Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 147: Thảm án diệt môn



Lời thề độc địa thật.

Đao Kim Phượng thề thốt xong, nhìn tôi với ánh mắt mong chờ.

Tôi thong thả nhả ra một vòng khói, rồi lạnh nhạt cất lời.

"Không lượn lờ trước mặt tôi chỉ là điều kiện cơ bản. Tôi còn một yêu cầu nữa."

"Cao nhân cứ việc sai bảo, chuyện gì trong khả năng tôi sẽ dốc hết sức mình!" Đao Kim Phượng gật đầu cái rụp chẳng màng suy nghĩ.

"Lâm Vũ Thuần giật dây cô như thế, khiến cô kết oán với nhà họ Hàn, e là sau này ở Đông Châu cô không có đất sống đâu. Cô không ôm chút thù hằn nào sao? Không muốn 'trả lễ' cho cô ta chút gì ư?" Tôi nheo mắt lại.

Đao Kim Phượng sửng sốt: "Ý anh là sao?"

"Tôi tin là cô hiểu. Phải làm thế nào, chẳng đến lượt tôi chỉ việc." Tôi không lằng nhằng thêm, dùng dao găm cắt đứt dây thừng trên người Đao Kim Phượng.

Dây đỏ rơi xuống đất, Đao Kim Phượng vội vàng đứng lên, vẻ mặt trầm ngâm, trong ánh mắt ánh lên tia tàn nhẫn.

"Tôi hiểu rồi, cao nhân."

Tôi phẩy tay với ả. Ả như được đại xá, vô cùng xót xa nhặt cái chân nhện dưới đất lên rồi leo qua cửa sổ tẩu thoát.

Chạy lảo đảo đến cột đèn đường, ả bị dọa chết khiếp bởi bóng ma đứa bé xanh xao mờ ảo, sợ đến mức bò lê bò càng chạy biến, chỉ còn tiếng thét kinh hoàng vang vọng lại.

Nhìn bóng Đao Kim Phượng khuất dạng, tôi kéo rèm cửa sổ lại.

Lâm Vũ Thuần, tôi không muốn chuốc thù chuốc oán với cô, nhưng tôi cũng chẳng phải quả hồng mềm cho cô tùy ý bóp nặn.

Lời đã nói rõ như ban ngày mà cô vẫn cố tình bám riết, vậy thì đừng trách tôi lấy đạo người trả lại người.

Đao Kim Phượng ra đi không hẹn ngày về.

Tôi không biết ả trả thù thành công hay không, nhưng ít ra tôi cũng được yên ổn một thời gian.

Ngày hôm sau, tôi tìm gặp Vương què, hỏi dò về công pháp luyện khí.

Lúc đầu lão còn ậm ờ, mãi đến khi tôi mời lão một chầu lẩu, lão mới ném cho tôi một cuốn sổ chép tay rách nát.

Chính là loại sổ tay khâu bằng chỉ trắng, bìa cứng, giấy bên trong là loại giấy vàng thô ráp nhất.

"Cái quái gì đây?" Tôi ngờ vực lão già thọt này đang xỏ mũi tôi.

"Công pháp luyện khí hồi đó của cha cậu đấy." Vương què nâng tách trà, nhấp một ngụm khoan thai.

"Của cha tôi?" Tôi lật vội trang đầu cuốn sổ tay, mấy chữ đập vào mắt làm tôi đứng hình ngay tại trận.

Hướng dẫn nuôi lợn nái.

"Lão già thọt chết tiệt, ông..."

"Gấp gáp cái gì, lật tiếp đi." Vương què đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc.

Tôi nuốt cục tức, lật thêm hai trang nữa, cuối cùng cũng thấy được phần nội dung tử tế. Trên những trang giấy ố vàng thô ráp, chi chít chữ viết tay.

Nét chữ quen thuộc này, đích thị là của cha tôi.

Nội dung không nhiều, nhưng tim tôi đập bình bịch liên hồi.

"Lão Vương, đây là đồ cha tôi để lại, sao ông không đưa cho tôi sớm hơn!" Gấp cuốn sổ tay lại, tôi trừng mắt chất vấn Vương què.

"Thì cậu có đòi đâu." Vương què tỉnh bơ.

Hình như... cũng có lý.

Khóe miệng tôi giật giật.

"Lão Vương, rốt cuộc cha tôi là người thế nào?" Khựng lại một chút, tôi gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, nghiêm túc hỏi.

"Ông ấy là cha cậu hay cha tôi? Ông ấy là người thế nào mà cậu còn không biết, lại đi hỏi tôi?" Nói xong lão lại thấy sai sai.

Bèn sửa lời: "Thì cũng chỉ là thầy bói toán thôi, giống tôi ấy mà. Điều này chẳng phải cậu biết thừa rồi sao?"

"Đâu có đơn giản thế." Tôi quơ quơ cuốn sổ tay.

"Gớm, ít ra cũng tính là người trong giới huyền môn, luyện khí dưỡng sinh là chuyện thường ở huyện thôi." Vương què lảng sang chuyện khác. "Lão phu bấm ngón tay tính toán, dạo này cậu lại có điềm đại hung, để tôi nghĩ cách kiếm cho cậu mấy đạo linh phù."

Dứt lời, lão chuồn thẳng một nước.

Nhìn cái dáng vẻ tập tễnh của lão, tôi âm thầm tính toán trong đầu.

