Năm gã lưu manh chết sạch sành sanh, không sót một mống!
Chỉ là không ngờ, cái thằng mặc áo nỉ đen kia lại chọn cách thắt cổ ngay trước cửa nhà tôi.
Hèn gì đám đông lại nhìn tôi với ánh mắt quái đản như thế. Có vẻ họ đã mặc định cái chết của năm thằng này có dính líu đến tôi.
Cây cột đèn đường vừa mảnh vừa trơn tuột, không có điểm tựa thì leo lên bằng niềm tin. Dưới chân gã cũng chẳng có thang hay cái gì kê chân, gã thắt cổ kiểu gì được?
Đám đông xì xào chỉ trỏ. Có người đã báo cảnh sát. Rất nhanh, lực lượng chức năng đến đưa thi thể đi. Sau khi khám nghiệm, kết luận gã mặc áo nỉ đen tự sát, không có dấu hiệu hình sự.
Lúc xác gã được nhét vào túi đựng thi thể, tôi vô tình nhìn thấy trên cổ gã hằn lên mười vết ngón tay đen sì.
Dấu tay rất nhỏ, hệt như tay trẻ con.
Mí mắt tôi giật giật. Gã chết vì bị bùa quật là chuyện tôi đã lường trước, nhưng gã treo cổ ngay trước cửa nhà tôi thì mang hàm ý gì?
Xe cảnh sát hú còi rời đi, đám đông cũng tản mác, trước cửa tiệm lại vắng hoe vắng ngắt.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ bù. Sửa lại cái cửa sổ vỡ xong, tôi mở toang cửa tiệm cho ánh nắng tràn vào.
Ngồi hút thuốc sau quầy thu ngân, tuy không nhìn thấy nhưng tôi vẫn cảm nhận được những ánh mắt soi mói, dè chừng từ xung quanh.
Con đường ngoài kia hôm nay đìu hiu lạ thường. Thường ngày người xe tấp nập, nay lác đác vài mống, ai đi ngang cũng phải đi đường vòng. Chẳng biết họ đang kiêng kỵ đoạn đường vừa có người chết, hay là đang kiêng kỵ tôi nữa.
Vương thọt thì đi vắng, tôi đâu thể chuyện gì cũng ỷ lại vào lão.
Mua một con vịt quay vứt trong tiệm, tôi đợi dài cổ cả ngày trời mà chẳng thấy mặt mũi Vượng Tài đâu.
Mấy cái đứa này, đứa nào cũng thiếu trách nhiệm.
Cầu người không bằng cầu mình, tự lực cánh sinh thôi.
Cười khổ một tiếng, tôi đóng cửa chui vào phòng ngủ luyện Chưởng tâm lôi.
Nhoáng cái mặt trời đã lặn đằng Tây.
Trời chập choạng tối. Trung tâm thành phố đằng xa đèn hoa rực rỡ, còn khu xóm trọ này lại chìm trong bóng tối âm u.
Đêm nay khu xóm trọ yên ắng đến rợn người. Nhà nào nhà nấy đóng cửa then cài từ sớm. Không khí bất an bao trùm lên khu dân cư nhếch nhác này.
Ngọn đèn đường trước cửa chớp nháy liên hồi. Cứ nhìn loáng qua, tôi lại có cảm giác như cái xác chết mặc áo đen kia vẫn đang đung đưa trên đó.
Kéo cửa cuốn xuống, đóng chặt cửa nẻo, tôi bật đèn ngồi lỳ trong tiệm.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Đêm ngày một sâu hơn.
Bốp!
Một tiếng động nhẹ xé toạc màn đêm tĩnh lặng, nghe như có viên sỏi ném trúng cửa kính.
Tôi bật phắt dậy, quay ngoắt sang nhìn cửa sổ.
Bên ngoài lớp kính mới tinh là con đường tối đen như mực. Ngọn đèn đường hình như đã tắt ngóm.
Tôi bước tới gần, chỉ thấy con đường âm u vắng vẻ.
Lạch cạch!
Tôi vừa quay lưng lại, cửa kính lại bị ném trúng. Ngoái đầu nhìn thì vẫn chẳng thấy ai, cứ như trò đùa dai của bọn con nít vậy.
Kéo rèm lại, tôi mặc kệ tiếng động ngoài cửa sổ.
Mọi thứ lại chìm vào im lặng.
Ngay sau đó, bóng đèn trên trần bỗng chớp nháy liên tục, tiếng dòng điện xẹt xẹt vang lên rợn người.
Giữa ánh sáng chập chờn, trong góc tiệm dường như xuất hiện một bóng dáng nhỏ thó, trắng bệch. Nhưng khi tôi quay lại nhìn, nó lại biến mất tăm.
Chơi trò trốn tìm à?
Tôi nhíu mày, giữ bình tĩnh, lẩm nhẩm khẩu quyết, âm thầm vận chân khí.
Bóng đèn chớp nháy càng lúc càng dữ dội, rồi "Bụp" một tiếng, tắt ngấm. Cả căn tiệm chìm trong bóng tối đặc quánh.
Tôi lập tức bật điện thoại livestream lên. Ánh sáng trắng mờ ảo hắt ra, khiến căn tiệm quen thuộc bỗng trở nên ma quái, rùng rợn.
Sống lưng lạnh toát, cảm giác như có thứ gì đó đang thổi khí lạnh vào gáy tôi.
