Rời khỏi khu rừng, ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống mặt đất.
Trong làng tối om, không một ánh đèn. Những mái nhà lụp xụp tồi tàn gần như hòa lẫn vào màn đêm, vắng ngắt không tiếng động, tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Mục Bạch đi đầu, tôi đi giữa, phía sau là bầy rắn lúc nhúc. Đi chót là con rắn đầu to. Nó luôn giấu mình trong bóng tối, giữ khoảng cách nhất định với chúng tôi, cực kỳ cẩn thận không để lộ chân tướng.
Nhưng ra khỏi rừng, có ánh trăng soi rọi, nếu nhìn kỹ vẫn có thể nhận ra vài điểm bất thường. Tôi tò mò vô cùng, nhưng con rắn lạnh lẽo quấn quanh cổ là lời cảnh báo đanh thép: tò mò thì hại thân.
Tôi cố nhịn không quay đầu lại, ngoan ngoãn sải bước trong đội hình quái dị này tiến vào làng.
"Đến nơi rồi, thả bọn tao ra được chưa?" Đứng trên con đường nhỏ giữa làng, Mục Bạch quay lại nói với con quái vật.
Con rắn đầu to nấp dưới một gốc cây lớn, đôi mắt đỏ nhấp nháy, dường như khẽ lắc đầu.
"Mày muốn nuốt lời à?" Rắn trên cổ vẫn chưa nhả ra, sắc mặt Mục Bạch trở nên cực kỳ khó coi.
Con quái vật ngoe nguẩy đầu về một hướng. Tôi nhìn theo, phát hiện đó chính là nhà của Mục Bạch.
"Mày muốn gặp bà ngoại tao?" Mục Bạch kinh ngạc.
Con rắn đầu to đứng im, ngầm thừa nhận.
"Hehe, được thôi, không sợ chết thì tới đây." Mục Bạch cười gở, quay người đi về nhà.
Đẩy cổng sân bước vào, tôi và Mục Bạch nối gót nhau. Vừa đặt chân vào sân, con rắn trên cổ đột ngột nới lỏng rồi lao vút ra xa như thể sợ hãi tột độ.
Con rắn đầu to vặn vẹo thân mình, đứng chôn chân ngoài cửa, không dám bước vào.
Tôi xoa xoa cổ, trên da vẫn còn vương lại mùi tanh hôi buồn nôn. Mục Bạch bước đến cửa nhà, chần chừ im lặng, mãi mà không đủ can đảm mở cửa.
"Về rồi à." Tiếng cửa sổ kẽo kẹt mở ra, bóng dáng bà ngoại Mục Bạch hiện lên trong căn nhà tối om, dường như bà đã biết trước mọi chuyện.
"Bà ngoại, cháu..." Mục Bạch run người, cúi gằm mặt như đứa trẻ làm sai.
"Bình an về là tốt rồi... Cháu biết người đó là ai rồi hả?"
"Bà ngoại, sao có thể là người đó được, cháu không hiểu nổi." Mục Bạch gật đầu, hốc mắt đỏ hoe. "Tại sao trong hang rắn lại có bia mộ của bố cháu?"
Bà lão thở dài thườn thượt: "Là tại bà không tốt, cứ tưởng đưa cháu ra khỏi làng là êm chuyện, ai ngờ vẫn không tránh khỏi kiếp nạn này. Biết thế, bà nên kể hết cho cháu nghe, cháu đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy."
"Bà ngoại, trước đây cháu không hiểu bà, nhưng giờ cháu biết rồi, bà giấu cháu là vì muốn tốt cho cháu. Bất cứ ai biết được sự thật ấy, đều không thể chấp nhận nổi..."
"Thôi không nhắc chuyện này nữa, cái kẻ ngoài kia còn đang đợi kìa." Bà lão xua tay ngắt lời. "Tiểu Bạch, mau đỡ bà ra ngoài."
"Dạ." Mục Bạch lau khóe mắt, đẩy cửa bước vào trong, dìu bà ngoại ra.
Tôi ngày càng tò mò, rốt cuộc người đó là ai.
Bà lão liếc xéo tôi một cái, rồi quay mặt ra cửa.
"Mày đến đây làm gì? Đã bao nhiêu năm rồi mà mày vẫn chưa chịu từ bỏ sao?" Đôi mắt đục ngầu của bà lạnh lùng lườm con rắn đầu to ngoài cổng.
Con quái vật đứng lặng im, đôi mắt đỏ đối diện với ánh nhìn của bà lão. Nó có vẻ kích động, thân hình hơi lay động.
"Mày biến thành bộ dạng ma chê quỷ hờn này cũng chỉ tại lòng tham của mày! Bây giờ mày lại quay ra oán trách tao, mày cũng giống lũ khốn bị nguyền rủa kia, toàn một lũ ăn cháo đá bát!" Bà lão nghiến răng mắng mỏ.
Tôi giật mình, bà đồng già này quả nhiên biết hết mọi chuyện.
