Thế Kỷ Thụy Phủ có thể lọt vào mắt xanh của phòng livestream Quái đàm, chắc chắn đây là một ngôi nhà ma ám cực kỳ nguy hiểm.
Còn chung cư Vân Hối Nhã Uyển thì là một vùng đất tà môn, xây dựng theo kiểu mộ chôn người sống, hút sạch sinh khí và vận may của con người, ấp nở ra một con trăn khổng lồ.
Cả hai công trình này đều là "con đẻ" của nhà họ Hàn. Nếu chỉ một nơi xảy ra chuyện thì có thể coi là vô tình, nhưng cả hai nơi đều dính líu thì không thể dùng từ "trùng hợp" để giải thích được nữa.
Nhà họ Hàn phất lên nhanh chóng đến vậy, trở thành ông lớn sừng sỏ trong ngành, nguyên nhân đứng sau chắc chắn không hề đơn giản.
Thảo nào Vương què cứ liên tục cảnh báo tôi đừng dính dáng đến ân oán của nhà họ Hàn. Vũng nước đục này của họ, sâu thẳm và dơ bẩn hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.
Lắc đầu ngao ngán, tôi quay lại nghiền ngẫm hồ sơ thảm án diệt môn.
Mười hai năm trước, gia đình Hoàng Hữu Thành sống ở tầng bốn Thế Kỷ Thụy Phủ, vốn dĩ là một gia đình vô cùng êm ấm.
Hoàng Hữu Thành mở một công ty quảng cáo, làm ăn phát đạt. Anh ta tậu một căn hộ cũ ở Thế Kỷ Thụy Phủ, rồi hồ hởi đón mẹ và vợ con dọn vào ở.
Cứ ngỡ đó là khởi đầu cho chuỗi ngày hạnh phúc, ai dè chờ đón họ lại là một cơn ác mộng.
Dọn vào chưa đầy một năm, cả gia đình đã chết thảm ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Vào một ngày cuối tuần, Hoàng Hữu Thành vừa chốt xong một dự án lớn, kiếm được một khoản kha khá, dự định đưa cả nhà đi du lịch một chuyến.
Tối hôm đó, họ đang háo hức chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi, chẳng ai ngờ ác quỷ đã âm thầm tiếp cận.
Không ai biết đêm đó đã xảy ra chuyện gì, theo lời kể của mấy người hàng xóm sống gần đó, họ lờ mờ nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt vọng ra từ nhà họ Hoàng.
Nhưng chẳng ai bận tâm.
Sáng sớm hôm sau, có người mang rác đi đổ thì phát hiện cửa nhà họ Hoàng hé mở, những vệt máu đỏ tươi rỉ ra từ khe cửa chảy lênh láng ra hành lang.
Người đó đánh bạo đẩy cửa bước vào, cảnh tượng bày ra trước mắt khiến anh ta suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
Phòng khách la liệt thi thể của Hoàng Hữu Thành và vợ, trên người không biết bị đâm bao nhiêu nhát dao, lỗ chỗ như tổ ong, máu từ phòng khách chảy ròng ròng ra tận ngoài cửa.
Cảnh sát ập tới, tìm thấy thi thể mẹ Hoàng Hữu Thành trên sàn phòng ngủ, còn hai đứa con thì chết trong tủ quần áo. Tương tự, tất cả đều bị đâm vô số nhát dao, thảm thương tột độ.
Cậu con trai 9 tuổi, bé gái 5 tuổi.
Hai đứa trẻ chết rồi vẫn ôm chặt lấy nhau, em gái vùi đầu vào ngực anh, người anh gồng mình che chở cho em gái...
Sự tàn bạo, máu lạnh của hung thủ thật khiến người ta sôi máu.
Trong hồ sơ còn kẹp mấy bức ảnh chụp hiện trường, máu me be bét, tôi không nỡ nhìn.
Cảnh sát sau khi điều tra đa chiều đã kết luận đây là một vụ giết người trả thù.
Tuy nhiên, khi đào sâu vào các mối quan hệ xã hội của Hoàng Hữu Thành, họ lại không tìm thấy bất kỳ ân oán thù hằn sâu sắc nào. Công ty làm ăn đàng hoàng, không nợ nần ai.
Trái lại, tất cả mọi mặt đều cho thấy Hoàng Hữu Thành là một người xuất chúng hơn hẳn số đông. Bằng không, làm sao anh ta đủ sức tậu nhà ở Thế Kỷ Thụy Phủ?
Lúc bấy giờ, giá nhà ở Thế Kỷ Thụy Phủ thuộc hàng đắt đỏ nhất nhì Đông Châu.
Không tìm thấy kẻ tình nghi từ các mối quan hệ, khám nghiệm hiện trường cũng chẳng thu được mấy manh mối.
Hung thủ cực kỳ tinh vi, không để lại một dấu chân hay dấu vân tay nào, camera an ninh cũng không ghi nhận được nhân vật khả nghi, có lẽ hắn đã di chuyển bằng cầu thang bộ.
Hoàng Hữu Thành sống ở tầng bốn, hung thủ né được camera, leo thang bộ vào nhà anh ta, chứng tỏ hắn đã ủ mưu từ lâu.
Ổ khóa không có dấu hiệu bị cạy phá, cho thấy đây là người quen ra tay. Hoàng Hữu Thành là người mở cửa, vì thi thể anh ta nằm ngay cửa ra vào.
Sau khi dùng dao gọt xương đâm chết anh ta, hung thủ lao ngay vào nhà, sát hại vợ anh ta đang ra mở cửa nghe ngóng, tiếp đến là mẹ và hai đứa con nhỏ.
