Hắc khí trên người cậu ta sôi sùng sục. Những ngón tay bấm ngập vào da thịt. Gương mặt nhợt nhạt méo xệch vì đau đớn, đôi môi Mục Bạch dần chuyển sang màu tím ngắt.
Cứ đà này, cậu ta sẽ tự bóp cổ mình đến chết mất.
Tôi lập tức lẩm nhẩm khẩu quyết, thần tốc vận chân khí từ đan điền dồn lên tay. Tôi phi thẳng tới cạnh Mục Bạch, vung tay giáng mạnh một chưởng cháy rực vào lưng cậu ta.
Đoàng!
Tia chớp lóe sáng chói lòa cả không gian địa đạo.
Tiếng "phì phì" rít lên ầm ĩ. Lũ rắn rúc trong góc tường bị uy lực sấm sét dọa cho hồn bay phách lạc, thi nhau chạy toán loạn.
Hắc khí tiêu tán sạch.
Một cái bóng đen vụt rời khỏi gót chân Mục Bạch, lẩn nhanh vào màn đêm tăm tối.
Cơ thể Mục Bạch mềm nhũn như cọng bún, đổ gục xuống đất. Mặt cậu ta trắng bệch như tờ giấy, trên cổ hằn rõ vành bầm tím do tự siết cổ.
"Mục Bạch?" Tôi bấm huyệt nhân trung, gọi tên cậu ta vài tiếng.
Mục Bạch thở hắt ra một hơi trọc khí, từ từ mở mắt. Ánh mắt dại đi vài giây rồi bỗng lấy lại tiêu cự.
"Sếp Lý? Tôi... tôi đang ở đâu đây? Có chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Cậu ta đưa tay sờ cổ theo phản xạ. "Rõ ràng tôi nhớ mình đã nhìn thấy người phụ nữ đó... Sao cổ tôi đau rát thế này?"
"Cậu rớt xuống địa đạo, chắc bị ma nhập. Bị ả đàn bà đó lôi tuột xuống đây, tí nữa thì tự bóp cổ mình chết nghéo rồi." Tôi tóm gọn tình hình.
"Địa đạo?" Mục Bạch lồm cồm bò dậy. Đèn pin của cậu ta đã rơi đâu mất. Nương theo ánh sáng từ đèn tôi, cậu ta đưa mắt nhìn quanh. Vừa nhìn thấy lũ rắn đang bò lổm ngổm cuống cuồng tìm chỗ trốn, cả người cậu ta run bần bật.
"Nhiều rắn thế này sao... Hóa ra truyền thuyết về ngọn núi sau làng là thật."
"Truyền thuyết gì? Sao trước đây cậu không hé răng nửa lời?" Tôi gằn giọng hỏi.
Mục Bạch ngớ người, ánh mắt lảng tránh: "Thì có lời đồn núi phía sau có cái hang rắn to lắm. Tôi cứ tưởng người ta chém gió nên không kể anh nghe. Sếp Lý, anh đừng để bụng nhé."
Vừa nói cậu ta vừa gượng cười, nhưng nụ cười chột dạ thấy rõ.
"Mục Bạch, nước đến chân rồi mà cậu vẫn không định nhả sự thật ra à." Tôi lạnh lùng nói. "Kẻ bị nguyền rủa, có phải là cậu không?"
"Không, không phải tôi! Sếp Lý, anh hiểu lầm thật rồi!" Mục Bạch hoảng hốt xua tay liên lia. "Người dính lời nguyền thật sự không phải tôi!"
"Vậy là ai?" Tôi truy sát tới cùng.
"Có thể anh không tin, nhưng thực tình tôi cũng không biết." Mục Bạch cười khổ, buông một tiếng thở dài. "Không lừa anh đâu. Tôi chỉ biết người đó là người trong làng, cụ thể là ai thì chịu chết."
"Vậy nói tôi nghe, lời nguyền đó rốt cuộc là cái gì?"
"Có dính líu đến loài rắn." Mục Bạch chần chừ một thoáng, sợ sệt liếc nhìn xung quanh. Khi ánh mắt chạm vào tấm bia mộ khổng lồ, cậu ta lại đứng ngây ra như phỗng.
"Đây... Đây là cái gì?"
"Sếp Lý, mượn cái đèn pin một chút được không?"
"Cậu không biết bia mộ này của ai à?" Hành động và biểu cảm của cậu ta không giống diễn kịch. Tôi bước tới, lia đèn pin soi thẳng vào bia mộ.
Chữ "Mộ" nằm chót vót dưới cùng hiển hiện rõ mồn một.
"Đây là bia mộ?" Mục Bạch nhặt một cục đá dưới đất, cạo lớp rêu xanh bám trên mặt bia để lộ ra danh tính chủ nhân.
Mộ của Tần Đạo Dung.
"Không thể nào, không thể nào, sao lại là mộ của ông ấy được!" Nhìn rõ dòng chữ khắc trên đó, Mục Bạch lắc đầu nguầy nguậy, thậm chí lùi lại mấy bước.
"Ông ấy là bố cậu à?"
"Không, tôi không tin! Bà ngoại bảo bố mẹ tôi đi làm xa bị tai nạn giao thông chết rồi cơ mà! Bia mộ này chắc chắn là đồ rởm. Bọn họ làm giả bia mộ, bọn họ thù hận tôi!"
Mắt Mục Bạch vằn đỏ, lồng ngực phập phồng dữ dội, cậu ta gào thét điên cuồng.
"Bọn họ là ai?" Tôi thực sự sắp bị cái mớ bòng bong này làm cho rối trí rồi.
