Trong địa đạo u tối thăm thẳm, tôi cắm cổ chạy thục mạng. Kể cả bị những phiến đá nhọn hoắt nhô ra cào xước tươm máu, tôi cũng mặc kệ.
Tôi phải chạy đua với thời gian.
Tranh thủ lúc trời yên biển lặng, phải tìm thấy Mục Bạch càng sớm càng tốt.
Cậu ta nắm giữ quá nhiều bí mật, lại là sợi dây liên kết với mọi chuyện. Cậu ta chính là chìa khóa để phá giải cục diện này.
Tiếng bước chân dồn dập dội lại liên hồi. Hàng trăm cái hang rắn chi chít trên vách đá khiến tôi không dám thở mạnh. Thỉnh thoảng, tôi lại nghe thấy tiếng "phì phì" chói tai của loài rắn thè lưỡi.
Lúc đầu tiếng kêu còn loãng, nghe như có như không. Nhưng càng đi sâu, âm thanh ấy càng rõ mồn một. Thậm chí tôi còn nhìn thấy cả lũ rắn lố nhố thò đầu ra khỏi hang.
Những con mắt bé như hạt đậu xanh bắn ra tia nhìn lạnh toát, dường như đang thăm dò tôi.
Tôi vội vàng khựng lại.
Mắt chạm mắt với những đồng tử dọc lạnh lẽo ấy vài giây, thấy bầy rắn vẫn chỉ đứng yên bất động nhìn trân trân, tôi mới thử nhón chân lên. Thấy chúng không có động thái tấn công, tôi mới nén cảm giác tê rần trên da đầu, rón rén bước tiếp.
Càng lúc càng có nhiều đầu rắn thò ra khỏi hang hốc. Hai bên vách địa đạo chật hẹp toàn là đầu rắn to nhỏ đủ cỡ. Lớp vảy muôn màu muôn vẻ dưới ánh đèn pin hắt ra những luồng sáng ma quái.
Tưởng tượng mà xem, tôi đang phải diễu hành qua cái địa đạo này dưới sự giám sát của cả một đội quân rắn.
Chẳng có từ ngữ nào diễn tả nổi tâm trạng tôi lúc này. Tim đập như súng liên thanh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Hai chân bủn rủn, tôi gần như chỉ bước đi theo bản năng sinh tồn.
Hàng trăm cái đầu rắn quay ngoắt theo chuyển động của tôi. Những ánh nhìn âm u dò xét vị khách không mời mà đến. Tôi chẳng biết chúng có nhận ra điều gì bất thường không, hay liệu giây tiếp theo chúng có nhe nanh độc ra táp tôi không.
Quả tim treo lơ lửng trên miệng vực, căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Siết chặt tay dao, tôi bước đi như một cái máy vô hồn.
Phía trước, càng nhiều bóng dáng lũ rắn trườn ra khỏi bóng tối.
Tim tôi như bị dìm xuống chậu nước đá.
Một dự cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng. Tôi đang tiến rất gần đến điểm tận cùng của địa đạo, nhưng ở đó, số lượng rắn chắc chắn chỉ có tăng chứ không giảm.
Chẳng biết đã đi bao lâu, cái địa đạo chật hẹp u tối bỗng mở bung ra.
Bên dưới là một không gian rộng lớn cỡ sân bóng rổ.
Trong bóng tối nhờ nhờ, có thể thấp thoáng thấy lũ rắn đang lúc nhúc trong góc. Nhưng ơn giời, ít nhất trên vách đá không còn mấy cái hang rắn tởm lợm nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi lia đèn pin soi sâu vào trong. Tận cùng khoảng không gian ấy, dường như có bóng người đang đứng bất động.
"Mục Bạch?"
Tôi rọi đèn, rón rén tiến lại gần.
Mục Bạch quay lưng về phía tôi, dường như điếc đặc không nghe thấy tiếng gọi, cứ đứng cứng đờ tại chỗ.
Chắn trước mặt cậu ta là một phiến đá tàn tạ.
Tim tôi hẫng đi một nhịp.
Cậu ta không ngỏm rồi chứ?
"Mục Bạch, cậu sao thế?" Tôi gọi với thêm một câu, khoảng cách chỉ còn đúng một bước chân. Tôi vươn tay định vỗ vai cậu ta xem sao.
"Ngươi là ai?"
Bàn tay tôi chưa kịp chạm vào áo cậu ta, từ người cậu ta chợt phát ra một giọng nói lạnh băng.
Tay tôi khựng lại giữa không trung, rồi rụt về nhanh như chớp.
Lùi lại hai bước, tôi căng mắt nhìn kỹ cái "kẻ" có bóng lưng y chang Mục Bạch.
Sở dĩ tôi căng thẳng tột độ là vì chất giọng vừa rồi hoàn toàn không phải của Mục Bạch, mà là giọng đàn bà.
Nhưng tôi không dám chắc có phải là giọng người phụ nữ cười gằn trên mặt đất hay không.
"Cô là ai mới đúng?" Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng Mục Bạch, vặc lại.
"Tại sao trên người ngươi lại có mùi của hắn?" Giọng nữ lạnh lẽo lại cất lên. Lần này tôi đoan chắc mười mươi, âm thanh đó phát ra từ chính thân xác Mục Bạch.
Trong cái địa đạo âm u đầy rẫy rắn độc bò lổm ngổm, một gã đàn ông lại phát ra giọng phụ nữ. Cảnh tượng này rùng rợn đến gai người.
