Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 136: Lãng quên có khi lại tốt hơn là nhớ



"Chuyện này, tôi can thiệp tới cùng!" Tôi lạnh lùng nhìn Mục Căn Sinh. "Cũng khuyên ông một câu, què một chân rồi, ông đánh không lại tôi đâu."

"Thế mày thử xem! Bố mày mạng còn chẳng màng, sợ gì mày!" Mục Căn Sinh đã đỏ ngầu hai mắt, vung dao chém thẳng về phía tôi.

Khí thế hung hãn, đúng chuẩn điệu bộ của kẻ liều mạng.

Nhưng nói cho cùng, trên người ông ta thương tích đầy mình, tốc độ chẳng nhanh nhạy gì. Tôi hơi nghiêng người né nhát dao, thuận thế tóm chặt cổ tay ông ta, siết mạnh.

Mục Căn Sinh đau đớn buông tay, dao rựa rơi loảng xoảng xuống đất. Tôi bồi thêm một cú đá thẳng vào ngực khiến ông ta lảo đảo lùi lại mấy bước.

Không dừng tay, tôi thừa thắng xông lên, quật ngã ông ta xuống đất rồi đạp một chân lên lưng, chặn đứng ý đồ lồm cồm bò dậy.

"Buông tao ra! Tao phải giết bọn mày! Bọn mày chết không được tử tế đâu!"

Mục Căn Sinh giãy giụa như một con sâu, cái giọng khản đặc không ngừng tuôn ra những lời chửi rủa độc địa.

"Trói ông ta lại."

Hai hình nhân giấy kéo một sợi dây thừng tới trước mặt tôi. Bà lão lại vừa cắt xong một hình nhân mới, khẽ thổi một hơi. Người giấy rời khỏi bàn tay đã bán trong suốt của bà, bay vật vờ đến trước cửa phòng, bám lên cánh cửa, dùng hai bàn tay bé xíu mở chốt.

Thấy vậy, Mục Bạch vội vàng tông cửa chạy ào ra, lao đến bên bà ngoại.

"Bà ngoại, bà sao rồi?" Bàn tay cậu ta lại xuyên thẳng qua người bà lão.

Lúc này, toàn bộ cơ thể bà đã trở nên bán trong suốt.

"Bà ngoại, bà..." Nước mắt Mục Bạch lập tức tuôn rơi.

"Cháu ngoan, trước khi cháu quay lại, bà đã chết rồi." Bà lão đau lòng nhìn đứa cháu trai. "May mắn là trước khi xuống hoàng tuyền, bà vẫn kịp bảo vệ cháu lần cuối."

"Không, bà ngoại, đây không phải là sự thật, cháu không tin." Mục Bạch không muốn chấp nhận hiện thực này.

Bà lão cười thê lương, run rẩy đưa tay định xoa đầu cháu trai, nhưng nhìn lại cơ thể mờ ảo của mình, bàn tay ấy lại khựng lại giữa không trung.

"Xin lỗi, tôi không cố ý quấy rầy đâu, nhưng người thì tôi trói xong rồi, xử lý thế nào đây?" Tôi hắng giọng, cắt ngang cảnh tình cảm của hai bà cháu.

"Ra giếng nước." Bà lão kìm nén cảm xúc, trầm giọng đáp.

Áp giải Mục Căn Sinh, chúng tôi rảo bước qua con đường đất trong làng, tiến về phía giếng nước ở đầu bên kia. Vừa nhìn thấy cái giếng, Mục Căn Sinh đang điên cuồng như chó dại bỗng mềm nhũn, ngã gục xuống đất.

"Sao thế, không dám đối mặt à?" Bà lão cười khẩy khinh bỉ. "Vừa nãy mày còn gào lên đòi báo thù cho Tú Hồng cơ mà? Giờ thì cơ hội đến rồi đấy!"

Mục Căn Sinh cúi gằm mặt, không nói một lời, nhưng đôi bờ vai run lên bần bật.

"Bà ngoại, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?" Mục Bạch cũng ngơ ngác không hiểu gì.

"Mục Căn Sinh, để tao kể hay tự mày nói?" Bà lão chỉ lạnh lùng nhìn ông ta.

"Tú Hồng ơi, bố xin lỗi con! Là bố hại con! Bao năm qua, không lúc nào bố không hối hận!" Mục Căn Sinh đột nhiên ngửa cổ lên trời gào khóc thảm thiết. "Tú Hồng tội nghiệp của bố! Bố... bố xuống cùng con đây!"

Nói rồi, ông ta đột ngột vùng dậy, cắm đầu lao thẳng xuống giếng.

Chỉ nghe "tùm" một tiếng.

Tôi ghé mắt nhìn xuống, chỉ thấy mặt nước đen ngòm gợn lên những vòng sóng lăn tăn.

"Bà ngoại?" Mục Bạch vẫn ngẩn người.

