Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 125: Hắn đang bám theo chúng ta



Gió rít từng hồi nỉ non, cành lá vật vã rung rinh.

Cánh rừng trước mặt, hai bên trái phải, hay rừng cây tụt lại sau lưng, nhìn kiểu gì cũng na ná nhau.

Đều tối tăm, thâm u như nhau.

Lạc vào cái chốn thâm sơn cùng cốc, cây cối rợp trời thế này, lại chẳng có điểm bám víu làm mốc, nhìn đâu cũng y một màu, mất phương hướng là chuyện cơm bữa. Đỉnh điểm của sự đi lạc là đây.

"Cậu chắc chắn không nhầm hướng chứ?" Tôi lo lắng hỏi Mục Bạch.

"Khu rừng này bỏ hoang nhiều năm rồi. Chắc nịch thì không dám, nhưng linh tính mách bảo tôi, chỗ đó nằm ở kia." Mục Bạch đăm đăm nhìn về phía trước, đưa tay bật đèn pin rọi thẳng tới.

Ánh sáng trắng dã rọi đến đâu bị bóng tối ngoạm sạch đến đấy. Cánh rừng u ám lọt thỏm trong màn sương mỏng, nhìn rất không chân thực.

"Phía trước y xì đúc cảnh trong mơ của tôi. Sếp Lý, tin tôi đi, chắc chắn không chệch đi đâu được!"

"Được, đằng nào cũng đâm lao rồi, tới xem thử là biết."

Gật gật đầu, hai chúng tôi lại rảo bước lên phía trước.

Sương mù lấp lóa nuốt chửng bóng dáng hai người, cảm giác hệt như bước sang một chiều không gian khác.

Cỏ dại mọc lút đầu, đủ loại bóng đen hình thù cổ quái lởn vởn. Rừng rú cỡ này, rắn rết sâu bọ chắc chắn không ít. Tôi vừa lom khom đi, vừa quơ quơ cành cây đập vội vào mấy bụi rậm.

Lạo xạo... lạo xạo...

Chẳng biết từ bao giờ, phía sau lưng cứ thi thoảng lại phát ra tiếng sột soạt, thập thò lén lút như có thứ gì đó đang bám theo.

Tôi quay lại nhìn mấy bận.

Rừng rậm quá, nếu quả thật có kẻ bám đuôi, hắn chỉ cần thụt vào sau gốc cây là tôi tịt ngòi.

Bụng dạ bồn chồn, tôi ghé đầu hỏi nhỏ Mục Bạch: "Cậu có thấy có con gì đang theo dõi bọn mình không?"

"Anh Lý cũng nghe thấy à? Tôi còn tưởng tiếng gió thổi hoặc con thú hoang nào đó."

"Hai cái thứ đó làm sao phát ra tiếng nhịp nhàng thế được."

"Thế là ai?" Mục Bạch buột miệng định ngoái đầu lại nhưng bị tôi bịt miệng.

"Đừng quay đầu! Cứ tảng lờ đi, tiến lên trước tìm chỗ nấp, xem cái thứ chết tiệt đó là ai."

"OK."

Hai chúng tôi vờ như không biết, rảo bước nhanh dần rồi lúp xúp chạy bộ.

Tiếng lạo xạo sau lưng rõ rệt hẳn, còn kèm theo cả tiếng cành cây khô gãy cái "rắc". Rõ ràng kẻ đó đã bám theo sát rạt.

Tôi và Mục Bạch đưa mắt nhìn nhau, đột ngột tắt vụt đèn pin, cua gắt một cái nấp ngay vào gốc cây bên cạnh.

Cúi rạp người, bọn tôi nín thở, dỏng tai hóng động tĩnh phía sau.

Xào xạc! Xào xạc!

Tiếng bước chân đạp lên đống lá khô mỗi lúc một gần, rồi khựng lại ngay chỗ bọn tôi tắt đèn lúc nãy.

Bóng tối cướp mất tầm nhìn, nhưng lại khuyếch đại mọi giác quan khác.

Tuy không thấy hình, nhưng tôi nghe rành rành tiếng thở của hắn.

Kẻ đó đang đứng sững đó, đoán chừng cũng đang sục sạo tìm bọn tôi.

Một lát sau, một đốm sáng vàng vọt lờ mờ thắp lên, soi rọi một khuôn mặt già nua, đen đúa lọt vào tầm mắt chúng tôi.

Là lão!

Chính là lão nông hầm hầm đòi tống cổ tôi lúc sáng.

Lão bám theo tụi tôi làm cái quái gì?

Tôi và Mục Bạch trợn tròn mắt nhìn nhau.

Lão nông rón rén nhích từng bước, xách cái đèn bão trên tay lên cao. Đôi mắt đùng đục quét một vòng xung quanh, lùng sục bóng dáng hai đứa.

Sau phút ngỡ ngàng, Mục Bạch làm như vỡ lẽ, kéo kéo vạt áo tôi, chỉ tay về hướng phía trước, ra hiệu chuồn lẹ.

Tôi liếc lão nông một cái, nuốt cục tức xuống bụng, khom lưng bám gót Mục Bạch rón rén chuồn khỏi gốc cây nấp, tránh xa lão già.

Lò dò bò trong bóng tối mịt mù, đợi đến lúc đốm sáng trên tay lão nông chỉ còn là hạt đậu, tôi mới hạ giọng dằn hỏi Mục Bạch.