Bật camera lên, tôi xoay ngoắt người rọi ra sau. Một cái bóng đen nhỏ thó xẹt qua màn hình, linh hoạt như một con thú nhỏ.
"Hehehe!" Tiếng cười the thé, lanh lảnh của trẻ con vang lên trong bóng tối.
Căng cứng toàn thân, tôi cầm điện thoại livestream, dè dặt bước đi.
"Hehehe!"
"Hehehe!"
Tiếng cười ma quái lúc xa lúc gần, chẳng biết đường nào mà lần.
Lạch cạch, lạch cạch...
Tiếng bước chân rất nhẹ vang lên. Tôi rọi điện thoại về hướng đó, một cái bóng đen nhỏ xíu, dị hợm lướt qua cực nhanh, để lại trên sàn một vệt chân ướt nhẹp.
Tôi lao theo hướng dấu chân biến mất. Thấy thứ đó dùng bốn chi bò thoăn thoắt lên tường y hệt một con nhện.
Ngay sau đó, một luồng gió lạnh buốt táp thẳng xuống đỉnh đầu.
Tôi lùi lại một bước, chĩa điện thoại lên trần nhà. Đồng tử co rút mạnh.
Một đứa trẻ dị dạng đang bám ngược trên trần nhà. Làn da tái mét, xám ngoét màu tử thi, nhẵn thín không một sợi lông, nhớp nháp chất nhầy.
Tứ chi teo tóp, ngắn ngủn, nhưng cái đầu lại to gấp đôi cơ thể!
Phần cằm đen thui, như bị khuyết mất một mảng. Khuôn mặt phẳng lỳ không có ngũ quan, chỉ có ba cái lỗ đen ngòm, dị dạng và tởm lợm vô cùng.
"Hehehe!"
Quái thai há ngoác miệng cười. Cái mồm xẻ dọc tận mang tai, lộ ra hàm răng lởm chởm, sắc nhọn, gầm rít lao thẳng xuống chỗ tôi.
Tốc độ cực nhanh!
Tôi không thèm né tránh, bàn tay giấu sau lưng vung thẳng ra đón lõng.
Tụ lôi!
Tia chớp xanh lè lóe sáng, sức mạnh sấm sét giáng thẳng vào trán con quái thai.
"Oa oa oa!"
Quái thai gào khóc thảm thiết, lăn lộn rớt phịch xuống đất. Nó khua khoắng bốn chi ngắn ngủn, bò thục mạng ra cửa, hóa thành một cái bóng đen chui tọt qua khe cửa cuốn.
Tôi vọt theo, kéo cửa cuốn lao ra ngoài.
Con đường vắng tanh vắng ngắt, tối om om, không một bóng người.
Tôi lia điện thoại soi quanh.
Trên màn hình tối mờ, một cái bóng đen nhỏ xíu đang bò thoăn thoắt lên cột đèn đường.
Tôi phóng theo nhưng vẫn chậm một nhịp.
Quái thai đầu to chui tọt vào trong cột đèn, biến mất không dấu vết.
Tôi đứng đợi một lúc, không thấy động tĩnh gì thêm.
Con tiểu quỷ này không phải dạng vừa. Ăn trọn một cú Chưởng tâm lôi mà không hồn xiêu phách tán, chỉ dám rúc vào cột đèn trốn.
Nhưng tôi chẳng lấy làm lạc quan.
Âm binh làm gì có lý trí. Chúng cần đếch gì biết chuyện này có liên quan đến tôi hay không, cứ dính vào là đừng hòng dứt ra được.
Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi.
Tiểu quỷ chết yểu chưa kịp chào đời vốn dĩ đã mang oán khí ngút trời. Nó lại vừa sát hại liên tiếp năm mạng người, lệ khí càng thêm kinh khủng.
Bị con quái thai này ghim, xác định là một mất một còn.
Đợi nó hồi phục lại, kiểu gì cũng tìm tôi tính sổ tiếp.
Đáng tiếc là trong tay tôi hiện chưa có "đồ chơi" nào trị được nó, đành tới đâu hay tới đó vậy.
Những ngày tiếp theo, cứ hễ nửa đêm, từ trong cột đèn lại vọng ra tiếng khóc thê lương của trẻ con.
Oa oa oa!
Giọng khóc oán hận như chứa chất vạn nỗi niềm, cứ vang vọng mãi trên con đường vắng lặng, nghe mà dựng tóc gáy.
Con đường trước cửa tiệm tôi càng lúc càng không ai dám bén mảng, vắng như chùa bà Đanh.
Lời ra tiếng vào về tôi trong xóm trọ ngày một nhiều. Chỗ nào tôi lượn qua, chỗ đó người ta dạt ra xa ba thước, nhìn tôi với ánh mắt sợ sệt.
Tôi thấy cũng nực cười, nhưng chả có thời gian để tâm dăm ba cái chuyện vặt vãnh này.
Phần lớn thời gian tôi ru rú trong tiệm, cắm đầu cắm cổ luyện công.
Bảy ngày chớp mắt đã trôi qua.
Đêm nay, cột đèn im ắng lạ thường, chẳng nghe thấy tiếng trẻ con khóc. Có vẻ nó cũng đánh hơi được sự khác thường của đêm thứ bảy này.
12 giờ đêm.
Điện thoại livestream reo đúng boong.
Dòng chữ đỏ như máu rịn ra trên màn hình.
"Bọn họ đều bảo tôi là kẻ mang đến điềm gở, nhưng chỉ tôi mới biết, chính bọn họ mới là lũ xui xẻo!"