"Là bọn dính lời nguyền." Giọng Mục Bạch lạnh dần. Cậu ta nắm chặt hai nắm đấm. "Tôi chịu hết nổi rồi, tôi phải đi tính sổ với bọn chúng!"
"Người trong làng á? Không phải cậu bảo cậu không biết chính xác ai bị nguyền rủa sao?"
"Tôi quả thật không biết, nhưng tôi có thể đi hỏi bà ngoại. Chuyện gì bà cũng tỏ tường, chỉ là bà giấu biệt không chịu hé môi thôi." Mục Bạch thở hổn hển, quay ngoắt người bước ngược lại.
"Tôi giúp cậu một tay." Tôi bám gót theo sau.
Giúp cậu ta cũng chỉ tiện đường thôi. Mục đích thực sự của tôi vẫn là lôi cổ kẻ dính lời nguyền ra ánh sáng.
Chúng tôi men theo cái hang rắn lúc nãy để tìm đường quay lại mặt đất.
Mục Bạch đi băng băng. Dù hai bên bờ hang lổm ngổm toàn rắn là rắn, cậu ta cũng chẳng hề mảy may e sợ.
Tôi vừa đi vừa suy xét.
Nhìn phản ứng của Mục Bạch, chủ nhân ngôi mộ đích thị là bố cậu ta. Chỉ là cậu ta bị bịt mắt suốt bấy lâu nay.
Còn những lời người phụ nữ kia nói, chứng tỏ chính bố Mục Bạch là kẻ gieo rắc lời nguyền. Ông ta tất nhiên chẳng dại gì tự nguyền rủa con ruột, vậy đối tượng chắc chắn là một số kẻ trong làng.
Gia đình Mục Bạch chắc hẳn có thâm thù đại hận với dân làng.
Bí mật của làng Nguyệt Viên cuối cùng cũng lộ ra chút đỉnh.
Nhưng phần cốt lõi thì tôi vẫn mù mịt.
"Mục Bạch, cậu có nhìn rõ mặt người phụ nữ kia không?" Khi đã thoát khỏi đoạn hang đầy rắn, tôi lên tiếng hỏi.
Mục Bạch lặng thinh một chốc rồi mới đáp.
"Thấy rõ."
"Là ai?"
"Sếp Lý, tôi không nói được không?" Mục Bạch khựng lại, nhìn tôi với ánh mắt đau đáu nỗi buồn khôn tả.
"Có chuyện gì à?"
"Tôi không dám tin vào khuôn mặt mình vừa nhìn thấy. Giống như việc tôi không tin cái bia mộ kia là thật vậy." Mục Bạch đau khổ lắc đầu.
"Sếp Lý, anh cứ yên tâm, tôi giấu giếm anh không phải vì có ý đồ đen tối gì đâu. Mà bởi vì có những thứ, ngay chính tôi cũng không muốn tin đó là sự thật."
Chạm vào đôi mắt đỏ hoe của cậu ta, tôi đọc được sự bất lực và đau khổ tột cùng chất chứa trong đó.
"Tôi tin cậu."
"Cảm ơn." Mục Bạch nở nụ cười biết ơn.
Chúng tôi đẩy nhanh tốc độ quay lại chỗ cái hố tôi bị rớt xuống. Nắm vào những mỏm đá nhô ra trên vách, hì hục mãi cuối cùng chúng tôi cũng trèo lên được mặt đất.
Gió núi phả vào mặt, sống lưng lại lạnh buốt.
Bốn bề tĩnh mịch như tờ, tưởng chừng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ trừ một chi tiết duy nhất: khúc chân đứt lìa đang bắt đầu phân hủy, thối rữa đen ngòm nằm chỏng chơ trên lớp lá khô. Nó là bằng chứng đanh thép cho những sự kiện rùng rợn vừa diễn ra.
Mục Căn Sinh mất một chân, lại bị hàng bầy rắn độc rượt đuổi, e là lành ít dữ nhiều.
Trèo lên khỏi hố, Mục Bạch lầm lì không nói một lời, cứ cắm mặt đi thẳng về hướng cũ.
Mong sao khi trở lại làng, mọi uẩn khúc sẽ được phơi bày.
Lọ mọ bước từng bước trong khu rừng núi tối tăm vắng lặng, ngẩng đầu nhìn quanh quất, bốn bề tám hướng đều tối mù mịt như nhau.
Nếu không nhờ thỉnh thoảng liếc thấy mấy ký hiệu tôi khắc trên gốc cây, thì đến trời mới biết chúng tôi có đang đi lạc hay không.
Bóng lưng Mục Bạch toát lên vẻ kiên quyết. Từ lúc thoát khỏi địa đạo, cậu ta bỗng trở nên thâm trầm hơn hẳn.
Tôi lầm lũi bám đuôi cậu ta. Chẳng biết đã lết đi bao lâu, nhưng trực giác mách bảo tôi, chúng tôi đang mấp mé ở bìa rừng rồi.
Rút điện thoại ra xem giờ, chỉ còn hai tiếng nữa là trời sáng.
Không còn nhiều thời gian nữa.
Tôi thở hắt ra, chẳng buồn ngó ngàng đến phần bình luận của khán giả, đút điện thoại vào túi. Chợt có tiếng sột soạt lén lút vang lên từ phía sau.
Có người?
Tim tôi giật thót. Nhưng tôi không quay đầu lại, mà vẫn làm như không biết, tiếp tục bước đi. Tranh thủ lúc cua góc, tôi liếc nhanh về phía sau.
Trong khu rừng u tối, thấp thoáng một cái bóng dị hợm đang lấp ló.
Cái đầu to đùng so với thân hình teo tóp, trông hệt như một cây nấm khổng lồ. Và đôi mắt đỏ lòm rợn gáy kia đang lấp lóe sáng.