Phế Thiên Sơn

Chương 7



Cung Chiết Dư tiếp tục cọ cọ mặt vào cổ ta, giọng hắn ngày càng thấp, nghẹn đến bất thường.



“Đương nhiên, lúc đó nàng cũng là người đẹp nhất ta từng gặp, ta đương nhiên là thích nàng vô cùng.”



Ta đương nhiên là thích nàng vô cùng?



Nghe thấy câu này, mặt ta hơi đỏ lên.



“Không đúng, chàng đừng có đổi đề tài, sau đó thì sao?!” Sau khi nghe chuyện xưa, ta không hề sợ Cung Chiết Dư nữa.



“Sau đó chính là ta anh hùng cứu mỹ nhân, cả người thương tích cứu nàng đi, nhưng mẫu thân nàng không chống đỡ được, bị đám người đó gi.ế.t. Ta biết ngọc bội kia là đồ vật mẫu thân để lại cho muội, ám vệ mang ngọc bội đó về báo cáo, Hoàng hậu mới yên tâm.”



Ta tò mò: “Nhưng sao chúng ta cuối cùng vẫn tách ra?”

 

Cung Chiết Dư khẽ c.ắ.n một ngụm vào cổ ta, hàm hàm hồ hồ nói: “Ừm… Ta bị huynh trưởng ép về, còn nàng lưu lại thôn trang kia, khi ta đến tìm nàng lần nữa thì không thấy, ta nghĩ nàng đã ch.ế.t, sau đó ta mới biết Thẩm Thanh Ngọc cầu xin giúp nàng, cứu nàng, mang nàng về hoàng thành làm Lục công chúa không tiếng tăm…”



Ta vừa nghe vừa bị Cung Chiết Dư áp xuống giường, trên vai hắn có thương tích, ta ỡm ờ muốn trốn, Cung Chiết Dư lại mỉm cười, l.i.ế.m l.i.ế.m môi mỏng, trong mắt mang theo ý cười: “Lần này đừng cự tuyệt ta.”



Ta nhìn ngọc bội trên đầu giường, lập tức trợn trắng mắt.



Nam nhân thật đúng là không bao giờ chịu thiệt!



“Chàng đừng…” Ta nghiêng đầu né đi, nam nhân trên người khẽ cười, đột nhiên đổi giọng: “Tỷ tỷ, cho ta đi?”



……



Chữ sắc có bộ đao trên đầu, cuối cùng ta vẫn bị hắn lăn lộn một đêm.



Không thể ngờ ban đêm nhiệt độ giảm sâu, gió lạnh thổi qua khe cửa, buổi sáng khi thức dậy ta hắt xì liên tục mấy lần, bị bệnh rồi.



“Nàng gầy quá, thân thể yếu đuối.”



Cung Chiết Dư lộ rõ vẻ chưa đã thèm, ôm c.h.ặ.t không cho ta dậy.



Ta bị Cung Chiết Dư dính đến gắt gao, hắn gọi đại phu đến bốc t.h.u.ố.c cho ta, ta ngại đắng không muốn uống, hắn lập tức kêu ta mấy tiếng tỷ tỷ liên tiếp, sau đó nói: “Nàng không chịu uống thì ta chỉ có thể mớm cho nàng.”



Mớm?! 



Ta khiếp sợ nhìn Cung Chiết Dư tiến lên định c.ắ.n môi ta, nhanh tay đẩy hắn ra.



“Ta uống!” Ta anh dũng hy sinh uống một ngụm t.h.u.ố.c lớn.



Cùng lúc đó, trong phủ có thêm mấy người cũng nhiễm phong hàn, Liễu Thanh Thanh - đích trưởng nữ nhà tướng quân là một trong số đó.



Thị nữ trong phủ mấy lần muốn đi vào nhưng đều bị ánh mắt sắc bén của Cung Chiết Dư dọa sợ.



Ta nhíu mày, gọi thị nữ vào.



“Chuyện gì?”



Cung Chiết Dư nhướng mày, ý bảo thị nữ trả lời.



