Ta nhìn bộ dáng gầy trơ xương của hắn, mím môi.
“Ngươi đói bụng lắm à?”
Mẫu thân nói với ta ở đời gieo càng nhiều nhân tốt sẽ gặt càng nhiều trái ngọt.
Cung Chiết Dư hừ một tiếng, mang theo dáng vẻ vừa ngây ngô vừa ngông cuồng, bắt đầu lục tung nhà ta. Ta biết hắn vốn muốn đ.á.n.h cướp nhà ta nhưng thấy bộ dạng ốm yếu của ta nên thôi.
Ta bất chấp việc mình khó chịu đến sắp ngất xỉu, gượng dậy móc ra hai quả táo từ cuối giường.
“Cái này… cho ngươi.” Ta vừa ho khan vừa nói, suýt nữa không phát ra tiếng.
Cung Chiết Dư dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta, cuối cùng vẫn nhận lấy.
“Ngươi bị bệnh gì?” Thiếu niên ngồi xuống mép giường ta, chân không đeo giày.
“Phong hàn.”
“Sao lại nóng như vậy?” Thiếu niên đặt tay lên trán ta thăm dò, ta hoảng sợ.
Nam nữ thụ thụ bất thân, mẫu thân luôn dặn ta điều này.
Thấy ta có chút kháng cự, thiếu niên với gương mặt xinh đẹp cười tươi như trăng rằm: “Ngươi sợ cái gì, ngươi cho ta đồ ăn, ta sẽ không hại ngươi.”
Yêu ghét cũng rất rõ ràng.
Ta không có sức nói lại hắn, đúng lúc này mẫu thân từ bên ngoài trở về, thấy Cung Chiết Dư như ăn mày chân trần ngồi ở mép giường ta ăn táo, bà trợn mắt hoảng sợ, mặt tái đi.
Thấy có người tới, Cung Chiết Dư trực tiếp nhảy cửa sổ rời đi.
Nhanh như ảo ảnh.
Vì ta mang táo cho Cung Chiết Dư, tối đó ta đói bụng phát sốt rất cao, khi ta ngất đi, mẫu thân sốt ruột nước mắt đầy mặt.
“Đứa nhỏ ngốc này, con đã thế này còn đem thức ăn cho người ta.”
Ta nghĩ dù sao mình cũng sắp ch.ế.t rồi, chút đồ ăn đó thà để lại cho người vẫn còn hy vọng sống sót.
Không ngờ hôm sau, khi mẫu thân ra ngoài đào mồ cho ta, Cung Chiết Dư lại mang d.ư.ợ.c tới.
“Đây là ta xin ở chỗ huynh trưởng, có thể trị phong hàn, ngươi còn cần gì thì nói với ta.”
Cung Chiết Dư ngạo nghệ đặt đống d.ư.ợ.c trên đầu giường ta rồi yên lặng đứng nhìn.
Hành động của hắn thật quá điên rồ, ta nhìn mà kinh tâm động phách.
Kết quả là ta thật sự hạ sốt, sau đó thỉnh thoảng Cung Chiết Dư lại mang d.ư.ợ.c đến cho ta, ta cười nói với hắn mình lời to rồi, hai quả táo đổi được cả đống d.ư.ợ.c liệu quý.
Cung Chiết Dư cười lạnh: “Ta cho ngươi d.ư.ợ.c chính là muốn ngươi báo đáp ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta ngẩn người, ngay sau đó hỏi hắn muốn ta báo đáp thế nào.
Hắn nói ta phải chơi với hắn.
“Ta muốn gọi ngươi là tỷ tỷ, ngươi phải đồng ý.” Cung Chiết Dư kề sát mặt vào mặt ta, chớp chớp mắt.
Khi bệnh của ta dần tốt lên, thái độ của mẫu thân với Cung Chiết Dư cũng thay đổi, thậm chí còn giữ hắn lại ăn cơm.
Bởi vì mấy năm nay sống trong cảnh đào vong, mẫu thân rất ít khi giao lưu quan hệ với người khác, sợ bại lộ hành tung. Mẫu thân định dẫn ta chạy sang Tây Vực, ít nhất ở đó sẽ không có Huyền Thưởng Lệnh trả giá cao cho đầu mẫu thân và ta.
