Có hy vọng rồi.
Tôi không ngờ mình thực sự thuyết phục được Mục Bạch. Thế là tôi vội theo cậu ta vào phòng.
Trong căn phòng tuềnh toàng lại có một chiếc bàn học rất lớn kê sát cửa sổ. Bàn đóng rất khéo, nhìn qua là biết đồ cổ, toát lên vẻ trầm mặc của thời gian.
Trên bàn xếp mấy chồng sách tham khảo và đề thi dày cộp, lặng lẽ minh chứng cho những mùa hè đổ mồ hôi sôi nước mắt của chủ nhân.
"Tôi là đứa duy nhất trong làng đỗ đại học." Mục Bạch lấy giấy ăn lau bụi trên đống sách, ánh mắt lộ vẻ hoài niệm.
"Từ nhỏ bà ngoại đã dạy tôi, thanh niên là phải có chí lớn, ru rú ở cái xó khỉ ho cò gáy này thì chẳng làm nên trò trống gì. Bà bảo tôi phải ra ngoài bôn ba."
Tôi gật gù: "Bà cậu nhìn xa trông rộng đấy."
"May mà tôi không làm bà thất vọng. Đỗ vào một trường đại học cũng gọi là tàm tạm, tốt nghiệp xong thì làm coder cho một công ty IT, đãi ngộ khá tốt." Mục Bạch cười.
Tôi ái ngại nhìn đường chân tóc đang có dấu hiệu lùi dần của cậu ta, tự hỏi không biết cậu ta còn trụ được bao lâu.
"Nếu không có gì thay đổi, tằn tiện vài năm là tôi gom đủ tiền cọc, mua một căn nhà, lấy vợ, rồi đẻ con."
"Mọi thứ cứ diễn ra đúng như lời bà tôi nói. Vợ con đề huề, bếp ấm nhà êm, cả nhà quây quần vui vẻ. Nghe cũng lý tưởng đấy chứ?"
Mục Bạch nhún vai, trên gương mặt thanh tú thoáng qua một nụ cười khổ.
"Nhưng đó chẳng phải cuộc sống mà tôi mong muốn."
"Đó đã là ước mơ của biết bao nhiêu người rồi. Xã hội bây giờ, đầy người còn chẳng mua nổi một căn nhà." Tôi khẽ lắc đầu, chợt nhớ lại khoảng thời gian chật vật của chính mình.
Nếu không phải bố tôi đột nhiên mất tích, chắc giờ tôi cũng đang sống một cuộc đời như thế, bình dị và an yên.
"Sếp Lý à, anh làm được những buổi livestream thế này, tôi nghĩ chắc anh hiểu được tôi." Mục Bạch nhìn tôi như tìm được tri kỷ.
Nhưng cậu ta đâu biết, tôi làm kênh livestream quái đản này hoàn toàn là bị ép buộc.
"Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn bị một cơn ác mộng bám đuổi. Nếu không làm rõ được bí mật này, có lẽ tôi sẽ bị nó hành hạ cho đến lúc chết."
"Ác mộng gì?" Tôi kéo ghế ngồi xuống, đẩy cửa sổ ra, châm một điếu thuốc.
Bên ngoài, bóng cây vật vờ. Gió núi lạnh ngắt ùa vào.
"Tôi hay mơ thấy một người phụ nữ." Ánh mắt Mục Bạch vô hồn hướng ra ngoài cửa sổ, chìm đắm vào dòng hồi tưởng.
"Tôi không nhìn rõ mặt cô ta, nhưng luôn có cảm giác thân thuộc đến lạ, vừa gần gũi lại vừa đáng sợ. Hai thứ cảm xúc đó trái ngược nhau hoàn toàn, tôi cũng không hiểu sao chúng lại xuất hiện cùng lúc."
"Cô ta đứng giữa màn sương đặc quánh, lúc ẩn lúc hiện. Cô ta vẫy tay gọi tôi, cái giọng gọi tên tôi nghe kỳ quái lắm."
"Lần nào tôi cũng sợ chết khiếp, nhưng hai chân lại cứ không nghe lời, cứ lững thững bước về phía cô ta."
"Cứ mỗi lần sắp nhìn rõ mặt cô ta, đầu tôi lại đau như búa bổ, thế rồi tôi tỉnh giấc."
Mục Bạch thu ánh mắt lại, buông một tiếng thở dài thườn thượt. Nỗi dằn vặt tích tụ bấy lâu hằn rõ trong mắt cậu ta.
"Chuyện này có liên quan đến việc hai cô gái mất tích sao?" Tôi hỏi.
"Tôi cũng không rõ. Hôm họ theo Tưởng Vĩnh Viêm vào núi, cảnh tượng giống hệt trong giấc mơ của tôi. Sương mù trên núi dày đặc..."
Mục Bạch nhíu chặt lông mày.
"Hình như tôi còn nhìn thấy Tú Hồng, cũng giống hệt người phụ nữ trong mơ, đang vẫy tay gọi tôi. Nhưng lúc tôi chạy ra đến nơi thì họ đã biến mất rồi."
Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi tổng kết lại: "Cảnh tượng trong mơ của cậu là vùng núi mù sương, mà nơi hai cô gái kia đi cũng là ngọn núi ngập sương mù. Vấn đề chắc chắn nằm ở trên núi."
