Phế Thiên Sơn

Chương 3



Sau đó ta cũng không biết mình nghĩ gì nữa, nói chung là bị Cung Chiết Dư t.r.a t.ấ.n đến ch.ế.t đi sống lại, hôm sau tỉnh dậy đầu đau như muốn nứt ra.



Ta giơ hai tay lên che mặt, thật quá ngượng ngùng.



Ta thế mà cùng Cung Chiết Dư vui vẻ cả đêm rồi quên cả rút d.a.o á.m sát! Quả nhiên, chữ sắc có bộ đao trên đầu, hại người…



Chủy thủ giấu dưới gối vẫn đặt ngay ngắn tại chỗ, Cung Chiết Dư đã dậy, ta nhìn qua cửa sổ thấy hắn đang luyện kiếm.



Vì ta đã đến Tây Vực hòa thân, chiến sự nơi biên cương tạm thời hòa hoãn lại, quân Trung Nguyên vốn suy yếu vì thiếu lương thảo cuối cùng cũng có thời gian ổn định lại.



Tuy ta ở Tây Vực nhưng vẫn từ trong miệng các triều thần nghe được chút tin tức.



Khi đang trong vương phủ chuẩn bị dùng cơm trưa, ta thấy được Cung Chiết Dư cả người m.á.u me trở về.



Bước chân của hắn vững vàng, nhưng ở trong mắt ta lại hãi hùng khiếp vía.



“Chàng sao vậy?” Ta đứng lên xem xét, vết thương của Cung Chiết Dư không giống bị ám toán, mà giống bị đ.á.n.h hơn, mà còn là bị đ.á.n.h không phản kháng.



Nhưng mà… Cung Chiết Dư võ công đứng đầu thiên hạ có thể bị ai đ.á.n.h thành dạng này chứ?!



“Đừng chạm vào ta.” Cung Chiết Dư đẩy ra ta, trên người toàn mùi m.á.u tươi. Hắn thấy tay ta ngừng giữa không trung, ánh mắt hơi lóe lên, mở miệng bổ sung: “Dơ.”



Thị vệ đi theo Cung Chiết Dư lúc này mới nói rõ tình huống: “Hôm nay nhị hoàng t.ử nghe được chuyện đêm qua điện hạ định gi.ế.t cơ thiếp trong phủ, nổi trận lôi đình, hai người tranh cãi một hồi, cuối cùng bệ hạ trừng phạt điện hạ.”



Hóa ra là bị phạt.



Ta nhìn miệng vết thương ghê người trên lưng Cung Chiết Dư, có chút không đành lòng.



Triều thần rất bất mãn, đặc biệt là thượng thư và tướng quân, ta tưởng chuyện này đến đây là xong, ai ngờ hôm sau trong cung truyền ra tin tức, nói Cung Chiết Dư ch.ặ.t đứt một cánh tay thượng thư.

 

Hắn ch.ặ.t tay người ta ngay tại chỗ, ném xuống đất.



Nghe thấy tin này, m.á.u ta như muốn ngừng chảy.



Cung Chiết Dư thật sự là một kẻ điên không hơn không kém, hắn rốt cuộc đang làm gì vậy?!



Ngay sau đó ta bị bệ hạ triệu tiến cung, trong đại điện, ta thấy nhị hoàng t.ử Cung Hàm Lễ ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Cung Chiết Dư người đầy vết roi.



Cung Chấn Thiên giận dữ đập bàn: “Nghịch t.ử, ngươi muốn tạo phản phải không?!”



“Không dám không dám.” Cung Chiết Dư nghe vậy, giơ tay xoa xoa m.á.u trên khóe miệng, sau đó thò lười ra l.i.ế.m l.i.ế.m, cười nhạt: “Chỉ là phụ hoàng không giữ nhi thần lại thì ai thay người đ.á.n.h khắp thiên hạ đây?”



Cung Chấn Thiên giận đến run tay, lúc này tình hình chiến sự căng thẳng, Tây Vực bọn họ không thể mất đi một v.ũ k.h.í mạnh như Cung Chiết Dư.