Khám nghiệm tử thi xong, cảnh sát xác định thời gian tử vong rơi vào khoảng nửa đêm.
Vào giờ đó, đa số mọi người đều đã say giấc nồng, không một người hàng xóm nào nhìn thấy ai ra vào nhà họ Hoàng.
Bác bảo vệ gác cổng của tòa nhà là một ông lão, lúc đó đang ngủ gật.
Nói tóm lại, hung thủ hành động có chủ đích, ra tay gọn lẹ, hầu như không để lại bằng chứng nào. Với lực lượng cảnh sát thời đó, việc phá án là bất khả thi.
Rốt cuộc, vụ thảm án diệt môn kinh thiên động địa này đã chìm vào quên lãng, trở thành một hồ sơ mật không có lời giải.
Từ sau vụ việc đó, người ta đồn đại rằng thường xuyên nghe thấy tiếng khóc lóc ỉ ôi hoặc tiếng la hét thất thanh vọng ra từ nhà họ Hoàng, hoặc là cánh cửa đột nhiên kẽo kẹt mở ra.
Có người đi thang máy, thang máy dừng lại ở tầng bốn, cửa cứ liên tục mở ra đóng lại. Lại có người nhìn thấy máu từ khe cửa nhà họ Hoàng rỉ ra, chảy lênh láng dọc hành lang, sợ đến mức ốm liệt giường mấy ngày liền.
Dần dà, những người sống trong tòa nhà này, hễ có cơ hội dọn đi là dọn đi sạch, đặc biệt là cư dân tầng bốn.
Còn các cửa hàng từ tầng một đến tầng ba, công việc làm ăn vốn đang phất như diều gặp gió, chẳng hiểu sao lại tuột dốc không phanh.
Cả tòa nhà hoang vắng, tiêu điều cho tới tận bây giờ.
Giá nhà cũng vì thế mà rớt thê thảm, nhưng vẫn hiếm hoi lắm mới có người dám vung tiền mua.
Gấp lại hồ sơ vụ thảm án, lòng tôi nặng trĩu.
Sự tàn ác của hung thủ đúng là mất nhân tính, đến đứa trẻ vài tuổi cũng không buông tha, rốt cuộc hắn có thù hằn sâu nặng gì với nhà họ Hoàng?
Phòng livestream Quái đàm chọn địa điểm này chắc chắn phải có lý do sâu xa nào đó, liệu tôi có đụng độ hung thủ năm xưa không?
Hít sâu vài hơi, tôi từ từ trấn tĩnh lại.
Hút xong một điếu thuốc, tôi xách balo, lái xe hướng thẳng đến Thế Kỷ Thụy Phủ.
Trung tâm thành phố.
Ngã tư cạnh cầu vượt.
Một tòa nhà u ám, cũ kỹ lạc lõng giữa khu thương mại sầm uất. Bầu không khí hiu hắt của nó hoàn toàn đối lập với các trung tâm thương mại nhộn nhịp xung quanh.
Vài chữ "Thế Kỷ Thụy Phủ" rỉ sét, bị nước mưa rửa trôi xuống bức tường, trông cứ như đang rỉ máu.
Tìm chỗ đỗ xe xong xuôi, tôi bước vào tầng một của tòa nhà.
Chẳng biết có phải do rặng cây bên ngoài um tùm quá không, nhưng ngay trước cửa ra vào đã tối tăm mờ mịt, từng đợt khí lạnh u ám không ngừng phả ra ngoài.
Tầng một là một khu chợ bán đồ tạp nham xả hàng giá bèo, cái gì cũng có. Có cái loa phát thanh đang lặp đi lặp lại những câu chào mời thiếu sức sống.
"Ba ngày cuối cùng, xả kho đại hạ giá! Hàng tận xưởng, tất cả các mặt hàng đồng loạt giảm 70%!"
"Anh mua không thiệt thòi, không bị lừa đâu!"
"Đi ngang qua đừng bỏ lỡ, ba ngày cuối cùng, xả kho khô máu, cơ hội ngàn năm có một!"
Hàng hóa tạp nham đủ loại được xếp thành đống la liệt trên sàn, nghe thì có vẻ rẻ đấy, thực chất toàn là đồ lặt vặt kém chất lượng.
Có một ông chú độ bốn mươi tuổi đang ngồi ủ rũ sau quầy, thấy tôi bước vào liền xốc lại tinh thần ra đón.
"Sếp ơi, ưng món gì cứ lấy, tất cả đều giảm giá 70%." Nghe giọng điệu, hẳn là dân tỉnh lẻ.
Thương lái địa phương chắc chẳng mấy ai dại dột đâm đầu vào cái tòa nhà ma ám này kinh doanh.
Tường ẩm mốc tróc từng mảng, mấy bóng đèn tuýp thưa thớt trên trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng yếu ớt, cả khu chợ vẫn chìm trong sự tăm tối, lụp xụp.
Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tòa nhà này căn bản không cần bật điều hòa.
"Không cần đâu, tôi chỉ ghé xem thôi." Tôi xua tay, rảo mắt một vòng rồi định tìm thang máy lên lầu.
"Thôi nào sếp, từ sáng đến giờ tôi chưa mở hàng nữa, anh mua đại một món cho tôi lấy hên đi." Ông chủ giọng nhà quê cười khổ.
"Ông chọn cái chốn này mở chợ thì buôn may bán đắt mới là chuyện lạ đấy." Nhìn bộ dạng đáng thương của ổng, tôi tiện tay lựa một cây bút, trả hai tệ rồi rời đi.