Phế Thiên Sơn

Chương 4



Ta ngại tiêu tiền của Cung Chiết Dư, dù sao ta tới cũng là vì muốn mạng của hắn.



Nhưng cuối cùng sau khi đi dạo xong, ta vẫn thu về một hộp vàng bạc châu báu, trâm cài trang sức. Tất cả đều là do Cung Chiết Dư kéo ta vào sạp hàng mua, ta sợ hắn sẽ mất kiên nhẫn, nhưng hắn như không có vấn đề gì, cứ thế thong thả cùng ta đi dạo.



Nói thật, nhìn những đồ vật rực rỡ muôn màu này, ta hơi muốn khóc.



Những thứ này ta ở Trung Nguyên mười mấy năm cũng chưa từng được sờ vào, Cung Chiết Dư lại thoải mái cho ta cả một đống.



Tuy rằng không biết vì sao Cung Chiết Dư lại mua cho ta, nhưng xem xét chuyện hắn vô tình lấy lòng đúng chỗ, tối nay ta sẽ giấu chủy thủ dưới ván giường, không động thủ.



Tuy nhiên, khi ta ra ngoài lần nữa, lại luôn cảm thấy có một ánh mắt đang âm thầm theo dõi ta.



Vì đi theo sư phụ học bản lĩnh từ nhỏ, trực giác ta rất nhạy bén.



Ta bước nhanh trên phố, cố tình đi đến chỗ đông người, ánh mắt phía sau kia vẫn luôn dính lên người ta, chưa từng rời đi.



Đến khi ta dừng trước một cửa hàng nhỏ, một người đàn ông đột nhiên nhét một tờ giấy vào tay ta!



Ta tìm nơi không người mở ra xem, hóa ra là tin Thẩm Thanh Ngọc truyền đến.



“Động thủ đi, việc này không thể chậm trễ.”



Đây là một bức mật thư thúc giục ta.



Ta xé nát bức thư, chia ra vứt ở các góc đường khác nhau.



Thẩm Thanh Ngọc tạo áp lực, ta bất đắc dĩ thở dài.



Nhưng… Khi ta đã chuẩn bị tốt tâm lý thì tối Cung Chiết Dư lại không hồi phủ!

Ta thức cả đêm, nghĩ tới nghĩ lui cũng không nghĩ ra Cung Chiết Dư đi đâu, đến trưa ngày hôn sau, trong cung cho người đến phủ truyền tin Cung Chiết Dư đã lãnh binh xuất chinh.



Ta thiếu chút nữa ngã từ trên giường xuống đất.



Không phải nói ngừng chiến sao?! Sao Cung Chiết Dư lại lật lọng?!



Ta bắt lấy tay thị vệ, khó tin hỏi: “Có chuyện gì vậy?”



“Sáng nay lâm triều bệ hạ ra quyết định nhưng chủ ý là do tam hoàng t.ử điện hạ đề xuất.” Thị vệ không thể nói nhiều, gạt tay ta ra rồi xoay người đi, còn ta bình tĩnh suy nghĩ lại tiền căn hậu quả.



Ta nghĩ mãi cũng chẳng ra, thật sự không hiểu nổi kẻ điên Cung Chiết Dư này nghĩ gì trong đầu.



Giờ phút này trong lòng ta tràn ngập phẫn nộ, ở trong mắt ta hành vi lật lọng của Cung Chiết Dư không khác thì tên cẩu hoàng đế Trung Nguyên vứt bỏ mẫu thân ta kia.



Trong phủ cũng không có ai ta có thể dựa vào, trước khi Cung Chiết Dư về, ta ra khỏi vương phủ một chuyến, đi bộ trên đường. Sau khi rẽ trái rẽ phải, ta lặng yên không tiếng động ngoặt vào một con hẻm nhỏ, bước thật nhanh đến cửa một biệt viện.



Cốc, cốc, cốc.



