Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 134: Kẻ cao số



Lời bà lão vừa dứt, cánh cổng xập xệ đổ ầm xuống.

Giữa lớp bụi mù mịt, dưới sự hộ tống của bầy rắn, con rắn đầu to chậm rãi trườn vào sân. Tôi dán mắt vào nó, thực sự quá tò mò không biết con quái vật này rốt cuộc trông ra sao.

Ánh trăng vằng vặc hắt xuống sân. Khi bụi bặm tan đi, diện mạo thật sự của con rắn đầu to cuối cùng cũng lộ rõ.

Khác xa hoàn toàn với tưởng tượng của tôi. Tôi ngẩn người ra, nửa sốc nửa ngỡ ngàng.

Cái đầu khổng lồ giống cây nấm ấy vốn dĩ không phải là đầu, mà là một chiếc nón lá. Dưới vành nón, khuôn mặt dẫu đã biến dạng đôi chút nhưng vẫn có thể nhận ra đó là mặt người. Từ cổ trở xuống là thân rắn dài chừng bốn năm mét phủ đầy vảy lạnh lẽo.

Đầu người mình rắn! Rốt cuộc nó là cái thứ gì?

Con quái rắn uy nghi như một vị vua, tĩnh lặng đứng giữa bầy rắn. Đôi mắt đỏ rực của nó chằm chằm nhìn bà lão bằng một ánh mắt lạnh lẽo mà tôi không tài nào đọc được.

Bầy rắn như thủy triều ùa vào sân, vây chặt lấy tôi và bà lão, nhưng tuyệt nhiên không một con nào dám bò vào nhà.

Trong nhà, Mục Bạch đứng bên cửa sổ, hai tay nắm chặt chấn song, lo lắng nhìn bà ngoại.

"Họ Tưởng kia, mày tưởng làm thế này tao sẽ sợ sao?" Trong tay bà lão không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc kéo. "Bà già này cả đời huy hoàng có, mất trí nhớ có, nhưng chưa bao giờ biết sợ ai!"

Họ Tưởng?!

Tôi trố mắt không dám tin. Con quái rắn này chính là Tưởng Vĩnh Viêm - kẻ giả danh người thu mua lâm sản?

Thảo nào Mục Căn Sinh lại liều mạng sống mái với ông ta, miệng còn gào thét "Trả Tú Hồng cho tao". Không phải vì con gái ông ta bị quái rắn ăn thịt, mà là vì mất tích sau khi đi theo Tưởng Vĩnh Viêm vào rừng sâu.

Rốt cuộc họ đã gặp chuyện gì trong rừng? Tưởng Vĩnh Viêm biến thành bộ dạng nửa người nửa rắn quái dị thế này, vậy còn hai cô gái kia thì sao?

Sắp đến lúc vén màn sự thật, mọi thứ lại càng trở nên rối rắm. Cho đến giờ, lời nguyền là gì, ai là kẻ bị nguyền rủa, tôi vẫn chưa có manh mối nào.

Nhìn bộ dạng quỷ quái của Tưởng Vĩnh Viêm, nhớ lại lời Mục Bạch nói lời nguyền liên quan đến rắn, tim tôi khẽ giật lên.

Lẽ nào ông ta biến thành thế này là do bị nguyền rủa? Nghĩ lại lại thấy không đúng. Mục Bạch đã nói người bị nguyền rủa là dân làng, trong khi Tưởng Vĩnh Viêm cũng giống tôi, là người ngoài cơ mà.

Tôi nhíu mày. Chỉ còn một tiếng nữa là trời sáng, nhưng sự thật vẫn còn mù mờ.

Khục khục khục...

Tưởng Vĩnh Viêm phồng mang, phát ra tiếng kêu quái gở. Bầy rắn bò ngoe nguẩy. Tiếng sột soạt vang lên, chúng dần xếp thành hai chữ.

"Giải nguyền!"

"Lời nguyền của rắn không ai giải được! Hơn nữa, thứ mày trúng vốn không phải là lời nguyền của rắn!" Bà lão cười khẩy, ánh mắt già nua ánh lên sự khinh bỉ tột độ.

"Ngày đó nếu mày không nổi lòng tham, lấy vảy rắn thần rồi đi luôn, thì đâu đến nỗi rơi vào kết cục như ngày hôm nay? Bây giờ lại còn đổ vạ lên đầu bà già này, mày tưởng tao già rồi thì mặc sức cho mày cưỡi lên đầu lên cổ à?"

Kẻ không biết là người hay là rắn kia trợn trừng đôi mắt đỏ au, điên cuồng lắc đầu. Khuôn mặt biến dạng lộ rõ vẻ giận dữ.

Khục khục khục! Khục khục khục!

Ông ta phồng mang, kêu rống lên đầy phẫn nộ. Bầy rắn sục sôi. Những chiếc lưỡi chẻ đôi thè ra xì xì, chúng như sóng thần cuồn cuộn đổ ập về phía chúng tôi, khí thế áp đảo trời đất.

Cảnh tượng này không thể diễn tả bằng lời, khủng khiếp gấp trăm lần so với trong hang đất lúc nãy. Tim tôi giật thót lên tận cổ, gai ốc nổi khắp người.