“Giỏi, giỏi lắm rồi. Nếu ngươi cảm thấy những nữ nhân kia phiền toái thì hưu hết đi. Nhưng nếu ngươi ở trên chiến trường thua một bước thôi, ta sẽ mang nàng ta ra…” Cung Chấn Thiên chỉ vào ta, “... Ngũ mã phanh thây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ta không thèm để ý đến sự uy h.i.ế.p của Cung Chấn Thiên, bởi vì Cung Chiết Dư cũng sẽ không thèm để ta vào mắt, Cung Chấn Thiên chọn sai con tin rồi.



Cuối cùng, ta mang trên vai cái danh Tam hoàng phi, không thể không khiêng Cung Chiết Dư hồi phủ.



Toàn bộ quá trình ta không muốn nói gì, bởi vì Cung Chiết Dư trực tiếp dựa hẳn vào người ta, hắn quá nặng.



Đột nhiên bên tai ta truyền đến tiếng cười khẽ.



“Nàng không sợ à?”



Ta nhìn lướt qua Cung Chiết Dư, thở dài: “Trước khi đến ta đã chuẩn bị tâm lý mình sẽ ch.ế.t, ai ngờ chàng không g.i.ế.c ta.”



“Sao ta vô duyên vô cớ lại muốn gi.ế.t nàng được?” Cung Chiết Dư thật khó hiểu, hắn tự nhiên đứng thẳng lên, tựa như người vừa rồi nhão như bùn ăn vạ trên người ta không phải hắn. Lúc này Cung Chiết Dư nhìn thẳng ta bằng ánh mắt nghiêm túc.



Ta thấy hắn có thể đi lại bình thường, lập tức hiểu được vừa rồi mình bị trêu chọc, thật sự cạn lời.



Đến lúc chạng vạng, ta đột nhiên bị Cung Chiết Dư kéo ra ngoài.



“Đi đâu?” Ta kinh ngạc hỏi.



Cung Chiết Dư nói muốn đưa ta ra ngoài dạo phố.



Ta không rõ nguyên do nhưng cũng không thể từ chối, dù sao Cung Chiết Dư chỉ cần mất hứng là có thể bẻ gãy tay ta, thậm chí là lấy mạng ta.



Ta từng đáp ứng mẫu thân sẽ sống thật tốt.



Bởi vì phải ra ngoài, nha hoàn trong phủ chạy tới trang điểm cho ta, ta xưa nay không thích bạch y, trang điểm cũng phải diễm lệ, nha hoàn liền giúp ta thoa phấn, điểm thêm son hồng.

 

Khi Cung Chiết Dư nhìn thấy ta, hắn có chút kinh ngạc, ngơ ngác mà nhìn.



Ngay sau đó tay ta bị nắm lấy, nắm rất c.h.ặ.t, ta có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp trong lòng bàn tay Cung Chiết Dư, khác hẳn gương mặt luôn lạnh lùng của hắn.



Ta không gạt ra, chỉ thầm nghĩ, hóa ra kẻ điên khát m.á.u trong lời đồn khi đi dạo phố cũng sẽ thích nắm tay người khác.



Phố xá kinh thành Tây Vực cũng rất phồn hoa, ban đêm người đến người đi, hai bên đường là tiểu điếm và cửa hàng, lề đường bày những đồ chơi mới lạ, còn có tiểu hài t.ử bán kẹo hồ lô.



Ta thấy khá lạ lẫm, dù sao cũng là dị quốc, phong thổ không giống nhau, ta rất cao hứng, dạo bên này bên kia, quên hết mọi chuyện.



Sau đó Cung Chiết Dư đưa cho ta một túi ngân lượng.



“Gì đây?” Ta khó hiểu nhìn hắn.



“Muốn mua gì thì mua, không đủ thì nói với ta.” Giọng Cung Chiết Dư có chút lười biếng, ta còn chưa kịp hiểu gì hắn đã ngoảnh mặt đi hướng khác.