Hả?
Ta chấn động, ngón tay lạnh buốt. Ta biết Cung Chiết Dư điên nhưng không ngờ hắn lại to gan lớn mật đến vậy.
Sau đó tin tức từ tiền tuyến bị ngắt, ta không biết Cung Chiết Dư làm gì nữa.
Lợi dụng ánh trăng, ta lặng lẽ trở về vương phủ, hoàng thành Tây Vực chưa truyền tin, chứng tỏ Cung Chiết Dư chưa trở về.
Tâm tình ta có chút phức tạp, ngắm nghía chủy thủ trong tay, ngồi thất thần trên giường, ta cũng không biết mình đang đợi cái gì.
Đến tận nửa đêm, ta đang ngái ngủ ngồi bên án thư luyện chữ thì thị vệ sốt sắng chạy vào thông báo Cung Chiết Dư đã quay về.
Một bóng người lọt vào tầm mắt, là nam nhân vừa tàn sát trở về.
Hắn đứng ở cửa lẳng lặng nhìn ta, ta không biết nên phản ứng thế nào.
Hắn đi đến trước mặt, đột nhiên nắm cằm ta, ta hơi hơi muốn tránh đi nhưng hắn lại nhét một đồ vật vào tay ta.
Ta sửng sốt, Cung Chiết Dư né ra, ta cúi đầu mới thấy đó là một miếng ngọc bội.
Là ngọc bội mẫu thân để lại cho ta.
Ta xoa xoa ngọc bội trong tay, cảm xúc lạnh lẽo kích thích tuyến lệ, ta không nhịn được nước mắt dâng trào, tràn ra khỏi bờ mi, từng giọt từng giọt rơi xuống mu bàn tay. Ta khóc đến tê tâm liệt phế, ta biết nhưng không kìm nổi.
Cung Chiết Dư ngồi xổm xuống trước mặt ta, dùng ngón tay lau nước mắt cho ta, hỏi: “A Nguyệt, ôm một cái được không?”
Ta nhào vào trong lòng Cung Chiết Dư, òa khóc.
Vậy ta mới biết, hóa ra Cung Chiết Dư đại sát tứ phương chỉ vì muốn đoạt ngọc bội trong tay phụ hoàng ta.
Ngày ấy hắn áp sát trận doanh, mang theo đội quân tinh nhuệ nguy hiểm nhất, không gặp được hoàng đế Trung Nguyên liền gi.ế.t sạch.
Bởi vì hai nước thương nghị ngừng chiến, Trung Nguyên rơi vào trạng thái lơi lỏng, bị Cung Chiết Dư đ.á.n.h cho trở tay không kịp, huống chi lương thảo còn chưa chuyển đến, sĩ khí quân Trung Nguyên không được bao nhiêu.
Phụ hoàng ta Thẩm Uy sau khi suy nghĩ cặn kẽ đã đồng ý gặp Cung Chiết Dư.
Cuối cùng Cung Chiết Dư vừa đe dọa vừa dụ dỗ, bắt phụ hoàng trả lại ngọc bội này cho ta, sau khi nghe Cung Chiết Dư kể, ta dần dần bình tĩnh lại.
“Ông ta đã làm gì chàng?” Ta ngẩng đầu nhìn Cung Chiết Dư.
Thân thể hắn cứng đờ: “Không có.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đừng nói dối!” Ta quá hiểu Thẩm Uy là kiểu người nào, ông ta khẳng định sẽ không dễ dàng buông tha cho Cung Chiết Dư.
Cuối cùng ta nhìn thấy trên ngón tay Cung Chiết Dư có một lỗ nhỏ, cả mười ngón đều có.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, gọi nha hoàn mang d.ư.ợ.c đến. Ta hiểu đây là gì, Trung Nguyên thường dùng một loại hình phạt, dùng mười cây châm đ.â.m vào dưới móng tay, khiến người chịu hình sống không bằng c.h.ế.t.
Tay xót đến đứt ruột.
