Mộc Bạch gật đầu cái rụp: "Thoải mái đi anh, anh cứ hỏi."
"Cậu là người gốc ở thôn đó à?" Tôi chỉ tay về phía Thôn Nguyệt Viên.
"Đúng vậy, nhưng bình thường em đi làm trên phố. Nay cuối tuần, tranh thủ đảo về thăm nhà." Mộc Bạch hơi khựng lại, mắt trợn tròn xoe.
"Chuyến livestream lần này của anh, đừng nói là nhắm vào cái thôn của em đấy nhé?"
"Cậu đoán chuẩn không cần chỉnh, cơ mà thôn của cậu có vẻ kỳ thị người ngoài lắm. Vừa nãy tôi bị một ông lão đuổi thẳng cổ." Tôi cười gượng.
"Thật ra hồi xưa thôn em không thế đâu. Dạo vài năm trước dính phải một chuyện nên mới sinh ra cớ sự này. Dân làng bản chất lương thiện lắm, họ không có ý xua đuổi anh đâu, anh đừng để bụng." Mộc Bạch chép miệng thở dài.
Đúng như tôi dự đoán.
"Đã xảy ra chuyện gì, cậu kể tôi nghe được không?"
"Trong thôn cấm tiệt không ai được hé răng chuyện này, càng không được tiết lộ cho người ngoài." Mộc Bạch có vẻ khó xử, chần chừ một lát rồi hạ giọng: "Thật ra kể cho anh cũng chả sao, anh hứa giữ bí mật là được."
Tôi gật đầu chắc nịch: "Cậu cứ yên tâm, sống để dạ chết mang theo!"
"Ngoài này nắng nóng cháy da, anh vào nhà em ngồi rồi mình rỉ tai nhau sau." Mộc Bạch quệt mồ hôi hột trên trán.
"Thế thì còn gì bằng. Chỉ e sự xuất hiện của tôi lại mang phiền toái đến cho cậu thôi." Trúng phóc ý đồ của tôi, nhưng ngoài miệng vẫn phải khách sáo vài câu.
"Phiền gì đâu, em bảo anh là bạn em là xong chuyện." Mộc Bạch cười xòa.
Tôi lóc cóc theo cậu ta tiến vào thôn. Giờ cơm trưa nên ngoài đường chả có mống người nào.
Mấy người vô tình lướt qua đều nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn, lộ rõ vẻ ghét bỏ. Chắc nể mặt Mộc Bạch đi cùng nên họ chả ho he gì, chỉ lầm lì ôm bát cơm lườm tôi cháy máy.
Đi dạo trong thôn, tôi thấy gai gai người.
Không khí ở đây tĩnh lặng đến rợn người. Chó sủa gà gáy tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng nào.
Nhà cửa trong thôn quây quần sát sạt nhau. Chỉ duy nhất một nếp nhà lụp xụp, cũ nát nằm chơ vơ, trơ trọi sát rạt chân núi.
"Nhà em đây. Hơi tồi tàn tí, anh thông cảm nhé." Mộc Bạch dẫn tôi vào sân, gãi đầu ngại ngùng.
"Có gì đâu. Cậu dắt tôi được vào thôn là tôi đội ơn lắm rồi." Tôi đáp lời chân thành.
Mộc Bạch nhoẻn miệng cười, gọi lớn vào trong nhà: "Bà ngoại, bà ngoại ơi, cháu về rồi đây."
"Ờ." Một tiếng ừ mệt nhọc từ trong nhà vọng ra. Ngay sau đó, một bà lão chống gậy lê bước ra bậu cửa.
Mái tóc lơ thơ búi củ tỏi đằng sau ót, khuôn mặt nhăn nheo như quả táo tàu, đồi mồi chi chít. Da dẻ sần sùi hệt lớp vỏ cây hòe già ngoài cổng thôn, nhìn già khụ chả đoán được tuổi tác.
"Bạch về rồi đấy à." Giọng khàn đặc, khò khè. Nụ cười móm mém trên mặt bà lão chợt tắt ngấm khi cặp mắt vẩn đục lướt sang tôi.
"Sao cháu lại vác cậu ta vào nhà?"
Tôi giật thót mình.
Thường thì thấy người lạ, người ta hay hỏi "Cậu là ai" hay "Cháu là bạn Bạch à". Đằng này bà lão lại buông thõng một câu như thể đã biết tỏng tôi là ai vậy.
"Bà ngoại, anh ấy là bạn cháu, về chơi với cháu mấy hôm." Mộc Bạch nhanh nhảu đỡ lời.
"Cậu ta là sao chổi đấy!" Bà lão trề môi bĩu mỏ, lắc đầu quầy quậy. Nhưng may phước là bà không vác chổi đuổi tôi như lão nông kia.
"Không đâu bà ơi, anh ấy tốt tính lắm. Anh ấy chơi ở đây một hôm, mai hai anh em cháu lại lên phố." Mộc Bạch nháy mắt ra hiệu cho tôi, rồi xốc nách dìu bà ngoại vào trong.
"Bà ngoại chưa ăn cơm đúng không? Bà nghỉ lưng chút đi, cháu đi nấu món gì ngon ngon cho bà."
Nhà bà lão tranh tối tranh sáng, âm u ớn lạnh, nồng nặc mùi nhang muỗi.
Phép lịch sự tối thiểu, tôi không lò dò vào trong mà chỉ ngồi ở gian ngoài chờ.
"Anh Lý, anh cứ ngồi chơi xơi nước. Để em luộc vội bát mì, lát hai anh em mình xì xụp." Mộc Bạch rót cho tôi cốc nước lọc rồi lăng xăng chạy xuống bếp.