Sau khi chơi cùng Cung Chiết Dư cả tháng, ta mới biết, d.ư.ợ.c kia không phải Cung Chiết Dư xin của huynh trưởng mà là trộm ở trong cung. Có một lần hắn bị bắt tại trận.
Cả tháng qua ngày nào Cung Chiết Dư cũng đến tìm ta, nhưng hôm đó hắn không tới, ta liền đi lang thang trên đường. Khi đi đến một góc đường, ta thấy một nhóm thiếu niên đang ẩu đả.
Thấy người nằm lăn trên đất quen mắt, ta khí huyết dâng trào, lấy ngay d.a.o đốn củi treo trên cửa sổ một hộ ven đường, vọt qua đó, ta múa d.a.o lung tung, thiếu niên đang nằm lăn ra đất kia lại bật dậy đoạt lấy con d.a.o, múa may dọa đám kia chạy mất.
“Bọn họ là ai?”
“Đám người ngứa mắt ta.” Cung Chiết Dư nhàn nhạt nói, trên mặt hắn toàn vết bầm tím, quần áo còn có dấu chân. Nhưng ta có thể nhìn ra thương tích của Cung Chiết Dư chưa là gì so với đám kia.
Ta nhìn Cung Chiết Dư đi chân trần, cánh tay đổ m.á.u, liền xé quần áo của mình ra băng bó cho hắn.
“Tỷ tỷ, ta không đau, chúng ta ra sau núi hái quả nhé?”
Cung Chiết Dư thuận thế liền bắt đầu làm nũng.
Từ sau khi ta đồng ý cho hắn gọi là tỷ tỷ, Cung Chiết Dư liền thường xuyên làm nũng, không có việc gì cũng dính lấy ta. Ta hỏi Cung Chiết Dư sao phải chấp nhất như vậy, hắn nói mình luôn muốn có một tỷ tỷ.
“Phụ thân, huynh trưởng chỉ đều là cái danh hão thôi, ta thà bọn họ đã c.h.ế.t còn hơn.” Thiếu niên ngồi trên tảng đá l.i.ế.m l.i.ế.m vết thương ở khóe môi, “Tỷ thì khác, tỷ cho ta quả táo, ta thích tỷ tỷ.”
“A Nguyệt, ta sẽ g.i.ế.c sạch những kẻ đuổi theo tỷ.”
Câu tuyên bố của Cung Chiết Dư khiến ta lặng người, mãi không thể bình tĩnh lại.
Nhưng cuối cùng ta với mẫu thân vẫn bị tìm thấy.
Một hôm ám vệ trong cung phái ra phá cửa sổ xông vào nhà, dùng mê d.ư.ợ.c làm hôn mê ta với mẫu thân, Cung Chiết Dư điên cuồng tìm kiếm, cuối cùng tìm thấy ta và mẫu thân trong một sơn động sau núi, khi đó ám vệ đang chuẩn bị phóng hỏa.
Bọn họ muốn thiêu ch.ế.t ta và mẫu thân, vì Hoàng hậu đã hạ chỉ không được để mẫu thân ta ch.ế.t thoải mải.
“Sau đó thì sao?” Ta hỏi Cung Chiết Dư.
Hắn nói tới đây liền ngậm c.h.ặ.t miệng.
Khi Cung Chiết kể lại chuyện xưa, tuy ta bị mất trí nhớ nhưng nghe những lời hắn nói, trong đầu ta cũng hiện lên vài đoạn ký ức vụn vặt!
Đầu ta đau như muốn nứt ra, ta biết Cung Chiết Dư đang nói thật, ta và hắn đã quen biết từ nhỏ.
“Chỉ vì hai quả táo thôi sao?” Ta nghiêng đầu nhìn nam nhân mi thanh mục tú bên cạnh.
“Đúng, chỉ vì hai quả táo đó. Ta lớn lên muốn gì cũng phải đoạt lấy, lấy tranh đoạt mà sinh tồn, nàng là người duy nhất tự nguyện cho ta hai quả táo còn không sợ ta.”