Tôi vẫn chưa lĩnh ngộ được huyền cơ của tầng Quan Khí Thuật cuối cùng, nhưng cam đoan không phải mấy trò nhìn xuyên thấu dung tục, trong lòng ngập tràn mong đợi.
Quan Khí Thuật thì suôn sẻ đấy, nhưng Chưởng Tâm Lôi lại èo uột chán mớ đời. Giờ mới thấy rõ cái sự phế vật của bản thân. Thiếu công pháp bổ trợ, lọn chân khí trong người loay hoay mãi không sao phình to ra được. Chưởng Tâm Lôi kẹt cứng ở tầng đầu tiên, lực bất tòng tâm chẳng thể bứt phá.
Nằm vật ra giường, trước khi thiếp đi, đầu óc tôi vẫn quay cuồng với câu hỏi: Đào đâu ra một cuốn công pháp luyện khí bây giờ?
Thậm chí trong mơ, tôi còn hoang tưởng mình đã tu luyện Quan Khí Thuật và Chưởng Tâm Lôi đến cảnh giới tối thượng, ba cái lũ yêu ma quỷ quái quất phát chết luôn, từ đó tiếu ngạo giang hồ...
Sáng hôm sau.
Tôi vẫn đang say giấc nồng thì tiếng đập cửa cuốn rầm rầm vang lên như muốn sập nhà.
"Ai đó, mới sáng ngày ra."
Tôi kéo cửa lên với cục tức kẹt ở cổ họng, toan chửi ầm lên nhưng nhìn thấy người đến thì vội nuốt ngược lời vào trong.
"Lão Vương, cuối cùng ông cũng vác mặt về!"
Chuẩn luôn, kẻ đứng ngoài cửa chính là Vương què. Lão mang vẻ mặt phong trần mệt mỏi, dường như vừa đi xa về. Tuy nhiên, khác hẳn bộ dạng ăn mày rách rưới trước đây, lần này lão ăn vận rất đàng hoàng, tươm tất.
"Mới có mấy ngày mà tà khí trong ngoài cửa tiệm cậu sao lại dày đặc thế này?" Vương què cau mày, trừng mắt nhìn cột đèn đường trước cửa.
"Bỏ qua chuyện đó đi, tôi có việc hệ trọng muốn tìm ông đây." Tôi lôi tuột Vương què vào nhà, tiện tay pha cho lão ấm trà.
"Không có việc gì tự nhiên niềm nở, phi gian tức đạo." Vương què ném thẻ ngân hàng của tôi lên bàn, vẻ mặt khinh khỉnh. "Lão phu há lại là kẻ hám tài? Tiền trong này ta chưa đụng một cắc."
"Lão Vương, khách sáo quá rồi đấy, anh em với nhau mà." Tôi cất thẻ đi, cười hề hề: "Tôi dám giao thẻ cho ông là chứng tỏ tuyệt đối tin tưởng ông mà."
"Có rắm mau thả, bớt dẻo mỏ lại." Vương què hừ mũi, nâng tách trà lên, thổi nhẹ cho đám bã chìm xuống rồi nhấp một ngụm.
"Tôi muốn nhờ ông dò la chút chuyện... À không, cũng coi là chuyện đi, về một tông phái."
"Tông phái? Cậu moi móc chuyện đó làm gì?" Vương què nhướng mày.
"Chung cư Vân Hối Nhã Uyển, cái khu dân cư chẳng khác nào mồ chôn người sống ấy, dạo trước vừa xảy ra chuyện, ông hóng được gì chưa?"
"Cũng có loáng thoáng nghe qua. Khi ấy lão phu đêm xem thiên tượng, bấm độn biết hung vật chôn sâu dưới đó sắp trồi lên. Nếu không ngăn kịp, Đông Châu tất gặp đại kiếp nạn!" Vương què lắc đầu rung đùi đắc ý.
Tôi giật khóe miệng: "Đã bói ra được rồi, sao ông không xách mông đi cản con quái vật đó lại? Trở thành Đấng cứu thế, được hàng vạn người quỳ lạy tung hô, oai biết mấy!"
"Mấy việc đó đến lượt cái thân già này lo chắc? Trời sập có người vóc dáng cao lớn chống. Mấy cái bang phái tu hành mọc ra làm kiểng à? Không chỉ ru rú đắc đạo thành tiên, mà còn phải gánh vác trách nhiệm hàng yêu trừ ma, cứu độ chúng sinh nữa chứ."
Vương què bất chợt đổi giọng, đôi mắt sắc lẹm chằm chằm nhìn tôi.
"À này, tự dưng cậu hỏi tới môn phái tu hành, chẳng lẽ liên quan đến mảnh đất dính tà khí đó?"
"Chuẩn luôn. Lúc con hung vật bò lên, tôi tình cờ kẹt ở Vân Hối Nhã Uyển..." Tôi gật đầu xác nhận, lời chưa dứt đã bị lão ngắt ngang.
"Đã bảo đừng rớ vào cái mả sống đó rồi cơ mà, con trăn không nuốt chửng cậu à?" Lão trợn mắt nhìn tôi.
"Khách hàng gọi, tôi chối sao được." Tôi kể tiếp, "Lúc đó từ dưới lòng đất chui lên một con mãng xà khổng lồ, trông khiếp đảm lắm. May mà có một cặp nam nữ xuất hiện, vác kiếm chém con trăn, nhìn gắt cực kỳ."
"Một nam một nữ? Tầm bao nhiêu tuổi?" Vương què tò mò nhướng mày.
