Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 37:



Thấy đường chủ lên tiếng, các đệ t.ử Giới Luật Đường xung quanh lập tức dịu xuống.

“Đường chủ, sao ngài lại…” Vẻ hiền từ của Hiên Viên trưởng lão cuối cùng không thể giữ nổi. Lão nghĩ mãi nhưng không tìm được lời nào thích hợp để nói tiếp.

Tạ Triết Phong lại có thể dễ dàng hóa giải chuyện này như thế sao?

Kim Sí Lệnh đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t cả chức chưởng môn nữa!

Trước mắt Hiên Viên như có một ngọn núi lớn chắn ngang, khiến lão mãi không thể nào vượt qua nổi. Mà sau lưng lão, từng lớp hậu bối lại lần lượt trèo qua đỉnh đầu lão. Hỏi sao lão không tức giận cho được?

Chuỗi hạt châu trên cổ tay Hiên Viên vỡ tan thành bụi mịn, lão âm trầm nhìn ra sau lưng Tạ Triết Phong rồi nói: “Nếu ngươi không cho chúng ta bắt người, thì với tư cách Thái Thượng trưởng lão, ta yêu cầu Lục Quy Tuyết phải đưa ra một lời giải thích, chuyện này thì làm được chứ?"

Hiên Viên nghĩ rằng, dù lão đã sai Ngụy Lâm Thần dùng ma khí hãm hại Lục Quy Tuyết, và dù sự xuất hiện của Phong Uyên Quân làm mọi thứ lệch hướng, lão vẫn không tin chuyện thân mật giữa Lục Quy Tuyết và Phong Uyên Quân chỉ là ngẫu nhiên.

Đường chủ Giới Luật Đường gật đầu đồng ý: “Thái Thượng trưởng lão nói đúng. Dù tạm hoãn việc thẩm vấn, nhưng hỏi thêm một chút cho rõ tình hình cũng không thành vấn đề. Tạ Phong chủ, ngài có ý kiến gì không?”

Tạ Triết Phong nghiêng người nhìn Lục Quy Tuyết như muốn hỏi ý kiến của y.

Lục Quy Tuyết suy nghĩ thấy tình hình hiện tại đã tạm ổn, không còn căng thẳng như lúc đầu. Y không còn lo bị Hiên Viên khống chế nên có thể thử giải thích rõ ràng.

Nhưng nên bắt đầu từ đâu đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Quy Tuyết trầm ngâm rồi lấy ra lá Song Tâm Phù vỡ đã được ghép lại, rồi nói với mọi người: “Đây là pháp bảo Song Tâm Phù, đáng ra nó có hai tấm. Trước đây ta đã đưa một tấm cho…”

Chưa kịp dứt lời thì bỗng một áp lực vô hình ập đến như lũ tràn bờ khiến mọi người phải nín thở.

Trên Kiếm Ca Phong, bầu trời đêm đầy gió tuyết bỗng chốc tối đen như mực. Một bóng người mảnh khảnh khoác áo choàng tím đen bước ra từ bóng tối sâu thẳm.

Phong Uyên Quân lơ lửng giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống đám người đang đứng trên Kiếm Ca Phong. Đôi mắt xám tím ánh lên sắc đỏ càng tô điểm thêm vẻ tà mị trên gương mặt tuấn tú của gã.

Áp lực từ cường giả Độ Kiếp hậu kỳ cùng luồng ma khí dữ dội đủ để san bằng cả Quỳnh Sơn, như một lời nhắc nhở mọi người rằng lần này, kẻ đứng trước mặt họ không phải là một phân thân tầm thường mà chính là bản thể thật sự.

Phong Uyên Quân nhìn Lục Quy Tuyết và tấm bùa trong tay y bằng một ánh mắt kỳ dị pha lẫn d.ụ.c vọng và sát ý.

Gã khẽ cười một cái, một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng: “Tấm bùa còn lại đó đương nhiên là tặng cho ta rồi. Phải không nào, mèo tuyết nhỏ?”

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Như vẫn thấy chưa đủ sức thuyết phục, gã giơ tay ra, trong lòng bàn tay hắn là một tấm bùa khác đang lơ lửng. Nó trông giống hệt tấm bùa của Lục Quy Tuyết, có cùng một vết nứt và còn lưu lại tia ma khí đen kịt.

Lục Quy Tuyết im lặng đứng hình.

Y cảm thấy như có một con chuột đang gào rú cào loạn xạ trong n.g.ự.c mình.

Rốt cuộc tại sao trước đây y lại viết ra cái tên điên rồ như Phong Uyên Quân này chứ?! Nếu hệ thống cho y một cơ hội được quay lại kiếp trước, y thề rằng sẽ không bao giờ tạo ra nhân vật này!

*Tác giả có lời muốn nói: Phong Uyên Quân à, quậy phá một lúc thì vui thật đấy, nhưng đến lúc không có t.h.u.ố.c giải thì chỉ còn nước bước vào con đường hỏa táng tràng mà thôi.