo nhét một vật vào trong tay áo mình. Đó chính là Kim Sí Lệnh, tín vật của chưởng môn mà sư tỷ Tô Hoàn Nhan đã giao cho Lục Quy Tuyết trước khi rời khỏi Quỳnh Sơn.
Ban đầu, Lục Quy Tuyết định đợi Tạ Triết Phong xuất quan mới trả Kim Sí Lện cho hắn, nhưng y không ngờ lại phải đưa nó ra trong tình cảnh hỗn loạn thế này.
Tâm trí Lục Quy Tuyết cũng có phần rối bời. Nhiều chuyện vốn dĩ không liên quan gì đến nhau lại cùng lúc ập đến, đẩy y vào thế bị động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng y cũng hiểu rõ một điều, Hiên Viên trưởng lão và Ngụy Lâm Thần chắc chắn đã có mưu tính từ trước. Còn Phong Uyên Quân chính là một biến số nằm ngoài dự liệu, một biến số lớn và vô cùng khó kiểm soát.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Gác lại chuyện của Phong Uyên Quân sang một bên, Lục Quy Tuyết nhận ra chuyện y bị quy cho tội nhập ma, thật ra chỉ là công cụ cho cái lão Hiên Viên mượn để đoạt quyền. Vì thế nên lão mới cố ý khoe mẽ và tuyên bố tạm đảm nhận chức chưởng môn. Nhưng với sự tính toán và ngụy trang kỹ lưỡng của mình, lão chắc chắn sẽ không ngờ rằng Tô Hoàn Nhan lại dám giao Kim Sí Lệnh cho một tên đã mất hết tu vi như Lục Quy Tuyết.
“Yên tâm đi.”
Tạ Triết Phong lấy Kim Sí Lệnh từ trong tay áo ra rồi khẽ nói với Lục Quy Tuyết: “Ta hiểu rồi. Ta sẽ cố gắng không động thủ.”
Với uy tín và danh tiếng của mình, Tạ Triết Phong có thể dùng Kim Sí Lệnh để ổn định lại cục diện. Hắn bước tới hai bước, tay nắm c.h.ặ.t lấy chuôi kiếm. Một số đệ t.ử Giới Luật Đường ở gần hắn nhất vô thức lùi lại, dường như bọn họ vẫn còn sợ hãi luồng kiếm khí từ trên trời giáng xuống lúc trước.
Tạ Triết Phong suy nghĩ giây lát rồi khẽ lắc cổ tay, tra thanh kiếm đen vào vỏ sau lưng. Sau đó, hắn lấy Kim Sí Lệnh từ trong tay áo ra và nói với đám đông: “Trước khi sư phụ rời núi du hành, người đã giao lệnh bài chưởng môn lại cho ta. Người dặn rằng nếu Quỳnh Sơn có xảy ra đại sự thì ta có thể tạm thời thay chưởng môn xử lý mọi việc. Các ngươi có ý kiến gì không?”
Thấy Tạ Triết Phong bịa chuyện mà nét mặt vẫn điềm tĩnh như không, Lục Quy Tuyết hoàn toàn yên tâm.
Đường chủ Giới Luật Đường thấy hắn nói vậy thì bước ra và tiến lại gần.
Sau khi xem xét kỹ Kim Sí Lệnh, ông khẽ gật đầu: “Đây đúng là tín vật của chưởng môn. Chuyện Tạ Phong chủ tạm đảm nhận chức chưởng môn là điều hợp lý. Nhưng chuyện của Lục Quy Tuyết không phải là chuyện nhỏ, Tạ Phong chủ định xử lý thế nào?”
“Như ta đã nói, ta sẽ để y ở lại Kiếm Ca Phong và tự mình trông nom. Đợi đến khi sư phụ về, ta sẽ tra rõ nguyên nhân và đưa ra lời giải thích thỏa đáng nhất.” Tạ Triết Phong đáp lời.
Một vị phó đường chủ khác tiến lên hỏi: “Không phải là không được, nhưng nếu Tạ Phong chủ vì nể tình xưa mà không giám sát c.h.ặ.t chẽ, để Lục Quy Tuyết trốn thoát thì như thế nào?”
Tạ Triết Phong khẳng định chắc chắn: “Y sẽ không chạy. Nếu các ngươi không tin thì ta có thể lập lời thề, nếu để mất người, ta sẽ tự tay đưa y trở về.”
Phó đường chủ suy nghĩ một hồi rồi quay sang nhìn đường chủ, cả hai khẽ gật đầu đồng ý.
Đường chủ Giới Luật Đường nói: “Nếu Phong chủ đã bảo đảm như vậy thì Giới Luật Đường cũng không quá cứng nhắc làm gì. Tạm thời sẽ giam giữ Lục Quy Tuyết tại Kiếm Ca Phong để chờ chưởng môn trở về rồi mới xử lý tiếp.”