Nói thật, đến nước này tôi cũng chẳng thiết tha gì chuyện ngôi làng này đã xảy ra chuyện gì, tôi chỉ quan tâm khi nào những kẻ bị nguyền rủa kia mới chết.

"Còn chút thời gian cuối cùng, để bà kể cho cháu nghe một câu chuyện." Bà lão thở dài, dường như già đi cả chục tuổi, thân hình mong manh như chiếc lá khô trong gió.

"Ngày xửa ngày xưa, ở một ngọn núi nọ, có một ngôi làng nhỏ bé không ai biết tới. Người trong làng sống những ngày tháng giản đơn nhất, mặt trời mọc thì đi làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi. Dù nghèo, nhưng bình yên và vui vẻ.

Cho đến một ngày, một kẻ lạ mặt đến làng. Hắn cho mọi người rất nhiều tiền, dò hỏi về một truyền thuyết được truyền từ đời này sang đời khác. Truyền thuyết kể rằng, núi sau có một con rắn khổng lồ sinh sống. Đầu rắn mọc sừng, sắp hóa giao thành rồng, nên dân làng gọi là rắn thần.

Tổ tiên đều dặn, đó là xà tiên bảo vệ làng, ai cũng kính sợ, chưa từng có ý đồ xấu.

Nhưng gã lạ mặt kia lại bỏ tiền thuê dân làng dẫn đường, đòi vào núi tìm xà tiên. Ban đầu, ai cũng từ chối. Nhưng số tiền gã đưa quá lớn. Cả đời nghèo khổ, dân làng làm gì thấy nhiều tiền như thế bao giờ. Có người động lòng, lén lút đồng ý với yêu cầu của gã.

Đến ngày hôm sau lúc xuất phát, có tổng cộng hai mươi tám người trong làng nhận tiền, đứng ra dẫn đường."

Nghe đến đây, tim tôi khẽ giật một cái. Con số 28 này, có liên quan gì đến Nhị Thập Bát Tú không?

"Cả nhóm người rồng rắn kéo nhau vào rừng sâu. Chẳng mất bao nhiêu thời gian đã tìm thấy hang rắn. Tuy nhiên, họ không thấy xà tiên, mà chỉ thấy một con rắn mẹ đang đẻ trứng.

Không biết gã lạ mặt kia tiêm nhiễm gì vào đầu, họ lại hùa nhau đánh chết con rắn mẹ, đập nát toàn bộ trứng rắn.

Vừa làm xong chuyện tày trời đó, cả cái hang rung chuyển dữ dội như động đất. Mặt đất nứt toác ra một rãnh dài, từ dưới sâu trồi lên một cái đầu rắn khổng lồ màu xanh rêu. Con rắn ấy đầu mọc sừng, hung hãn trừng mắt nhìn xuống. Nhưng thân hình khổng lồ của nó lại bị vô số sợi xích sắt quấn chặt, không tài nào bò lên khỏi mặt đất được.

Dù vậy, cảnh tượng đó cũng đủ dọa họ sợ vỡ mật, tè cả ra quần mà tháo chạy.

Nghe đồn, lúc bỏ chạy, tất cả đều nghe thấy một âm thanh đinh tai nhức óc. Âm thanh đó buông lời nguyền rủa độc địa, nguyền cho họ tuyệt tử tuyệt tôn, chết không được yên thây!

Gã lạ mặt từ đó biến mất tăm. Và cũng từ đó, ngôi làng lụi bại từng ngày. Nuôi con gì chết con đó, đất đai cằn cỗi trồng chẳng lên cây. Ai dọn đi được thì dọn, ở lại chỉ còn đúng hai mươi tám hộ gia đình kia.

Không phải họ không muốn đi, mà là không dám đi. Cứ bước chân ra khỏi làng nửa bước, trên người lại mọc ra lớp vảy rắn, đau đớn lăn lộn trên đất.

Hai mươi tám người đó biết là do lời nguyền. Biết mình không thoát được, họ tìm cách đưa con cháu ra ngoài. Con trai thì gửi đi làm ăn xa từ sớm, con gái thì cho đi lấy chồng sớm.

Nhưng dù thế, vẫn không thoát khỏi lời nguyền. Những đứa trẻ đi làm xa, tất cả đều bỏ mạng vì tai nạn. Con gái chẳng ai lấy được chồng, đều gặp chuyện trước ngày lên kiệu hoa.

Nhiều năm sau, trong làng lại xuất hiện một kẻ lạ mặt khác. Hắn cứ chui rúc vào núi, dường như cũng nhòm ngó xà tiên giống gã người trước kia.

Thế là, những kẻ bị nguyền rủa kia tụ tập lại, vạch ra một kế hoạch mà họ cho là có thể giải thoát bản thân. Đó là mượn tay kẻ lạ mặt mới đến, giết chết xà tiên!"