"Chạc tuổi tôi. Cô gái tên Thu Vận Bạch, xưng là người của phái Thiên Liên. Gã trai hình như tên Lâm Khâm, kiểu như đệ tử đạo quán Huyền Thanh."
"Là hai người họ hợp sức tiêu diệt con trăn à?"
"Coi là vậy đi." Tôi ấp úng, "Điều tôi muốn hỏi là, phái Thiên Liên rốt cuộc là môn phái gì, tọa lạc ở đâu?"
"Đạo quán Huyền Thanh là cựu tông phái tồn tại hàng trăm năm, nhân tài nhiều vô kể. Tên nhóc Lâm Khâm kia tuổi đời còn trẻ mà đã có bản lĩnh diệt trừ hung vật cỡ đó, tiền đồ vô lượng." Vương què chép miệng.
"Cơ mà, phái Thiên Liên xưa nay vốn dĩ không màng thế sự, vậy mà nay lại phái người nhúng tay vào chuyện ở mả sống, thực sự khiến người ta bất ngờ." Lão khẽ nhướng mày.
Tôi đáp: "Nghe khẩu khí của họ thì có vẻ như vô tình đi ngang qua."
"Hèn chi... Mà này, tiểu tử nhà cậu rỗi hơi đi dò la phái Thiên Liên làm quái gì? Đang mưu tính chuyện gì mờ ám đúng không?"
"Mưu tính gì đâu. Chẳng qua là Thu Vận Bạch cô nương kia có ơn cứu mạng với tôi, tôi muốn vác mặt đến tận cửa gửi lời cảm ơn thôi." Nói vậy cũng không hẳn là xạo sự.
"Cảm ơn? Mắt tôi thấy mười mươi cậu nổi lòng tham sắc với con nhà người ta rồi chứ gì?" Vương què cười đầy ẩn ý, xua tay lia lịa.
"Khuyên cậu dẹp ngay cái suy nghĩ ấy đi! Phái Thiên Liên rèn luyện toàn những thứ công pháp cắt đứt tình duyên, vứt bỏ dục vọng. Nói sao nhỉ, y chang mấy ni cô, tối kỵ nam giới, nói gì đến chuyện yêu đương! Cậu có mò tới cũng toi công thôi!"
"Ông coi tôi là hạng người gì thế? Tôi thực tâm chỉ muốn đến cảm tạ người ta! Mau đọc địa chỉ ra đây, mấy việc khác ông khỏi phải lo." Tôi làm bộ mặt nghiêm túc.
"Được, thích chuốc lấy nhục thì cứ việc vác xác đi thử!"
Vương què giơ ngón tay trỏ ra xa xăm.
"Nằm ngay phía Nam Đông Châu. Chạy ra khỏi thành phố độ năm sáu chục cây số, có một ngọn núi tên Thiên Liên. Phái Thiên Liên trấn giữ ngay trên đỉnh núi, qua được ải ngoài không thì phải xem phúc đức nhà cậu."
"Cảm ơn lão Vương!" Tôi lưu lại địa chỉ vào đầu, châm thêm trà cho lão. "Tôi còn một chuyện nữa muốn hỏi."
"Thì xả luôn một mạch đi! Lão tử làm gì có rảnh mà lải nhải với cậu." Vương què mất kiên nhẫn.
"Vào phòng trong nói." Tôi liếc ra ngoài một cái rồi kéo tuột Vương què vào phòng ngủ.
"Làm trò gì mà thần bí thế, tóm lại là chuyện gì?" Vương què ngơ ngác. Ánh mắt lão bất thình lình đậu lại trên cành hoa bỉ ngạn đặt trên bàn học. Lão từ từ nhíu mày, ánh mắt trở nên phức tạp.
"Cuốn sổ này là bố tôi để lại trước lúc bốc hơi." Tôi lôi cái thùng các-tông dưới gầm giường ra, lấy cuốn sổ tay, lật tới trang có vẽ trận đồ Nhị thập bát tú.
"Thứ này... ông gặp bao giờ chưa?"
"Đây là...?" Vương què nheo mắt soi vào trang giấy. Ánh mắt lão đột ngột biến sắc, cả người dường như cũng run lên bần bật.
"Đích thị là do bố cậu để lại?" Lão trợn trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt bán tín bán nghi.
"Nét chữ của ông ấy, tôi không nhìn lầm đâu." Tôi cam đoan.
"Bạch liên làm tâm, tinh tú trải đầy trời... Đây là bản đồ của Tinh bàn Nhị thập bát tú," Vương què cất giọng trầm đục.
"Tinh bàn là thứ gì?" Tim tôi hẫng một nhịp.
Cái đĩa kim loại tôi vớt được dưới hồ Tam Thắng, khả năng cao chính là Tinh bàn trong hình vẽ này.
"Tương truyền cái Tinh bàn này có khả năng hút lấy sức mạnh tinh tú của Nhị thập bát tú. Còn xài vào việc gì thì chịu chết, suy cho cùng chưa kẻ nào may mắn có được nó, Tinh bàn cũng chỉ là món đồ thần thoại truyền tai nhau thôi."
Vương què nhíu mày, tư lự suy nghĩ.
"Cậu nghi ngờ việc bố cậu mất tích có dính líu đến Tinh bàn?"
Tôi gật đầu xác nhận.
Vương què cúi gằm mặt, câm nín mất một lúc lâu, sau mới dùng chất giọng lạnh lẽo thốt lên: "Chỉ e... ông ta một đi không trở lại rồi!"