"Cô nói 'hắn' là ai? Mục Bạch à?" Tôi vừa nói vừa nhẩm khẩu quyết, khai mở Thiên nhãn để soi xét Mục Bạch.
Bản thân Mục Bạch không có vấn đề gì. Nhưng đè bóng lên người cậu ta là một bóng đen lờ mờ. Dáng điệu thướt tha của cái bóng đen đó đích thị là một người phụ nữ. Quanh người ả tỏa ra luồng hắc khí ngùn ngụt.
Nhân tiện, tôi đảo mắt nhìn quanh địa đạo một vòng.
Ngoài dự đoán của tôi, trong địa đạo không có chút hắc khí nào. Ngược lại, cái phiến đá dựng trước mặt Mục Bạch có vẻ không bình thường, nhưng chưa kịp nhìn kỹ.
"Nói, nếu không ta sẽ giết ngươi." Giọng người phụ nữ sặc mùi sát khí.
"Rốt cuộc cô đang nói đến ai? Cô chẳng nói rõ ràng thì tôi trả lời kiểu gì?"
Người phụ nữ im bặt.
Mục Bạch bất chợt xoay người lại chầm chậm. Động tác cứng đờ như một con rối gỗ, hai mắt nhắm nghiền.
"Cô hỏi cậu ta á?" Tôi hất cằm chỉ Mục Bạch. "Tôi là bạn cậu ta, đi cùng cậu ta tới đây."
"Bạn?" Đôi môi Mục Bạch không hề mấp máy, nhưng giọng người phụ nữ lại vang lên. Có vẻ ả đang ngâm nga từ đó trong đầu.
Tôi cảm nhận rõ ràng một luồng sát khí lạnh buốt đang cuộn trào quanh mình.
"Rốt cuộc cô là ai?" Tôi dò hỏi.
Người phụ nữ không thèm trả lời, cũng mặc xác tôi luôn.
Cơ thể Mục Bạch lại cử động. Vẫn nhắm tịt mắt, cậu ta xoay người cứng ngắc quay lại đối diện với phiến đá.
Tôi đổi vị trí, đi vòng qua người Mục Bạch, chiếu đèn pin soi thẳng vào phiến đá nọ.
Phiến đá này cao cỡ một người lớn. Chẳng biết đã nằm lỳ dưới địa đạo này bao nhiêu năm tháng mà rêu phong ẩm ướt phủ kín bề mặt. Nhưng nhìn lờ mờ, vẫn thấy có chữ khắc trên đó.
Mấy chữ đầu tôi đọc không ra, chắc là tên một người nào đó. Nhưng chữ cuối cùng thì tôi nhìn rõ mồn một.
Mộ.
Đây là một tấm bia mộ.
Bia mộ bự cỡ này quả là hiếm thấy. Thế cái mộ phải to chừng nào? Chẳng nhẽ cả cái địa đạo khổng lồ này thực chất là một ngôi mộ dưới lòng đất?
"Ta đã dẫn hắn đến đây rồi, có thể hóa giải lời nguyền chưa?"
Người phụ nữ dường như đang lẩm bẩm với bia mộ.
Lại là lời nguyền!
Tôi trố mắt ngạc nhiên.
Lẽ nào, Mục Bạch chính là kẻ bị nguyền rủa?
Đây là lý do người lớn trong làng cấm tiệt con cái chơi với cậu ta? Nhưng rõ ràng bà ngoại cậu ta đã khẳng định chính dân làng mới là những kẻ bị nguyền rủa cơ mà!
Câu nói đó chỉ là lời an ủi, hay là sự thật?
Tôi vắt óc nhớ lại lời gợi ý của buổi livestream lần này.
"Bọn họ đều bảo tôi là kẻ mang đến điềm gở. Chỉ mình tôi biết, bọn họ mới là hiện thân của xui xẻo."
Câu này áp vào hoàn cảnh của Mục Bạch thì quá khớp.
Dân làng tưởng Mục Bạch bị nguyền rủa, nhưng thực chất, chính bọn họ mới dính lời nguyền.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lời nguyền đó rốt cuộc là cái quái gì?
Tôi cố thu mình lại, tránh để người phụ nữ kia chú ý, dỏng tai nghe ngóng tình hình.
Sau câu chất vấn của người phụ nữ, cả địa đạo chìm vào im lặng tĩnh mịch. Chỉ còn nghe thấy tiếng vảy rắn trượt trên đá lạo xạo.
"Ngươi mở mắt ra mà xem, nó là con trai ngươi đấy." Câu nói tiếp theo của người phụ nữ khiến tôi sốc tận óc.
Chủ nhân của bia mộ này là bố của Mục Bạch?
"Tại sao?"
"Tại sao?"
"Tại sao?"
Người phụ nữ liên tục gào thét ba lần, giọng điệu run rẩy tột độ như không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này.
Bia mộ vẫn câm như hến, cứ lầm lì cắm rễ vào nền đất. Tôi dùng Thiên nhãn soi xét kỹ càng, quả thực nó chỉ là một tảng đá vô tri vô giác, không dính chút màu sắc ma quái nào.
"Nếu điều này vẫn không giải được lời nguyền, thì ta sẽ giết nó!"
"Ta muốn ngươi tận mắt chứng kiến con trai mình phơi thây dưới cái nấm mồ tăm tối này!"
Giọng người phụ nữ chất chứa sự oán độc thấu trời. Hắc khí như ngọn lửa cuồng nộ bùng lên dữ dội từ cơ thể Mục Bạch.
Mục Bạch vung tay lên, siết chặt lấy cổ mình!