"Sau núi không phải là cấm địa của làng cậu sao? Lão ta ăn gan hùm hay sao mà dám bám theo?"

"Chú Căn Sinh chắc không có ác ý đâu, mặc kệ chú ấy đi." Mục Bạch xua xua tay, bật đèn pin lên nhưng lấy ngón tay bụm bớt ánh sáng lại.

Ánh sáng leo lắt hắt lên, chỉ lờ mờ rọi được dưới chân. Tôi không soi được vẻ mặt Mục Bạch.

"Sao cậu dám chắc thế?"

"Chú ấy là bố của Tú Hồng."

Tôi giật thót mình.

Lão nông ấy thế mà lại là bố của cô gái mất tích. Lão mò mẫm vào núi sâu làm gì? Chẳng lẽ định cất công tìm con gái đã bốc hơi?

"Mất con gái ngần ấy năm, chú Căn Sinh sống vất vưởng một thân một mình, tội nghiệp lắm rồi. Sau núi là cấm địa, tôi mù tịt ở đó có cái hiểm nguy gì, không muốn kéo chú ấy đi vào chỗ chết cùng. Bọn mình lẹ chân lên, đừng để chú ấy bắt kịp."

Mục Bạch thương xót thở dài sườn sượt.

"Đi tìm con thì cứ đàng hoàng mà tìm, việc gì phải thập thò bám đuôi tụi mình?" Tôi vẫn thấy cấn cấn.

"Nói tóm lại anh cứ yên tâm, chú Căn Sinh không phải là người xấu."

Mục Bạch gạt đi không giải thích thêm, cứ đâm đầu cắm cổ tiến lên phía trước.

Ngay lúc này, tôi chợt có linh cảm, tên này chắc chắn còn giấu giếm thứ gì đó chưa khai.

Tâm lý đề phòng Mục Bạch lại dâng lên thêm một nấc. Bề ngoài tôi vẫn tỉnh rụi, nhưng cố tình đi chậm lại, lẽo đẽo theo đuôi cậu ta.

Lỡ cậu ta đi đêm với lão nông kia, giữa chốn thâm sơn cùng cốc này, hai đánh một không chột cũng què, bọn họ muốn giở trò với tôi dễ như trở bàn tay.

Im lìm đi một đoạn dài, ánh đèn phía sau biến mất tăm. Xem chừng lão nông không bắt kịp tụi tôi rồi.

"Tới nơi rồi."

Mục Bạch đột ngột dừng lại.

Bọn tôi đã thâm nhập vào rốn rừng. Chắn ngang phía trước là một vách núi lừng lững sau rặng cây, bên trên bị tán lá sum suê phủ kín, nhìn không thấu vách núi này cao cỡ nào.

"Chỗ này trống trơn mà." Tôi lia đèn pin soi loang loáng xung quanh.

"Nhưng linh cảm nói cho tôi biết chính là chỗ này." Mục Bạch như bị thứ gì nhập, lững thững tiến lại gần vách núi, giơ tay áp lên lớp đất đá ẩm ướt.

Nhưng đợi cả buổi, bốn bề vẫn tĩnh mịch đến rợn gáy, chẳng có gì xuất hiện.

"Mục Bạch, cậu xác định lại hướng xem có nhầm không đấy?" Tôi chau mày hỏi.

"Không thể nào! Chắc chắn không nhầm! Suốt dọc đường đi, bên tai tôi lúc nào cũng văng vẳng tiếng người vẫy gọi. Tôi dò theo tiếng gọi đó mà mò đến đây đấy." Mục Bạch dứt khoát lắc đầu.

"Cô ở đâu? Tôi đến đây rồi, cô mau ra đi!"

"Cô gọi tôi suốt, giờ tôi đến thì cô lại lẩn trốn là sao?"

Mục Bạch gân cổ lên gào to, giọng run rẩy dội vào vách núi văng vẳng.

"He he he..." Một tràng cười lạnh lẽo, vẳng đến từ nơi vô định, tựa hồ đang đáp lại cậu ta.

Là giọng đàn bà. Ẩn ẩn hiện hiện, nghe không chân thực chút nào.

"Là cô ta! Đích thị là cô ta!" Mặt mày Mục Bạch biến sắc cái rụp, cậu ta quay ngoắt về phía khu rừng tối như hũ nút, hét lên: "Cô trốn ở đâu? Ra đây mau!"

"He he he... He he he..."

Giọng cười của người đàn bà cứ vật vờ bay lượn, nghe không ra rốt cuộc là phát ra từ hướng nào. Rõ ràng là tiếng cười, nhưng lại khiến người ta lạnh buốt sống lưng.

Tim tôi đập thình thịch, căng mắt láo liên canh chừng bốn phía.

Ánh sáng trắng dã của đèn pin rà qua rà lại từng thân cây đang đu đưa. Giữa màn sương lờ mờ, hình như có một bóng đen đang từ từ áp sát.

"Đằng kia hình như có người."

Mục Bạch lia mắt theo hướng tôi chỉ. Đó chính là cái hướng tụi tôi vừa đi qua.

"Cuối cùng cô cũng chịu lòi mặt ra rồi! Tôi phải xem cô rốt cuộc là ai!" Hai mắt Mục Bạch trợn trừng, vừa run rẩy vừa phấn khích tột độ. Cậu ta mặc kệ sự đời, lao thẳng về phía cái bóng đen nọ.