Quả nhiên, ba ngày sau, khi ta đang đi dạo, Thẩm Thanh Ngọc lén lút đi sau ta, duy trì một khoảng cách nhất định với ta, nhỏ giọng nói: “Ngươi sao vậy?! Tang Nguyệt, phụ hoàng bên kia đã tức muốn hộc m.á.u, rốt cuộc bao giờ ngươi mới có thể động thủ?!”
Ta nghe được lời này, vô cùng phiền chán.
Thẩm Thanh Ngọc biết Cung Chiết Dư sẽ không g.i.ế.c ta nên mới cố ý để ta tới hòa thân.
Nhân tâm hiểm ác, thật khó thấu hiểu.
Sau lần ta làm lơ Thẩm Thanh Ngọc, hắn không xuất hiện nữa, có lẽ đã bị Thẩm Uy gọi về Trung Nguyên. Một sự tình nghiêng trời lệch đất khác cũng đồng thời phát sinh.
Hoàng đế Tây Vực c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử, bởi vì đại hoàng t.ử vừa chào đời đã mất sớm, hoàng vị thuận thế rơi xuống đầu nhị hoàng t.ử Cung Hàm Lễ.
Không chỉ vậy Cung Hàm Lễ còn lấy ra di chiếu của tiên đế, nói muốn trao lại hoàng vị cho hắn.
Trong vòng một ngày, toàn bộ Tây Vực thay đổi hoàn toàn.
Phía sau chuyện này tựa hồ có một âm mưu rất lớn, mấy ngày trước khi ta gặp Cung Chấn Thiên, ông ta còn rất khỏe mạnh, nhưng hôm nay trong cung lại truyền ra nói ông ta đau tim ch.ế.t bất đắc kỳ t.ử, nghĩ thế nào cũng thấy lạ.
Cung Hàm Lễ lấy ra di chiếu, ngày hôm sau đã tổ chức đại lễ đăng cơ,
Có lẽ vì nhìn thấy nét lo lắng trên mặt ta, Cung Chiết Dư khẽ nhéo lòng bàn tay ta.
Toàn bộ vương triều không ai dám xì xào bàn tán gì, Cung Hàm Lễ dễ dàng đăng cơ với sự giúp đỡ của những triều thần thân cận, ta cùng Cung Chiết Dư tham gia đại lễ. Điều khiến mọi người chấn động chính là tân đế mới lên ngôi đáng ra nên duy trì chính sách thống trị của tiên đế một thời gian, không ngờ Cung Hàm Lễ lại ra một đạo thánh chỉ.
“Khai chiến, cướp lấy lãnh thổ Trung Nguyên, tuyệt không khoan nhượng.”
Hắn phát động chiến sĩ biên cương, chuyển lượng lớn kỵ binh ra biên cảnh.
Hai nước giao chiến, tình hình chiến sự tràn ngập nguy cơ.
Ở một góc độ nào đó có thể hiểu là hòa thân công chúa ta đây đã hết tác dụng, Cung Chiết Dư nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, mặc kệ ánh mắt soi mói của người khác, đưa ta về vương phủ an toàn.
“Hắn muốn ta xuất chinh.” Ánh mắt Cung Chiết Dư hơi lạnh.
“Chuyện tiên đế băng hà, có phải…” Ta đang định mở miệng nói chuyện đã bị Cung Chiết Dư dùng môi chặn lại, môi lưỡi triền miên một hồi lâu mới lưu luyến tách ra.
“Phải.”
Cung Chiết Dư nhìn thẳng vào mắt ta.
Tim ta thắt lại.
Xem ra Cung Hàm Lễ thật sự bức t.ử tiên đế. Vậy người tiếp theo hắn muốn đối phó là ai? Ta thật sự không dám nghĩ.
Cung Chiết Dư dỗ dành ta, nói muốn đưa ta cùng ra tiền tuyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nếu để một mình ta ở lại hoàng thành Tây Vực, Cung Hàm Lễ nhất định sẽ xuống tay.