Cốc nước đục ngầu, lại còn thoang thoảng mùi oi oai, chả biết múc từ đời thuở nào.
Tôi chả dại mà tọng vào họng, lén lôi chai nước khoáng trong ba lô ra tu.
"Không uống nước trong cốc, lát nữa hối hận ráng chịu." Một giọng nói khàn khàn the thé từ trong buồng vọng ra làm tôi suýt sặc.
"Hối hận? Ý bà là sao?"
"Tôi thừa biết cậu mò đến cái xó này là có mưu đồ mờ ám. Cậu lừa được thằng cháu tôi chứ đừng hòng qua mặt được bà già này." Bà lão rít lên lạnh lẽo.
"Bà ơi, cháu thề là cháu không có ý đồ xấu gì đâu." Tôi giật mình thon thót. Chẳng nhẽ bà ta nhìn thấu thân phận của tôi?
"Có hay không cậu tự vác tay lên trán mà suy nghĩ. Tôi cảnh cáo cậu, đừng có mà giở trò đồi bại với cháu trai tôi. Bằng không đừng trách bà già này độc ác cạn tình." Bà lão hừ lạnh một tiếng.
Tôi toan gặng hỏi thêm thì Mộc Bạch bưng hai bát mì từ dưới bếp đi lên.
"Anh Lý, điều kiện ở quê nó chỉ có thế này, anh ráng nuốt tạm." Cậu ta đặt một bát xuống trước mặt tôi, rồi bưng bát còn lại đi vào phòng bà ngoại.
Bát mì chay nhạt toẹt, loe ngoe vài cọng rau xanh với dúm hành hoa. Điểm xuyết trên mặt nước dùng là vài váng mỡ heo mỏng dính, bốc lên mùi thơm nhàn nhạt.
Tôi thoáng ngập ngừng, lưỡng lự không biết có nên xơi bát mì này không.
"Mộc Bạch, mì hơi nhạt, tôi lấy thêm tí muối được không?"
"Được chứ anh, để em ra lấy cho."
"Thôi không cần đâu, cậu cứ lo cho bà đi, tôi tự túc được." Tôi bưng bát mì xuống thẳng nhà bếp.
Cạnh bếp là cái nhà vệ sinh tự hoại của nông thôn. Tôi thẳng tay trút toẹt bát mì xuống hố xí, rồi đứng chôn chân trong bếp một lúc.
Nghe thấy tiếng bước chân Mộc Bạch lịch bịch ngoài cửa, tôi vội vớ lấy cái gáo nước dừa, múc nước trong lu vờ như đang hì hục rửa bát.
"Ấy chết, anh Lý là khách quý, sao lại bắt anh xắn tay rửa bát thế này, để em để em." Mộc Bạch giật mình, vội vàng xông vào giành lấy cái bát.
Thoáng cái đã rửa xong, cậu ta lại châm thêm củi vào lò, nấu cho mình một bát.
"Mộc Bạch, đợt trước cậu bảo bà ngoại cậu là thầy đồng cúng, rành rẽ mấy chuyện tâm linh mà người thường mù tịt à?"
"Đúng rồi anh. Hồi xưa bà em hay xem bói, cúng bái cho người ta. Giờ có tuổi rồi, mắt mũi kèm nhèm nên bà giải nghệ luôn."
Nước sôi sùng sục, Mộc Bạch ném mì vào nồi.
"Tôi thấy thế lại hay. Tuổi này đáng lẽ phải được hưởng phúc, an hưởng tuổi già, chứ hơi đâu mà chuốc thêm phiền não từ mấy cái chuyện cõi âm."
Thầy đồng cúng già, bảo sao nhìn thấu được những thứ mà người trần mắt thịt không thấy.
Nhưng sao bà ta lại hằn học với tôi đến thế, còn cảnh cáo tôi không được bén mảng đến Mộc Bạch?
Lẽ nào bà ta biết cái phòng livestream chết dẫm kia toàn đem xui xẻo đến cho khán giả?
"Mộc Bạch, sao không thấy bố mẹ cậu đâu? Họ đi làm xa à?"
"Bố mẹ em mất từ hồi em còn đỏ hỏn. Em học hành thành tài đến ngày hôm nay là nhờ những đồng tiền còm cõi bà ngoại kiếm được từ nghề cúng bái đấy."
"Tôi vô ý quá, xin lỗi cậu."
"Có gì đâu anh, em cũng chả nhớ mặt mũi bố mẹ mình ra sao." Mộc Bạch nhún vai dửng dưng, vớt mì ra bát, chan thêm ít nước dùng, và và ba miếng là sạch bách.
"Bà ngoại cậu cả đời lam lũ, nhìn là biết bà ấy cưng cậu như cục vàng. Cơ mà bà ấy cũng giống như người làng, chả ưa gì sự xuất hiện của tôi."
"Có em bảo kê đây, anh lo gì." Mộc Bạch cười hì hì, ngó nghiêng dáo dác ra ngoài cửa, hạ giọng thì thầm: "Anh mà biết cái chuyện tày đình từng xảy ra ở thôn này, đảm bảo anh sẽ thông cảm cho thái độ của họ."
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Thôn em chẳng biết là do phong thủy hay do nguồn nước, đẻ con gái hiếm như mò kim đáy biển. Nhà nào nhà nấy rặt ròi con trai." Mộc Bạch lầm rầm.
"Nhà nào mà phước đức lắm lòi ra được đứa con gái, cả thôn xúm lại cưng chiều như công chúa. Ai dè, cái vụ việc động trời cách đây năm năm đã cuốn phăng sạch sành sanh con gái trong thôn đi mất."