Mục Bạch im lặng. Nhìn nét mặt cậu ta, tôi thừa biết cậu ta đã lờ mờ nhận ra điều đó từ lâu.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Dưới ánh đèn lờ mờ, giữa ngôi làng tĩnh mịch, Mục Bạch cúi gằm mặt, mân mê những ngón tay. Đắn đo hồi lâu, cậu ta mới cất tiếng.
"Trong núi là cấm địa của làng chúng tôi."
"Cấm địa á? Nếu cấm vào núi, vậy sao lúc Tưởng Vĩnh Viêm vào lại không ai cản?" Tôi khó hiểu hỏi.
"Chỗ sâu trong núi mới là cấm địa. Ở đó người bình thường cũng chẳng vào nổi. Chắc họ nghĩ Tưởng Vĩnh Viêm - một doanh nhân thành phố, chỉ loanh quanh săn bắn chơi chơi gần làng thôi, không đời nào vào cái chốn hiểm nghèo đó đâu."
"Sâu trong núi có cái gì? Thú dữ ăn thịt người à?"
"Tôi cũng tịt. Bà ngoại không bao giờ hé răng nửa lời, còn dặn tôi lơ cái ác mộng đó đi. Bà bảo chỉ cần tôi rời khỏi cái làng này là êm chuyện."
Mục Bạch cau chặt mày.
"Nhưng thực tế thì đâu có thế. Kể cả khi tôi sống ở thành phố, cơn ác mộng vẫn không buông tha tôi. Người phụ nữ ấy vẫn không ngừng vẫy gọi tôi từ tận sâu trong núi. Nếu tôi không đi, cô ta sẽ ám tôi cả đời."
Tôi thò tay ra ngoài cửa sổ, vẩy vẩy tàn thuốc: "Thế nên cậu định giấu bà ngoại, lén vào núi một chuyến để làm cho ra nhẽ?"
"Ừ!" Mục Bạch gật đầu đánh rụp, ánh mắt nhìn tôi có chút phức tạp. "Chỉ không ngờ lại tình cờ đụng độ anh. Có khi đúng như anh nói, đây là một cơ duyên."
"Tôi hiểu ý cậu rồi. Chúng ta hợp tác đôi bên cùng có lợi. Tôi giúp cậu gỡ rối cơn ác mộng, còn cậu giúp tôi hoàn thành buổi livestream."
"Sếp Lý, anh thông minh hơn tôi tưởng đấy." Mắt Mục Bạch lại sáng rực lên, vẻ mặt đầy háo hức. "Cái gì cần nói tôi cũng nói hết rồi, khi nào mình khởi hành?"
"Chưa vội. Tôi còn vài câu hỏi, mong cậu trả lời thành thật." Tôi nhả nốt ngụm khói cuối cùng rồi dập tàn thuốc.
"Anh hỏi đi."
"Dân làng có vẻ rất nể sợ bà ngoại cậu, tại sao vậy?"
Mục Bạch hơi sững lại.
"Anh tinh mắt thật. Bà ngoại tôi là thần bà của làng này. Bình thường hay tiếp xúc với mấy chuyện ma quỷ thần thánh. Nghe đồn bà có thể nhìn thấy âm hồn. Chắc vì thế nên dân làng hơi kiêng dè bà."
Tôi lắc đầu: "Chắc không phải vì thế đâu."
"Không phải á?" Mục Bạch ngẫm nghĩ một chốc, chợt trợn tròn mắt: "Chẳng lẽ vì chuyện đó?!"
"Chuyện gì?"
Mục Bạch tuôn một tràng: "Từ bé đến lớn, người lớn trong làng cấm tiệt con cái chơi với tôi. Tôi toàn bị tẩy chay. Hồi bé khóc nhè mấy lần, bà ngoại toàn dỗ tôi bảo: Không chơi với chúng nó càng tốt, bọn nó là lũ người bị nguyền rủa."
"Bị nguyền rủa?!" Tôi khấp khởi mừng thầm trong bụng. Cuối cùng cũng vớ được manh mối liên quan đến nhiệm vụ livestream rồi. Ngoài mặt tôi vẫn giữ vẻ bình thản, ra hiệu cho Mục Bạch nói tiếp.
Khổ nỗi Mục Bạch cũng mù tịt ngọn ngành. Hỏi mấy lần bà ngoại cũng cấm khẩu không chịu nói, chỉ bảo cố mà học cho giỏi, lớn lên chuồn khỏi cái làng này là xong.
Vẻ mặt cậu ta không giống nói dối, tôi có gặng hỏi thêm cũng vô ích.
Ác mộng, lời nguyền, khách lạ, cô gái mất tích. Mấy thứ này rốt cục liên kết với nhau thế nào?
Tôi âm thầm thở dài.
Bà ngoại Mục Bạch gọi là "bọn nó", chứng tỏ người bị nguyền rủa không chỉ có một. Tôi phải xử lý hết bọn họ thì mới tính là hoàn thành nhiệm vụ.
Độ khó của màn livestream này xem ra không hề lép vế so với lần trước.
"Sếp Lý, vào núi được chưa? Đồ đạc tôi gom xong xuôi cả rồi." Mục Bạch xách cái balo lên.
"Đi thôi!" Tôi gật đầu.
Mọi bí mật đều chôn vùi trong rừng sâu. Muốn biết ai là kẻ mang lời nguyền, bắt buộc phải lội một chuyến này.