Con rắn quái dị đầu to đang bám theo chúng tôi!
Một đêm đụng mặt tận hai lần, rõ ràng không phải tình cờ.
Tôi giữ vẻ mặt bình thản, tiếp tục đi cùng Mục Bạch. Con rắn kia cũng âm thầm bám theo, giữ một khoảng cách không xa không gần.
Mục Bạch từng nói, lời nguyền có liên quan đến rắn. Con quái vật này đóng vai trò gì trong bí mật của thôn Trăng Tròn?
Nó bám theo chúng tôi mãi cho đến bìa rừng.
"Đêm nay, mọi ân oán phải được giải quyết dứt điểm!" Mục Bạch dừng bước, nhìn về phía ngôi làng nhỏ chìm trong bóng tối, bóng lưng cậu ta trông thật nhỏ bé giữa núi rừng bao la.
"Mục Bạch, khoan đã..."
Tôi định báo cho cậu ta biết con rắn đang bám theo thì phía sau chợt có tiếng động.
Khục khục khục...
Tiếng kêu quái dị vang lên.
"Cẩn thận!" Tôi vội lên tiếng nhắc nhở, cảnh giác nhìn chằm chằm vào bụi cỏ dưới chân.
"Nó lại đến à?" Mục Bạch nhíu chặt mày.
Ngay sau đó, tiếng sột soạt dồn dập vang lên. Hàng chục con rắn nối đuôi nhau trườn ra khỏi bụi rậm, chặn đứng đường về, hung hăng trừng mắt nhìn chúng tôi.
"Nó không muốn cho chúng ta về làng?" Tôi cau mày.
Đám rắn không tấn công, chỉ liên tục thè lưỡi đỏ lòm, phát ra tiếng xì xì đe dọa.
Sắp về đến làng để giải mã bí mật thì con quái vật này lại cản đường. Tôi bắt đầu sốt ruột, thầm tính toán xem cơ hội giết chết nó là bao nhiêu.
"Mày rốt cuộc là cái quái gì? Muốn làm gì? Giết bấy nhiêu người còn chưa đủ sao?" Mục Bạch gào lên với cái bóng trong bóng tối.
"Nó giết nhiều người lắm à?"
"Núi sau trở thành cấm địa của làng không chỉ vì cái hang rắn, mà còn vì con quái vật này! Hồi trước cũng có người vào rừng đi săn, nhưng đều bị đám rắn khốn kiếp này cắn chết hết." Mục Bạch nghiến răng đáp.
Quái vật hại người thường chẳng cần lý do, nhưng con rắn đầu to này lại mang đến cho tôi cảm giác rất khác. Nó không tự mình ra tay mà phát ra tiếng kêu để điều khiển bầy rắn, lợi dụng chúng để đạt mục đích.
Bầy rắn lúc này chưa cắn chúng tôi là vì lệnh của nó, hay vì bột đuổi rắn trên người chúng tôi chưa hết tác dụng? Nó chặn đường để chờ thuốc hết tác dụng rồi mới ra tay sao?
Con quái vật này rõ ràng sở hữu trí khôn của con người!
"Ông chủ Lý, đừng sợ nó! Có bà ngoại tôi ở đó, rắn không dám vào làng đâu. Cứ tìm cách chạy về là an toàn thôi!" Mục Bạch thì thầm với tôi.
"Lao thẳng qua luôn à?" Tôi ái ngại nhìn những cái đầu rắn đang ngóc lên khỏi bụi cỏ.
"Có bột đuổi rắn, chắc không sao đâu!" Mục Bạch cũng chẳng dám chắc chắn trăm phần trăm. "Tôi đếm đến ba, thử xem sao nhé."
"Được!" Tôi gật đầu. Dù sao cũng không thể đứng đây chờ chết.
Mục Bạch cảnh giác nhìn chằm chằm con quái vật cách đó không xa.
"Một, hai, ba!"
Dứt lời, chúng tôi cùng lúc lao qua bụi rậm, cắm đầu chạy thục mạng về hướng làng.
Khục khục khục! Khục khục khục!
Con rắn đầu to rõ ràng đã cuống lên, liên tục phát ra tiếng kêu quái dị. Bầy rắn trong bụi cỏ lập tức phóng đuổi theo.
Người làm sao chạy lại rắn?
Mới chạy được vài bước, bầy rắn đã lao đến chân, bám dọc theo cổ chân trườn lên, siết chặt lấy hai chân khiến chúng tôi không thể bước tiếp. Cảm giác lạnh lẽo cứng ngắc xuyên qua lớp quần vải truyền đến làm tôi nổi da gà khắp người.
Tôi không dám nhúc nhích. Điều duy nhất an ủi lúc này là chúng chưa cắn ngay.
Con rắn đầu to trườn cơ thể chậm chạp tiến về phía chúng tôi. Bụi cỏ rậm rạp dạt sang hai bên, chân tướng của nó sắp sửa phơi bày.