"Bà ngoại!" Mục Bạch hét lên từ trong nhà, ra sức lay mạnh song sắt cửa sổ. "Nguy hiểm lắm, bà vào đây mau!"

Bà lão quay đầu lại, ném cho cháu trai một ánh mắt trấn an. Khi quay lại, biểu cảm dịu dàng lập tức chuyển thành lạnh lẽo. Không hoảng loạn, không sợ hãi. Khuôn mặt đầy đồi mồi nở nụ cười nhạt, đôi mắt vẫn ngập tràn vẻ khinh bỉ.

Một mảnh giấy vàng trượt ra từ ống tay áo bà. Đôi bàn tay gầy guộc như cành củi khô điêu luyện thao tác với chiếc kéo. Chẳng mấy chốc, vài hình nhân giấy nhỏ bé cầm đuốc đã được cắt xong.

Bà thổi nhẹ một hơi vào những người giấy. Ngọn đuốc không mồi tự cháy. Những người giấy nhỏ xíu như bừng tỉnh, lần lượt giương cao ngọn đuốc nhảy khỏi lòng bàn tay, xếp thành một vòng tròn bao quanh chân bà lão.

"Cậu còn không mau qua đây?" Bà lão liếc tôi.

Tôi vội vàng nhảy vào trong vòng tròn bảo vệ của những người giấy. Ngọn lửa xanh leo lét lay động trong gió nhưng không hề tắt.

Bầy rắn có vẻ rất sợ hãi những hình nhân giấy mỏng manh ấy, ùn ứ bên ngoài vòng tròn, phát ra tiếng rít the thé bực bội. Ánh lửa bập bùng hắt lên những lớp vảy rắn lạnh lẽo, khiến khung cảnh càng thêm rùng rợn.

"Tưởng Vĩnh Viêm, muốn đấu với tao, đạo hạnh của mày còn non lắm." Hai tay bà lão vẫn thoăn thoắt không ngừng, kéo lướt trên mặt giấy, vụn giấy rơi lả tả. Lại một người giấy đầu người mình rắn nữa thành hình.

"Tưởng Vĩnh Viêm, tao luôn nể tình mày là người đồng môn nên không nỡ ra tay giết mày, đừng ép tao phải động thủ." Mũi kéo kề sát cổ người giấy, ánh mắt bà lão tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo.

Đồng môn?

Giờ thì tôi tin lời Mục Căn Sinh nói. Tưởng Vĩnh Viêm đích thực được bà lão đưa vào làng, mục đích vào rừng hẳn là để tìm "vảy rắn thần" mà bọn họ nhắc đến.

Tưởng Vĩnh Viêm tuyệt vọng lắc đầu nguầy nguậy. Cặp môi đóng chặt cuối cùng cũng hé mở, phun ra một chiếc lưỡi rắn xẻ đôi, trong cổ họng chỉ phát ra được những âm thanh xì xì.

Dù còn giữ được khuôn mặt người, nhưng ông ta đã vĩnh viễn mất đi khả năng nói tiếng người.

Bầy rắn đang chồng chất lên nhau ngày một cao, chợt sụp đổ tan tành theo sự suy sụp cảm xúc của Tưởng Vĩnh Viêm. Lũ rắn quằn quại vặn vẹo cơ thể, dường như đau đớn cùng cực, tháo chạy tán loạn.

Đến như thủy triều, lùi cũng như thủy triều.

Cuối cùng, giữa sân chỉ còn trơ trọi mình Tưởng Vĩnh Viêm. Cái đầu đội nón lá rủ xuống thảm hại, cả thân hình quái dị run lên bần bật.

"Haizzz..." Bà lão khẽ thở dài, mũi kéo rời khỏi cổ người giấy mang hình hài nửa người nửa rắn.

Cùng lúc đó, vòng người giấy dưới mặt đất bùng cháy ngùn ngụt, phút chốc hóa thành tro bụi nương theo gió bay đi.

Mục Bạch lạnh lùng chứng kiến cảnh tượng này. Có lẽ chính cậu ta cũng không biết người bà ngoại nuôi mình khôn lớn lại lợi hại đến vậy.

"Bà lão, nói cho tôi sự thật được chưa? Ai là kẻ bị nguyền rủa?" Tôi chẳng rảnh đâu mà cùng họ đa sầu đa cảm, vội vàng giục hỏi.

"Vẫn chưa đến lúc." Bà lão hạ giọng đáp.

"Sao lại chưa, trời sắp sáng rồi..." Tôi cau mày, bà già này không định lừa tôi đấy chứ.

"Cậu sẽ biết ngay thôi." Bà lão nhìn về phía cổng sân đã đổ sập.

Tiếng bước chân lảo đảo vang lên từ bên ngoài, rồi một người toàn thân bê bết máu lao thẳng vào trong sân. Trên tay người này còn lăm lăm con dao rựa mài sáng loáng, vết máu trên lưỡi dao vẫn chưa khô.

Vãi chưởng!

Tôi suýt rớt hàm.

Lại là ông ta! Thế mà chưa chết à? Mạng tên này làm bằng sắt hay sao vậy!