Thị nữ run run rẩy rẩy nói: “Điện hạ, Vương phi, Liễu tiểu thư nói mình bị bệnh, muốn…”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Bảo nàng ta cút.” Cung Chiết Dư ngắt lời thị nữ.



Thị nữ kia run run rẩy rẩy chạy đi, Cung Chiết Dư bưng chén t.h.u.ố.c lên, thổi thổi cho nguội.



“Uống thêm ngụm nữa nào, không uống không khỏi được đâu.” Hắn lại bắt đầu nịnh nọt ta.



Khả năng đây là nam chính trong kịch

, chỉ đối tốt với tỷ tỷ, những người khác tránh càng xa càng tốt?



Ta thật hưởng thụ.



Nghĩ lại mục đích mình đến hòa thân, lòng ta áy náy.



Ta biết nếu có chuyện giấu nhau, quan hệ giữa cả hai không sớm thì muộn cũng sẽ rạn nứt, vậy là ta mím môi nói cho Cung Chiết Dư biết thật ra ta luôn có ý đồ xấu.



Hắn nhướng mày: “Ta biết.”



Gì?!

 

“Nàng giấu chủy thủ đi đâu rồi?” Cung Chiết Dư nhìn ta, “A Nguyệt bây giờ cũng thật lợi hại, còn có võ công. Vậy cũng tốt, như vậy lúc ta không thể ở bên cạnh, nàng cũng có thể tự bảo hộ mình.”



“Nếu ta động thủ trước khi chàng nói cho ta chân tướng thì sao?” Ta thật sự không nhịn được, buột miệng thốt ra.



Khi nói xong ta mới ý thức được, chính mình đang hỏi một vấn đề trí mạng.



Cung Chiết Dư lại trả lời rất thoải mái: “Ta sẽ thành toàn cho nàng.”



“Dù sao ta cũng thiếu nàng một mạng, A Nguyệt.” Cung Chiết Dư ôm ta, siết c.h.ặ.t hơn, “Mặc kệ nàng xuất phát từ nguyên nhân gì, nếu gi.ế.t ta có thể giúp nàng sống thoải mái hơn, nàng cứ việc.”



Ta đột nhiên nghĩ đến câu Thẩm Thanh Ngọc nói.



“Trên thế giới này người có thể khiến hắn cam tâm tình nguyệt chịu ch.ế.t, chỉ có mình ngươi.”



Ta không hiểu vì sao. Ở trong mắt ta, Cung Chiết Dư chỉ là người xa lạ, kể cả có nhớ ta cũng chưa chắc đã để trong lòng, những việc ta làm cũng chẳng phải lớn lao gì nhưng vô tình lại gieo một mầm hoa trong lòng thiếu niên trời sinh tính tình điên cuồng, không người thương yêu, khiến hắn nhớ mãi suốt bao năm.



Ta vòng tay ôm lại Cung Chiết Dư.



Mấy ngày ở trong phủ lăn lộn với Cung Chiết Dư, ta nhận được vài phong mật thư, đều là do Thẩm Thanh Ngọc phái người đưa tới, giục ta động thủ, ta trực tiếp dùng mật thư gấp lại kê chân bàn.



Hành động này lọt vào mắt Cung Chiết Dư, hắn lại càng thường xuyên gọi tỷ tỷ, tỷ tỷ hơn.



Nói chung là ta muốn làm phản.



Cái gì mà Thẩm Uy ch.ó má cùng Hoàng hậu rắn rết, cái gì mà Trung Nguyên, đếch liên quan đến ta? Ta muốn rửa tay gác kiếm, không giúp Thẩm Thanh Ngọc làm việc nữa.



Thẩm Thanh Ngọc không nhận được hồi âm của ta, bắt đầu phái thêm người theo dõi ta, Cung Chiết Dư liền ra tay.



Ta vừa thấy một con bồ câu trắng trúng tên rơi xuống thì Cung Chiết Dư đã trèo tường tiến vào, trong tay xách theo một bao tải.



“A Nguyệt, đừng nhìn.” Cung Chiết Dư thần sắc hoảng hốt, nhanh ch.óng che mắt ta lại.



Ta đoán hắn đã xử lý người truyền tin của Thẩm Thanh Ngọc.