Khi ta xuất hiện trên chiến trường, nhìn về phía vọng gác xa xa, có thể thấy ánh mắt chấn kinh của Thẩm Uy, ta ước gì có thể đến gần hơn để nhìn cho rõ.
Rất nhanh, tin tức Lục công chúa làm phản đã truyền khắp thiên hạ, nhà nhà đều biết.
Ánh mắt Thẩm Thanh Ngọc nóng rực, hắn nhìn ta không chớp mắt, tựa hồ có chút không tin, ta đứng trong vọng gác đối diện nhìn hắn cười, trong lòng chỉ có thể nói câu xin lỗi.
Bởi vì Thẩm Thanh Ngọc cũng coi như là người nhìn ta lớn lên, nếu không có hắn bảo hộ, sợ là ta cũng không sống được đến ngày hôm nay.
Nhưng một khi bức vật nuôi đến đường cùng, nó cũng sẽ dựng đuôi c.ắ.n ngược. Giao chiến nửa tháng, Trung Nguyên vì khan hiếm lương thảo mà liên tục thất bại, nhưng bọn họ vẫn cố thủ ở biên quan, không chịu lùi một bức.
Tướng quân Trung Nguyên kiêu dũng thiện chiến, tinh thông mưu lược, đại quân Tây Vực chỉ có thể dậm chân tại chỗ.
Cung Hàm Lễ vì vậy mà sốt ruột.
Ban đêm, ta nghe thấy người bên cạnh tỉnh dậy xuống giường. Động tác của Cung Chiết Dư rất nhẹ nhưng thính lực của ta nhạy bén hơn so với người bình thường, ngay khi hắn xốc chăn lên ta đã tỉnh.
Chờ hắn rời đi một lát, ta khom người đi theo.
Tuyết phủ khắp đường đi, vừa dậy mắt ta còn nhức, ta vừa dụi mắt vừa đi theo Cung Chiết Dư, thấy hắn đi vào rừng cây gần doanh trại.
Ở đó có một người đang chờ hắn, ta nheo nheo mắt, thấy rõ diện mạo người đó.
Là Cung Hàm Lễ!
Ta che miệng tránh sau thân cây, nhìn cảnh tượng cách đó không xa, Cung Hàm Lễ cực kỳ mất kiên nhẫn nói nói mấy câu, sau đó hai huynh đệ đột nhiên bắt đầu đ.á.n.h nhau, Cung Hàm Lễ bị đẩy vào thế hạ phong, bị Cung Chiết Dư giữ cổ ấn trên cây!
Ta giật mình.
Tiếng người loáng thoáng truyền đến, ta có thể nghe rõ hơn một chút câu chuyện giữa bọn họ.
“Ngươi dám động vào nàng, ta sẽ dẫn hai mươi vạn thân binh làm phản, lấy cái đầu trên cổ ngươi!”
“Tam đệ, đệ tức giận như vậy làm gì?”
Cung Hàm Lễ cong cong khóe môi, một tay nắm lấy tay Cung Chiết Dư, bẻ từng ngón ra.
Hắn khụ khụ hai tiếng, cuối cùng cũng thở được.
“Ta giao cho ngươi nhiệm vụ trong vòng nửa tháng phải giành được Hàm Cốc Quan, ngươi có làm được không?” Cung Hàm Lễ cười khẩy: “Ngươi phải nhớ, quanh đây đều là người của ta, hôm nay ta tới là để nhắc ngươi tỉnh táo lại.”
“Chỉ cần Thẩm Tang Nguyệt còn ở Tây Vực thì ta sẽ có biện pháp khiến nàng ta phải ch.ế.t. Cho nên tốt nhất ngươi đừng nghĩ đến việc chơi chiêu. Ta biết năng lực của ngươi, không có khả năng ngươi không đ.á.n.h lại đám phế vật Trung Nguyên.”
P/S: Vũ Nhi