Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 124: Đi sâu vào núi hiểm



Màn đêm trên núi vắng lặng như thể một thế giới khác.

Vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên cao, rải những tia sáng bàng bạc xuống mặt đất, vừa đủ để lờ mờ thấy rõ con đường mòn trong làng.

Tôi và Mục Bạch rón rén chuồn khỏi nhà cậu ta, nương theo ánh trăng nhắm thẳng hướng núi sâu mà tiến.

Ra khỏi làng, đứng ở ngã ba đường rừng, Mục Bạch ngoái lại nhìn.

Ngôi làng chìm trong bóng tối, không một ánh đèn le lói, thiếu vắng hơi thở của sự sống, toát lên thứ tử khí âm u ngột ngạt.

Ban ngày tôi đã bật Thiên nhãn soi thử. Ngôi làng này bị mây đen bao phủ, trên người dân làng cũng quấn lấy một luồng hắc khí. Lạ ở chỗ, tướng mạo họ không có vẻ gì là sắp tỏi cả.

Chỗ nào cũng đại hung, nhưng lại không có ai chết, tôi thật sự không hiểu nổi.

Hơn nữa, khí tràng của một người trong làng tôi lại không thể soi ra.

Chính là bà ngoại của Mục Bạch. Bà lão ấy cứ ngồi lỳ trong căn nhà u ám đó. Mỗi lần tôi dùng Thiên nhãn nhìn vào, chỉ thấy một màu đen kịt, cứ như mắt bị thứ gì che khuất vậy.

Bà lão này không phải dạng vừa. Bà ta cho tôi cảm giác cực kỳ nguy hiểm. Mong sao bà ta không nằm trong danh sách "những kẻ bị nguyền rủa".

"Sếp Lý, tôi sẵn sàng rồi, đi thôi." Mục Bạch ngoái nhìn căn nhà cũ kỹ lẻ loi lần cuối, hít một hơi thật sâu rồi dứt khoát quay lưng bước vào rừng rậm.

"Đi."

Tán cây rậm rạp che khuất ánh trăng. Xung quanh thoắt cái trở nên tối tăm và lạnh lẽo. Gió rít qua các khe núi, phát ra tiếng nỉ non như tiếng quỷ khóc.

Bóng cây ngả nghiêng hệt như lũ ác quỷ đang nhe nanh múa vuốt. Chân giẫm lên lớp lá khô mục nát, phát ra tiếng xào xạc vang dội giữa khu rừng tĩnh mịch.

Tôi rút chiếc điện thoại livestream ra xem giờ.

"Thời gian còn lại để bắt đầu livestream: 1 giờ 51 phút. Bạn có muốn bắt đầu livestream ngay không?"

Tôi bấm "Có".

Tranh thủ lúc trời yên biển lặng, tôi phải câu kéo tương tác với mấy anh em trên kênh để kiếm ít donate.

[Đang khởi động livestream...]

[Đang kết nối bình luận...]

Long Ngạo Thiên đã tham gia phòng livestream.

Lý Nhật Thiên đã tham gia phòng livestream.

Lương Khuẩn đã tham gia phòng livestream...

Tên mấy ông tướng mới vào kênh hôm nay nghe kêu gớm.

"Chào mừng anh em quay lại kênh, tôi là host của các bạn, sếp Lý đây. Hôm nay, địa điểm tôi cắm chốt là một ngọn núi phong cảnh hữu tình..."

Vừa dứt câu dạo đầu quen thuộc, khung chat đã nhảy chữ liên hồi.

Long Ngạo Thiên: "Mắt tôi có vấn đề hay gì? Thế này mà gọi là phong cảnh hữu tình á?"

Lương Khuẩn: "Cái gì đây? Rõ ràng mình đang xem stream game kinh dị cơ mà, sao lại nhảy sang người thật thế này? Trailer à?"

Lý Nhật Thiên: "Vãi nhái! Gái xinh đâu? Chuyện quái gì đang xảy ra thế này, tôi xuyên không à?"

"Chuẩn rồi người anh em tầng trên ơi. Giây phút ông click vào video này, ông đã lạc sang một thế giới song song khác rồi!"

"Gửi mấy thanh niên chiếu mới, thật ra bọn này toàn là clone của ông chủ kênh đấy, không tin tôi log acc khác chat thêm câu nữa cho xem."

"Gửi mấy thanh niên chiếu mới, thật ra bọn này toàn là clone của ông chủ kênh đấy, không tin tôi log acc khác chat thêm câu nữa cho xem."

"Gửi mấy thanh niên chiếu mới, thật ra bọn này toàn là clone..."

Lý Nhật Thiên: "Vãi cả đái, nguyên đám chúng mày là máy lặp lại à?"

"Đúng rồi cậu trai trẻ, cậu vừa khám phá ra chân lý rồi đấy! Bản chất của nhân loại chính là máy photocopy..."

Qua bốn đợt livestream trước, tôi đã tích cóp được kha khá lượng người xem trung thành. Ma cũ chăn ma mới vui nổ trời, tôi còn chưa kịp tung chiêu mà kênh chat đã xôm tụ xôn xao.

"Hôm nay đang ở xó nào đây? Sao không review địa điểm? Xung quanh toàn cây là cây, chả thấy có vẹo gì đáng sợ. Sếp Lý cạn vốn rồi à?"

Long Ngạo Thiên: "Livestream cái kiểu gì thế, chán òm."

Lương Khuẩn: "Hóng."