Con rắn đầu to càng thêm kích động, cái đầu khổng lồ đập ầm ầm vào khung cửa.
"Láo xược!" Bà lão quát lớn, con rắn lập tức nằm im thít.
Nó khựng lại, thân hình mềm nhũn bò rạp xuống đất, cái đầu gật gật liên hồi, giống như đang dập đầu lạy lục.
"Mày có dập nát đầu đi nữa thì tao cũng chẳng biết cách cứu mày đâu. Nếu mày thực sự muốn giải thoát, tao có thể tiễn mày một đoạn!" Bà lão cười khẩy, thái độ không chút mủi lòng.
Con rắn đầu to luống cuống, ngóc mạnh đầu lên, phát ra tiếng kêu khục khục khục.
Từ ngoài sân vọng vào tiếng xì xì rợn gáy. Dưới ánh trăng mờ ảo, vô số con rắn vảy lạnh toát bò ra từ cỏ dại, vây kín vòng trong vòng ngoài khu sân.
"Cái nợ mày dám đe dọa cháu tao, tao còn chưa tính với mày, mày còn dám động thủ trước hả!" Bà lão chau mày.
Rõ ràng chỉ là một bà lão gần đất xa trời, nhưng luồng uy nghiêm toát ra từ bà lại khiến người ta phải ớn lạnh.
Tôi chăm chú nhìn bóng dáng gầy gò khô khốc của bà, cứ cảm thấy có gì đó không ổn. Vừa định dùng thiên nhãn để xem xét thì ánh mắt tôi khựng lại dưới chân bà.
Ánh trăng vằng vặc khiến cảnh vật xung quanh càng thêm mờ ảo.
Trong sân có ba người đứng đó, nhưng lại chỉ có hai cái bóng. Dưới chân bà lão hoàn toàn trống rỗng.
Trên đời này làm gì có người nào không có bóng? Câu trả lời đã quá rõ ràng. Không biết Mục Bạch có biết chuyện này không?
Rầm! Xoảng!
Con rắn đầu to húc vào cánh cổng ọp ẹp khiến nó rung rinh sắp sập, liên tục phát ra tiếng kêu dồn dập. Đám rắn đủ mọi màu sắc, kích cỡ đua nhau bò lên tường rào, lúc lắc cái đầu, thè lưỡi xì xì.
"Tiểu Bạch, vào nhà đi." Bà lão quay sang nói với Mục Bạch.
"Không, bà ngoại, cháu lớn rồi, cháu bảo vệ được bà!" Mục Bạch ngoan cố lắc đầu, cứng đầu đứng che chắn trước mặt bà.
"Cháu ngoan của bà! Không uổng công bà thương yêu cháu!" Bà lão trìu mến nhìn đứa cháu trai vài giây, rồi quay sang tôi. "Tôi biết cậu muốn gì. Muốn toại nguyện thì giúp tôi nhốt nó vào."
Tim tôi nảy lên, vừa hoang mang vừa ngờ vực, không rõ bà lão này đang dọa tôi hay thực sự nhìn thấu được gì.
"Bà ngoại, sao bà lại kéo ông chủ Lý vào chuyện này!" Mục Bạch cũng há hốc mồm. "Hơn nữa, sao cháu có thể tự mình trốn đi, bỏ mặc bà ngoài này được!"
Bà lão không để tâm, vẫn nhìn tôi cười lạnh nhạt.
"Sao? Không tin à?" Đôi mắt vẩn đục của bà lúc này như có thể nhìn thấu vạn vật. "Nói cách khác nhé, chỉ cần cậu giúp cháu tôi sống sót, tôi sẽ nói cho cậu biết toàn bộ sự thật về lời nguyền."
"Thành giao!" Tôi búng tay, tiến về phía Mục Bạch. "Xin lỗi nhé."
"Ông chủ Lý, anh làm cái trò gì vậy? Tôi coi anh là bạn cơ mà!" Mục Bạch cau mày la lớn. "Anh để bà ngoại tôi, một bà già thân cô thế cô đối mặt với con quái vật kia, anh làm thế mà coi được à?"
"Bà cậu sẽ không sao đâu." Vừa nói, tôi vừa túm chặt hai tay Mục Bạch ép quặt ra sau.
Mục Bạch vùng vẫy kịch liệt. Tôi phải tốn sức lắm mới đẩy được cậu ta vào trong nhà, rồi nhanh chóng đóng ập cửa, chốt chặt lại.
"Ông chủ Lý, thả tôi ra! Tôi cũng có thể kể hết những gì tôi biết cho anh nghe mả!"
"Này, anh không được làm thế!"
Mục Bạch đập cửa ầm ầm. Tôi lắc đầu, bước tới cạnh bà lão.
"Bây giờ được chưa?"
Bà lão ngước nhìn bầu trời, trăng đã bắt đầu lặn.
"Trời sắp sáng rồi, cậu sẽ nhanh chóng biết mọi chuyện thôi."