Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 122: Bọn họ đang sợ cái gì?



Tôi đứng trân trân ngoài cổng.

Tôi rành rành là người sống sờ sờ, câu nói của lão là có ý gì? Lão nhìn ra tôi sắp gặp nạn sao?

Bình thường toàn tôi nhìn ra người khác sắp dính hạn, lần này lại bị lật ngược thế cờ.

"Chú ơi, câu vừa rồi của chú là sao, chú nói rõ hơn được không?" Cửa không khóa, tôi bèn mặt dày đẩy cửa bước vào.

"Ai cho mày vào đây, cút ra ngoài ngay!"

Chẳng biết tôi dẫm trúng đuôi lão ở đoạn nào, lão bỗng nhiên nổi điên như đỉa phải vôi. Lão xách ngược cái cuốc vừa bỏ xuống, mặt mũi hung tợn gào lên với tôi.

"Cút! Không được bước vào nhà tao!"

Thấy lão kích động như vậy, tôi đành lui ra ngoài.

Lão nông rảo bước chạy tới, đóng sập cửa lại rồi chốt khóa trong.

Một con mắt già nua đục ngầu nhìn chằm chằm tôi qua khe cửa hở chừng một đốt ngón tay. Ánh mắt ấy đề phòng tột độ, cứ như tôi là quái vật ăn thịt người không bằng.

Cái làng này dị quá.

Tôi nhíu mày, tiếp tục đi sâu vào trong.

Quan sát một vòng, tôi nhận ra làng này toàn ông lão. Ngoài bà ngoại của Mục Bạch, tôi không thấy bóng dáng người phụ nữ nào.

Có lẽ đây chính là lý do họ không nuôi gia cầm? Dù sao phụ nữ cũng khéo tay hơn trong mấy việc này.

Cái lý do này hơi gượng ép, nhưng đó là cách giải thích duy nhất tôi nghĩ ra.

Dưới bầu trời xám xịt, ngôi làng nhỏ trên núi càng toát lên vẻ chiều tà xế bóng.

Nhà nào nhà nấy đều cửa đóng then cài. Khá nhiều người hé mắt qua khe cửa nhìn lén tôi đầy cảnh giác. Ánh mắt họ có chút chán ghét, nhưng phần nhiều là sự sợ hãi.

Tôi đã làm cái quái gì đâu, sao họ phải sợ tôi?

Tia nắng cuối cùng tắt hẳn, trời càng lúc càng tối.

Trên đường về, nhìn những ngôi nhà cũ kỹ nằm trơ trọi dưới chân núi, tôi bỗng chợt hiểu ra.

Có lẽ thứ họ sợ không phải là tôi, mà là người đã dắt tôi vào làng?

Về đến nhà Mục Bạch, cậu ta đã dọn sẵn cơm.

Bữa tối đơn giản chỉ có cháo trắng ăn kèm dưa muối, và một đĩa thịt ướp chẳng nhìn ra là loại thịt gì.

"Ngại quá sếp Lý, điều kiện ở làng chỉ có vậy." Mục Bạch tỏ vẻ áy náy. "Anh ăn miếng thịt đi, đây là thịt thú rừng người ta biếu, ra ngoài không có mà ăn đâu, anh nếm thử xem."

Miếng thịt to cỡ ngón tay cái, thái thành từng dải dài. Chẳng biết ướp từ đời nào mà thịt đã chuyển màu vàng khè, bên ngoài còn phủ một lớp muối trắng xóa.

"Thịt thú gì đây?"

"Tôi cũng không rõ, người làng mang biếu bà ngoại tôi. Nhưng bà ăn chay, cứ cất đấy chờ tôi về mới ăn." Ánh mắt Mục Bạch lảng tránh. Cậu ta cười, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng nhai.

"Nhìn vậy thôi chứ ăn vào thơm lắm."

Mang thịt muối đi biếu người ăn chay?

Lời này không đáng tin.

Nhìn đĩa thịt trong bát, tôi nhắm mắt nhắm mũi gắp một miếng đưa lên miệng. Tức thì, một vị mặn chát, tanh tưởi xộc thẳng lên não.

"Khụ khụ khụ..." Tôi ho sặc sụa rồi nhổ miếng thịt ra, "Xin lỗi cậu, chắc tôi ăn không quen."

"Không sao, chỉ hơi phí thôi."

Tôi mượn cớ chán ăn, bỏ luôn cả bát cháo trắng.

Mục Bạch liếc tôi một cái, không nói gì, không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Ăn xong, cậu ta lầm lũi dọn bát đũa mang xuống bếp.

Nhân lúc này, tôi né ánh mắt của bà lão trong phòng, lôi chai nước khoáng với cái bánh mì ra nhai ngấu nghiến.

"Cậu sẽ phải hối hận!" Tôi vừa ăn xong, từ trong căn phòng tối om bỗng vang lên giọng nói khàn đặc, già nua của bà lão.

"Hối hận chuyện gì?" Tôi cất gọn vỏ chai và túi nilon, bước đến sát cửa phòng.

Trời đã tối đen như mực. Trong phòng khách chỉ le lói ngọn đèn vàng vọt. Phòng của bà lão thì không bật đèn, chỉ lờ mờ thấy được mấy cái bóng đen.