Lý Nhật Thiên: "Livestream củ lạc gì cũng mặc kệ, tôi chỉ quan tâm có em gái nào xinh tươi mọng nước không thôi!"

Tiểu Dấu Hỏi Cậu Có Rất Nhiều Bạn Bè Phải Không: "Đồng ý với bác trên, tôi cũng muốn xem gái xinh!"

Vừa thấy cái ID này, tay tôi giật thót.

Lại là hắn!

Lần trước tôi không nhìn nhầm.

Hắn bị tai nạn ô tô chết rồi cơ mà, sao vẫn xem livestream được?

Hay là vụ tai nạn lần đó tôi nhìn nhầm, người chết thực ra không phải hắn?

"Là cậu à? Tiểu Dấu Hỏi, cậu... dạo này sao rồi?" Tôi chằm chằm nhìn màn hình, thăm dò hỏi.

Tiểu Dấu Hỏi Cậu Có Rất Nhiều Bạn Bè Phải Không: "Wow, được sếp lật thẻ bài rồi, sướng ghê! Sếp Lý yên tâm, buổi livestream nào của anh em cũng cắm cọc, có chết cũng phải xem!"

Lý Nhật Thiên: "Vãi chưởng, stream kiểu này mà cũng có fan cuồng hả?"

Lương Khuẩn: "Chém gió nãy giờ, rốt cuộc chừng nào mới vào việc thế?"

Người khác nghe không sao, nhưng những lời Tiểu Dấu Hỏi vừa thốt ra lọt vào tai tôi lại rùng rợn đến gai người.

Ngay sau đó, hắn ném liền cho tôi hai combo Tiên Đồng Ngọc Nữ, giục tôi mau mau khai màn.

"Anh Lý, bắt đầu stream rồi à?" Đúng lúc ấy, Mục Bạch thò cái đầu vào, tò mò hỏi.

"Đệt mợ, sao lại có giọng đàn ông? Chủ kênh ơi, từ buổi stream trước anh thay tâm đổi tính rồi! Không còn là ông sếp chuyên nhắm vào gái xinh mà chúng tôi từng quen biết nữa!"

"Sếp ơi, bị bắt cóc thì nháy mắt đi sếp!"

Nửa khuôn mặt của Mục Bạch lọt thỏm vào khung hình. Cả kênh chat nháy mắt lại xây chệch sang một hướng thiếu đứng đắn.

Tôi hoàn hồn, vuốt lại dòng suy nghĩ, bất đắc dĩ giải thích.

"Người anh em này thực ra cũng là fan của kênh chúng ta, chúng tôi tình cờ đụng độ nhau thôi. Tối nay, cậu ấy sẽ là khách mời đặc biệt của chương trình."

"Cả nhà cùng nhiệt liệt vỗ tay chào đón Cô Bé Hái Nấm nào!"

Nửa khuôn mặt của Mục Bạch trong màn hình nhoẻn miệng cười bẽn lẽn. Bầu không khí rừng núi âm u càng tôn lên vẻ kỳ dị, rợn gáy của nụ cười ấy.

"Chủ kênh cuối cùng cũng bế khán giả đi rồi, anh em chạy ngay đi..."

Tiểu Dấu Hỏi Cậu Có Rất Nhiều Bạn Bè Phải Không: "Gato quá! Tôi cũng muốn đi làm livestream với sếp Lý!"

"Hôm nay, tôi sẽ đưa anh em thâm nhập vào chốn rừng thiêng nước độc, khám phá bí mật động trời được giấu kín nơi thâm sơn cùng cốc!"

"Anh em trên kênh chú ý, đêm nay dù có nhìn thấy thứ quỷ gì, lỡ có quên chớp mắt, quên thở, thì xin đừng quên ném donate nhé, thanh kiu!"

Nói xong, mặc kệ kênh chat réo gọi gì thêm, tôi chỉnh lại camera, đeo thẳng điện thoại vào cổ.

"Đi thôi, livestream chính thức bắt đầu."

Tôi gật đầu với Mục Bạch, hai người dò dẫm từng bước tiến sâu vào lòng núi.

Không khí rừng đêm ẩm ướt, gió lùa buốt giá. Xung quanh dâng lên một lớp sương mù mỏng tanh. Những thân cây cao vút chọc trời lầm lì cắm rễ vào lòng đất, dựng lên cả một biển cây bạt ngàn.

Trong cái biển cây mênh mông ấy, chỉ có tiếng bước chân của tôi và Mục Bạch vọng lại nhè nhẹ.

Từng búi cỏ dại mọc hoang dã hệt như mái tóc người, cuồn cuộn bay trong gió.

Thi thoảng, lại có thứ gì đó lao vút qua bụi cỏ đánh "vù" một tiếng.

Càng vào sâu, rừng càng rậm.

Lúc đầu còn vớt vát được chút ánh trăng lọt qua kẽ lá. Dần dà, cành lá sum suê đan kín tít tắp, che sạch sành sanh bầu trời phía trên.

Đen đặc, tĩnh lặng. Đưa mắt nhìn ra xung quanh, bốn bề đều y chang nhau, khái niệm thời gian dường như cũng nhòe đi.

Chẳng biết đã đi bao lâu, Mục Bạch đột ngột dừng bước.

"Sếp Lý, nếu tôi nhớ không nhầm, xuyên qua cánh rừng phía trước là tới cấm địa của làng rồi." Giọng cậu ta run rẩy, không rõ là vì sợ, hay bị gió thổi cóng.