Đúng lúc đó, một bóng người từ trong bóng tối lao bổ ra, tay lăm lăm con dao rựa sáng loáng, nhắm thẳng đầu con quái vật mà chém.
Con rắn sững lại, linh hoạt vặn mình né ra sau. Bóng người kia ngã nhào xuống đất, khúc chân đứt lìa vẫn đang ứa máu hiện ra dưới ánh đèn pin.
Mục Căn Sinh!
Tôi và Mục Bạch kinh ngạc nhìn nhau. Tên này mạng lớn thật, lê lết một cái chân cụt mà vẫn trốn thoát khỏi bầy rắn!
"Đồ súc sinh, trả Tú Hồng cho tao, trả Tú Hồng cho tao!" Mục Căn Sinh gầm lên khản đặc, gượng dậy từ mặt đất, lảo đảo lao vào con rắn đầu to lần nữa.
Khục khục khục.
Con quái vật kêu lên. Lập tức, vô số con rắn lớn nhỏ từ xung quanh trườn ra, quấn chặt lấy hai chân Mục Căn Sinh. Ông ta ngã gục xuống đất, không tài nào ngóc đầu lên được nữa.
"Súc sinh! Súc sinh! Trả Tú Hồng cho tao, trả Tú Hồng cho tao!" Ông ta vặn vẹo thân mình, gào thét như một kẻ điên, nước mắt đục ngầu giàn giụa trên mặt.
Hóa ra những người vào rừng đều bị con quái vật này giết chết?
Con rắn đầu to lẳng lặng nhìn ông ta, đột nhiên kêu lên mấy tiếng. Những con rắn quấn trên người Mục Căn Sinh há to mõm, cắm phập nanh độc vào da thịt ông ta.
"A!"
Tiếng thét thê lương vang vọng khắp bìa rừng. Chỉ một lát sau, mặt Mục Căn Sinh đã tím ngắt, môi đen xì. Toàn thân lỗ chỗ vết răng cắn, ông ta co quắp trên mặt đất, run rẩy bần bật như chiếc lá úa.
Bất kể ông ta có ân oán gì với gia đình Mục Bạch, cái chết này cũng quá thê thảm. Trong mắt Mục Bạch lộ rõ vẻ thương xót.
Lòng tôi chùng xuống. Nếu không thoát khỏi con rắn đầu to này, chúng tôi cũng sẽ chung số phận với Mục Căn Sinh.
Giải quyết xong chướng ngại, con quái vật từ từ bò về phía chúng tôi, cái đầu khổng lồ lắc lư qua lại theo nhịp trườn.
Tim tôi thót lại.
"Mày muốn gì? Tao cảnh cáo mày đừng làm bậy, tao mà có mệnh hệ gì, bà ngoại tao không tha cho mày đâu!" Giọng Mục Bạch rõ ràng đã yếu xìu.
Bò được một đoạn, con quái vật dừng lại ngay chỗ mép ánh sáng đèn pin. Trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu lẳng lặng nhìn chúng tôi, dường như không có ý định ra tay giết chóc.
"Rốt cuộc nó muốn gì?" Tôi và Mục Bạch đưa mắt nhìn nhau, nơm nớp lo sợ.
Khục khục khục.
Một tiếng kêu vang lên, bầy rắn xung quanh bắt đầu chuyển động, lần lượt trườn ra khoảng đất sáng đèn, dường như đang bò theo một quy luật nào đó.
Sau một tràng tiếng sột soạt, tôi và Mục Bạch trố mắt không dám tin vào những gì mình thấy. Trên mặt đất, dưới ánh sáng lạnh lẽo, bầy rắn xếp thành mấy chữ lớn đang không ngừng nhúc nhích.
"Đưa tao vào làng."
Hóa ra đây là lý do nó không giết chúng tôi. Nó sợ bà ngoại Mục Bạch, muốn mượn tay cậu ta để vào làng.
"Mày sẽ hối hận đấy! Tao khuyên mày đừng vác xác vào làng mà nộp mạng. Thả tao và bạn tao ra, tao còn có thể xin bà ngoại tha cho mày một con đường sống!" Mục Bạch lớn tiếng đe dọa.
Trong góc khuất, con rắn đầu to khẽ lắc cái đầu khổng lồ. Chẳng biết là khinh bỉ hay phủ nhận.
Một con rắn bò lên cổ tôi và Mục Bạch. Mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi. Không có lớp quần áo che chắn, những lớp vảy rắn lạnh băng áp thẳng vào da thịt, cảm giác này đúng là chết người.
"Được, tao đưa mày đi!" Trán Mục Bạch túa mồ hôi lạnh, cậu ta nghiến răng chấp nhận.
Khục khục khục.
Đám rắn quấn quanh mắt cá chân lập tức buông ra, nhưng con rắn trên cổ thì vẫn nằm im đó. Mục Bạch ném cho tôi một ánh mắt xin lỗi, xoay người đi về phía làng.