Thật ra ta vẫn luôn muốn hỏi Cung Chiết Dư tại sao lại đối xử với ta tốt như vậy. Hắn rõ ràng có thể vặn gãy cổ ta bất cứ lúc nào nhưng lại tốn tâm tư tặng ta vàng bạc châu báu, thậm chí chỉ vì ta nhíu mày mà muốn gi.ế.t sạch thiếp thất trong phủ.
Ta biết chắc Cung Chiết Dư không phải vì tham luyến sắc đẹp của ta, hắn muốn dạng mỹ nhân nào mà không có.
Tại sao người hòa thân nhất định phải là ta.
Mọi chuyện đều đang chứng minh Cung Chiết Dư đối xử với ta khác biệt. Tự nhiên cảnh nam chính chung tình trong kịch lại rơi xuống đầu ta, chẳng lẽ ta từng là bạch nguyệt quang của hắc liên hoa?!
“Cung Chiết Dư, trước đây chúng ta quen nhau à?” Ta lớn mật dò hỏi.
Cung Chiết Dư kéo ta ngồi xuống trên đùi hắn, đầu ghé vào bên vai ta, tóc mềm cọ cọ vào sườn mặt ta rồi từ từ kể lại chuyện cũ.
Hóa ra ta từng bị mất trí nhớ.
Cung Chiết Dư nói với ta, lần đầu tiên hắn gặp ta là ở biên cương, năm ấy mẫu thân đưa ta đi trốn.
Thẩm Uy say rượu phát sinh quan hệ với mẫu thân ta, bà chỉ là một ca kỹ Giang Nam. Hoàng hậu không thể tha thứ cho việc làm dơ bẩn này, muốn đuổi tận g.i.ế.c tuyệt hai mẹ con ta. Mẫu thân sau khi sinh đã ôm ta trốn ra khỏi hoàng thành, sau đó bị ám vệ trong cung đuổi gi.ế.t.
Mẫu thân chạy thẳng về hướng tây, thay tên đổi họ sống trong một thôn trang nhỏ gần biên cảnh. Năm mười tuổi, ta bị nhiễm phong hàn, sốt cao mãi không hạ.
Mẫu thân đi khắp nơi tìm đại phu nhưng trên người không đủ tiền nên chỉ có thể mua mấy loại d.ư.ợ.c liệu rẻ tiền, ta nằm trên giường thoi thóp.
Khi Cung Chiết Dư còn nhỏ cũng t.h.ả.m chẳng kém ta, mẫu thân hắn vì sinh hắn mà ly thế, ngày hắn chào đời bầu trời chuyển sang màu đỏ như m.á.u, mọi người trong cung đều nói hắn là điềm xấu.
Vì thế Cung Chiết Dư từ nhỏ đã bị người ta ghét bỏ, thường xuyên bị đ.á.n.h đập và bỏ đói, chỉ có thể tự mình leo cây hái quả ăn. Ban đầu Cung Chấn Thiên cũng chẳng thèm để ý đến nhi t.ử nhỏ tuổi nhất này, cho đến khi hắn giành được vị trí đứng đầu trong đại hội săn thú, trường thương ném ra trực tiếp đ.â.m ch.ế.t lợn rừng cách trăm bước chân, Cung Chấn Thiên mới phát hiện mình đã sinh ra một quỷ tài kinh hãi thế gian.
Cung Chiết Dư liền bị Cung Chấn Thiên nuôi thành kẻ điên, mười ba tuổi đã ra chiến trường.
Nhưng trước đó khi tám tuổi, năng lực còn chưa được khai quật, hắn thường xuyên trốn ra khỏi cung đ.á.n.h nhau, trộm cắp.
Ngày đó ta nhiễm phong hàn sốt cao nằm trong nhà, cửa gỗ nhà tranh bị đá bay, một thiếu niên tóc dài tán loạn tiến vào, nhìn bề ngoài có vẻ nhỏ tuổi hơn ta.
“Có đồ ăn không?” Hắn thấy ta nằm trên giường thoi thóp như sắp ch.ế.t, nắm đ.ấ.m chuẩn bị vung ra liền tạm thời hạ xuống.
“Này, hỏi ngươi đó.” Cung Chiết Dư mất kiên nhẫn.