"Không ăn thịt, cậu sẽ hối hận." Giọng bà lão nghe chói cả tai.

"Vì sao?" Tôi cau mày. Bà ta cứ lải nhải mấy lời kỳ quái, mà toàn canh lúc Mục Bạch không có mặt.

"He he." Bà lão chỉ cười gằn hai tiếng, rồi im bặt.

Đúng lúc đó, Mục Bạch rửa bát xong đi lên.

"Bà ngoại, đến giờ ngủ rồi."

"Tiểu Bạch, tối ngủ cho ngoan, đừng có chạy lung tung, biết chưa?"

"Cháu biết rồi. Câu này bà nói rát cả tai từ hồi cháu còn bé tí, cháu làm sao mà quên được."

Mục Bạch hầu hạ bà ngoại ngủ xong, rón rén khép cửa phòng lại, rồi vẻ mặt hớn hở kéo tôi ra một góc.

"Sếp Lý, khi nào anh bắt đầu livestream thế? Cho tôi ké với được không?"

"Được thôi, nhưng giờ còn sớm quá, chờ thêm lúc nữa đi." Manh mối thu thập được quá ít, bắt đầu livestream bây giờ thì bị động quá.

"OK." Mục Bạch gật đầu, xoa xoa hai tay với vẻ phấn khích. "Đây là lần đầu tôi được lên stream, nghĩ thôi đã thấy hồi hộp rồi."

"Đợi cậu tham gia rồi mới biết nó chả vui vẻ gì đâu." Tôi cười cười, nhìn thẳng vào cậu ta. "Mục Bạch này, có chuyện này tôi không biết có nên hỏi hay không."

"Chuyện gì, anh cứ nói đi?"

"Mục Bạch, cậu xem qua mấy buổi livestream của tôi rồi đúng không?" Tôi châm một điếu thuốc.

"Đúng, tôi là fan cứng của anh đấy!" Mục Bạch gật đầu.

"Vậy cậu cũng dư sức biết, những địa điểm tôi chọn lên hình toàn là những nơi quỷ quái. Còn lần này, tôi lại cắm cọc ở làng các cậu. Cậu có từng nghĩ vì sao không?"

Mục Bạch sững người.

"Anh biết làng chúng tôi có vấn đề à?" Lát sau, cậu ta liếc nhìn cửa phòng bà ngoại, hạ giọng thì thầm.

"Biết sơ sơ." Tôi cân nhắc câu chữ, chậm rãi đáp: "Liên quan đến phụ nữ trong làng, đúng không?"

"Anh đã biết hết rồi, còn hỏi tôi làm gì?" Mục Bạch cúi gằm mặt, chìm vào bóng tối nên tôi không thấy rõ nét mặt cậu ta.

"Tôi mới chỉ biết phần nổi của tảng băng thôi. Sự thật ẩn giấu bên dưới còn phải từ từ khám phá, ý nghĩa của buổi livestream chính là chỗ đó. Cậu có thể kể cho tôi nghe, làng các cậu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?"

Tôi đoán, sự kiện năm năm trước chính là điểm mấu chốt.

"Sự biến mất của Tưởng Vĩnh Viêm và hai cô gái đó, chẳng hề đơn giản chút nào đúng không? Hơn nữa, những chuyện này có lẽ còn dính líu đến bà ngoại cậu."

"Nếu đúng như vậy, bí mật của làng chúng tôi chẳng phải sẽ phơi bày hết cho bàn dân thiên hạ xem sao?" Mục Bạch bực tức phản bác.

Phản ứng của cậu ta hoàn toàn nằm trong dự đoán của tôi. Đòi hỏi của tôi đúng là quá đáng, chẳng khác nào bắt người ta đem bí mật thầm kín bêu rếu trước công chúng.

Là ai thì cũng nổi cáu thôi, chuyện này tôi hết đường chối cãi.

Nhưng liên quan đến mạng sống của mình, tôi không làm thế không được.

"Tôi hiểu cậu đang lo lắng và băn khoăn điều gì. Tôi cam đoan với cậu, lần này tôi tuyệt đối không tiết lộ bối cảnh làng Nguyệt Viên cho người xem, cũng sẽ giấu nhẹm danh tính của cậu."

Tôi tỏ thái độ cực kỳ chân thành, dốc hết lời lẽ để thuyết phục cậu ta.

"Tôi nhìn ra được, thực tâm cậu cũng muốn biết chân tướng sự việc. Dù sao hai cô gái ấy cũng là bạn thuở nhỏ của cậu, tôi tin cậu không muốn họ cứ thế bốc hơi một cách bí ẩn."

"Có lẽ buổi livestream lần này chính là một cơ duyên với cậu. Nếu không thì sao lại trùng hợp đến thế, chúng ta vừa hay lại chạm mặt nhau?"

Nghe tôi phân tích một tràng, Mục Bạch rõ ràng đã xiêu lòng.

Cậu ta ngẩng lên, nhìn cánh cửa phòng bà ngoại, đắn đo một lúc rồi vẫy tay với tôi.

"Đi, vào phòng tôi nói chuyện."