Ta gõ ba tiếng, cửa gỗ kẽo kẹt được mở ra, ta bị một cánh tay kéo mạnh vào trong.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vốn tưởng rằng là người liên lạc, ta ngẩng đầu lên nhìn rõ người tới mà ngẩn người.



Thẩm Thanh Ngọc?!



“Tham kiến điện hạ.” Phản xạ có điều kiện, ta hành lễ gọi ra danh hiệu của hắn.



Vẻ mặt Thẩm Thanh Ngọc phức tạp nhìn ta, trên cằm hắn hơi lún phún râu, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn lóe lên ánh sáng.



“Sao còn chưa xuống tay?” Thẩm Thanh Ngọc hỏi.



Vậy là hắn đến để thúc giục ta, trong lòng ta có chút bực bội, ngoài miệng vẫn giải thích: “Không dễ xuống tay, tuy ta có chút công phu nhưng vẫn kém xa Cung Chiết Dư.”



“Nhưng ngươi là người gần gũi hắn nhất, vậy còn không xuống tay được hay sao?!” Thẩm Thanh Ngọc dùng vẻ mặt khó hiểu nhìn ta. Hắn nói chỉ cần khi Cung Chiết Dư ngủ say đ.â.m hắn một nhát là được.



…… Nói thì dễ, ta muốn trợn trắng mắt.



“Điện hạ ngàn dặm xa xôi đến đây chỉ vì muốn nói chuyện này thôi sao?” Ta nghiêng đầu, hai mắt hoang mang, có lẽ lần này Thẩm Thanh Ngọc đến còn có chỉ thị khác.



Nhưng nam nhân trước mặt sau khi nghe ta hỏi vậy lập tức thu lại ánh mắt sắc bén, lẳng lặng nhìn ta.



Hầu kết hắn lăn lộn một chút: “Thẩm Tang Nguyệt, nếu ngươi không thể hoàn thành nhiệm vụ lần này, ta không giữ nổi ngươi nữa. Phụ hoàng hạ ám lệnh, ngươi với Cung Chiết Dư chỉ một người được sống.”



“Lần này ta đến là vì lo cho ngươi.” Thẩm Thanh Ngọc mặt tràn ngập ưu tư, tựa như gầy đi không ít.



Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên kéo ta vào lòng: “... A Nguyệt, đừng để ta lại một mình.”

 

Đúng rồi, Thẩm Thanh Ngọc không phải đích trưởng t.ử, nhiều năm như vậy Hoàng hậu vẫn luôn coi hắn như cái gai trong mắt, ta tuy không có tác dụng gì nhưng tốt xấu gì cũng chạy theo Thẩm Thanh Ngọc từ nhỏ.



“Đại huynh.” Ta ngừng lại một chút: “Huynh không sợ ta sẽ bị Cung Chiết Dư gi.ế.t à?”



Sao hắn lại có thể tự tin về ta như thế.



Thẩm Thanh Ngọc buông ta ra, cúi đầu, như muốn nói gì đó, há miệng thở dốc.



“Trên thế giới này người có thể khiến hắn cam tâm tình nguyện ch.ế.t, chỉ có một mình ngươi.”



Ta không hiểu, lâm vào trầm tư.



Ta cùng Thẩm Thanh Ngọc ngồi uống trà, nghe hắn kể lại kỹ càng tỉ mỉ chuyện Cung Chiết Dư xuất chinh lần này.



Thiếu niên cả đời ngựa chiến, chinh chiến sa trường, thần tới sát thần, Phật tới sát Phật, lần này hắn lại phá phòng thủ tiền tuyến, mang theo đội quân tinh nhuệ tiến thẳng vào doanh địa Trung Nguyên.



“Tiền tuyến truyền đến tin tức, hơn một ngàn người mở đường cho Cung Chiết Dư tiến vào, hắn chỉ đề ra một yêu cầu, thỏa mãn là hắn sẽ ngừng chiến một tháng.”



“Yêu cầu gì?” Ta tò mò.



“Hắn muốn một mình gặp phụ hoàng.”