Chạy trời không khỏi nắng, thế nào cũng có ngày tôi moi bằng sạch những bí mật lão đang cất giấu.

Nhìn lại cuốn sổ tay, niềm vui mừng lấn át cả sự ngổn ngang trong lòng tôi.

Cuối cùng cũng có phương pháp luyện khí, việc nâng cấp Chưởng Tâm Lôi chỉ còn là vấn đề thời gian.

Cầm cuốn sổ tay vào phòng ngủ, tôi bắt đầu lao vào tập luyện ngay trong ngày.

Cứ thế quên ăn quên ngủ mà rèn luyện. Từ những vấp váp ban đầu, cuối cùng tôi cũng vận hành trơn tru một tiểu chu thiên. Thấm thoắt đã mấy ngày trôi qua.

Chớp mắt, thời gian livestream lại đến.

Giữa đêm khuya, màn hình đỏ rực liên tục nhấp nháy.

"Bảy ngày sau, gã sẽ trở lại đoạt lấy mọi thứ của tôi. Cách duy nhất để ngăn cản gã, chính là giết chết gã cho rảnh nợ!"

"Chào mừng quay trở lại phòng livestream Quái đàm!"

"Địa điểm livestream: Thế Kỷ Thụy Phủ, thành phố Đông Châu."

"Nhiệm vụ livestream: Đột nhập Thế Kỷ Thụy Phủ trong vòng 24 giờ, giải cứu những người thực sự lương thiện ở tầng 4 trước khi trời sáng."

"Phần thưởng nhiệm vụ: Người giấy hình nộm, 'Dẫn Hồn Thuật', 3 tấm phù triện trung phẩm ngẫu nhiên. Chọn một trong ba."

"Cấp độ hiện tại là streamer cấp 8, tổng cộng nhận được 39.000 tiền âm phủ. Khi tiền âm phủ đạt đến một mức nhất định có thể nhận được phần thưởng bất ngờ."

"Thời gian đếm ngược đến lúc livestream bắt đầu: 23 giờ 58 phút."

"Cảnh báo: Tiết lộ thông tin livestream, không livestream đúng giờ hoặc livestream thất bại, anh sẽ bị xóa sổ hoàn toàn!"

Đọc xong nhiệm vụ livestream, tôi khẽ nhướng mày.

Thế Kỷ Thụy Phủ ở thành phố Đông Châu thì nổi tiếng rần rần rồi, chẳng cần tra cứu cũng biết. Đây là một tòa nhà thương mại kết hợp nhà ở, xây dựng cách đây hai mươi năm, tọa lạc ngay trung tâm thành phố.

Hồi đó nó là tòa nhà có thang máy đầu tiên ở Đông Châu, từng là công trình mang tính biểu tượng, nhưng giờ đã bị che khuất bởi những tòa nhà cao tầng hiện đại hơn.

Tất nhiên, sự nổi tiếng của tòa nhà này không phải vì điều đó, mà là vì nơi đây từng xảy ra một vụ thảm án giết người diệt môn rợn tóc gáy.

Cả gia đình năm người, không chừa một ai, từ cụ già bảy mươi tuổi đến đứa trẻ lên năm, tất cả đều chết thảm ngay trong nhà.

Hung thủ đến nay vẫn bặt vô âm tín, vụ án trở thành một hồ sơ mật chưa có lời giải.

Từ đó trở đi, Thế Kỷ Thụy Phủ liên tục vướng phải những tin đồn ma ám.

Các cửa hàng kinh doanh ở đây ban đầu buôn bán sầm uất, sau cũng tụt dốc thê thảm, đổi chủ liên tục, chẳng mấy ai trụ lại được.

Có lẽ vì quá vắng vẻ, tòa nhà này lúc nào cũng tỏa ra âm khí rợn người.

Nhiệm vụ livestream lần này chắc chắn có liên quan đến thảm án diệt môn. Chỉ dựa vào những lời đồn thổi vô căn cứ trên mạng thì không đủ, tôi cần nhiều dữ liệu hơn.

Thế là tôi liên lạc ngay cho thám tử tư mà tôi đã tìm lần trước.

Không ngờ khuya khoắt thế này bên kia vẫn trực, trả lời tôi ngay tắp lự.

Sau khi chuyển khoản tiền cọc, sáng sớm hôm sau, tôi đã nhận được tài liệu.

Tài liệu có hai phần, một phần về thảm án diệt môn, một phần về tòa nhà Thế Kỷ Thụy Phủ.

Hồ sơ vụ diệt môn khá dài, gồm tường thuật diễn biến vụ án và những manh mối do hàng xóm cung cấp. Lướt qua một lượt, tôi xem thông tin về tòa nhà trước.

Bỏ qua những mô tả chung chung, tôi lướt thẳng đến phần chủ đầu tư, hai mắt tự động trợn tròn.

Bất động sản Hàn Thị.

Tòa nhà này hóa ra cũng là một dự án của nhà họ Hàn.

Hai mươi năm trước, nhà họ Hàn chỉ là một công ty tép riu, Thế Kỷ Thụy Phủ là "phát súng" đầu tiên đánh dấu sự lấn sân chính thức của họ vào thị trường bất động sản.

Dự án này giúp họ nổi đình nổi đám, từ đó phất lên như diều gặp gió. Chỉ trong vòng hai mươi năm ngắn ngủi, họ đã vươn lên thành một thế lực hô mưa gọi gió ở Đông Châu.