Lão chủ tiệm bán hàng cứ làm như thân thiết với tôi từ tám đời nào rồi vậy.
"Tôi tên Sử Cảnh Nguyên, người anh em tên gì thế? Thấy mặt cậu non tơ, chắc nhỏ tuổi hơn tôi rồi, tôi mạn phép xưng anh luôn cho tiện."
"Sử ca, tôi họ Lý, anh cứ gọi tôi Tiểu Lý là được." Tôi cười nhạt đáp.
"Thế này đi Lý lão đệ, lát nữa anh kiếm đĩa mồi với vài lon bia, anh em mình tối nay lai rai một chầu, tính sao?" Sử Cảnh Nguyên giơ tay vỗ vai tôi bôm bốp.
"Thôi xin kiếu, tôi còn việc bận." Tôi khéo léo gạt tay lão ra.
Đang lúc chuyện trò, thang máy phát ra tiếng "ting", cửa từ từ mở, một người phụ nữ trạc tuổi trung niên dắt theo hai đứa nhỏ bước ra.
Vốn dĩ chỉ là một cảnh tượng bình thường, nhưng tôi lại phải liếc mắt thêm hai cái.
Bởi vì hai đứa nhỏ này, một đứa con trai chừng tám chín tuổi, một đứa con gái cỡ năm sáu tuổi.
Khớp y xì đúc với hoàn cảnh hai đứa trẻ nhà Hoàng Hữu Thành.
Đây tất nhiên chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, thảm án diệt môn kia đã là chuyện của mười hai năm trước rồi.
Người phụ nữ này có nhan sắc khá mặn mà, thoát khỏi vẻ ngây thơ của thiếu nữ nhưng chưa hề nhuốm màu thời gian, đang ở độ tuổi tỏa sáng nhất của đời người, chín muồi đến độ hoàn hảo.
Chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt, dáng vẻ chất chứa nhiều tâm sự, dắt hai đứa trẻ đi rất nhanh, chớp mắt đã khuất bóng khỏi tòa nhà.
Tôi để ý thấy trên tóc cô ta có cài một bông hoa nhỏ màu trắng.
"Chậc chậc chậc, em gái này mọng nước thật." Sử Cảnh Nguyên nhìn theo bóng lưng người phụ nữ, đôi mắt gian xảo đảo liên hồi, đến lúc quay đầu lại thì phát hiện tôi đã chui tọt vào thang máy từ bao giờ.
"Ây da, Lý lão đệ, sao không đợi tôi với."
Lão vội vã lách người vào, vừa rít thuốc vừa phấn khích nháy mắt ra hiệu.
"Lý lão đệ, cậu có để ý tòa nhà này toàn thiếu phụ mơn mởn không? Tôi mới dọn tới đây mấy hôm mà đã bắt gặp ba thiếu phụ đẹp rụng rời rồi."
"Bà chủ nhà nghỉ là một này, cái cô hồi sáng liếc mắt đưa tình với tôi là hai này, vừa nãy gặp cô dắt trẻ con lại là ba này, chậc chậc chậc..."
"Vẫn là thiếu phụ có hương vị nhất, đâu như mấy em gái mới lớn gầy trơ xương, cẳng khẳng khiu..."
Lão ta bắn nước bọt tứ tung, cả cái thang máy đặc quánh mùi khói thuốc.
Tôi chẳng buồn tiếp lời, cửa thang máy vừa mở là chuồn ra ngay lập tức.
"Ấy, lão đệ, chờ tí nào, đi gì mà vội vàng thế."
Kết quả là khi tới quầy lễ tân, Sử Cảnh Nguyên lại lân la làm quen với bà chủ, tiện tay xua xua bảo tôi cứ đi trước.
Tôi đang loay hoay tìm cớ cắt đuôi lão, mừng quýnh chuồn vội về phòng.
Vừa mở cửa phòng, đập vào mắt tôi là một tấm thẻ nhỏ nằm chỏng chơ dưới đất.
Trên đó in hình một cô ả ăn mặc thiếu vải, kèm theo một dãy số điện thoại.
Chiêu trò "phục vụ tận răng" quen thuộc của mấy cái nhà nghỉ tồi tàn này thôi, tôi chẳng buồn để mắt, nhặt lên định ném vào thùng rác. Nhưng ngay khi chuẩn bị thả tay, tôi chợt sững lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ả hở hang trên tấm thẻ.
Khuôn mặt này trông quen quen...
Trong trí nhớ của tôi, tôi đâu có quen ai như vậy.
Mang theo lòng nghi hoặc, tôi không ném tấm thẻ đi nữa mà quẳng bừa lên bàn.
Đứng tựa bên cửa sổ, lơ đãng nhìn ra ngoài, tôi lôi điện thoại chuyên dùng livestream ra, suy tính xem bắt đầu livestream lúc nào thì hợp lý.
Ánh mắt vô tình lướt qua người phụ nữ dắt theo hai đứa nhỏ lúc nãy, cô ta đang quanh quẩn trước cổng tòa nhà.
Hai đứa nhỏ ngồi chung một bậc thềm, nhìn mẹ đi tới đi lui, trông có vẻ bối rối.
Người phụ nữ toát lên vẻ sốt ruột, thỉnh thoảng lại ngó về phía đường cái, có vẻ như đang đợi ai đó.
Cô ta mặc chiếc váy dài giản dị màu nhạt, cài hoa trắng trên tóc, lại đi xuống từ tầng bốn, rất có khả năng chính là người nhà mới có tang ở tầng đó.
Nhà cô ta xảy ra chuyện gì?
Tôi tò mò với mọi thứ ở tầng bốn.
Nhiệm vụ livestream lần này là giải cứu những người thực sự lương thiện ở tầng bốn. Bất kỳ gia đình nào sống ở đó cũng có thể là mục tiêu tôi cần bảo vệ.
Tôi không vội mở livestream, quan sát tình hình của người phụ nữ trước đã.
Đợi chừng nửa tiếng, người phụ nữ gọi liền mấy cuộc điện thoại, người cô ta chờ rốt cuộc cũng xuất hiện.
Một gã đàn ông mặc đồ vest vội vã chạy tới, trên tay còn xách theo một chiếc cặp táp. Hai đứa nhỏ reo hò chạy ùa lại, miệng gọi ríu rít: "Bố! Bố!"
Gã đàn ông ngồi xổm xuống ôm tụi nhỏ, sau đó bước tới bên người phụ nữ. Phải ra sức dỗ dành, dỗ ngọt hồi lâu, người phụ nữ mới miễn cưỡng theo gã quay lại tòa nhà.
Gia đình bốn người đó khuất dần khỏi tầm mắt tôi.
Tiếp tục dán mắt vào cổng thêm một lúc, ả đàn bà lẳng lơ ban ngày cũng hối hả quay lại tòa nhà. Bước chân tất bật như đang bị ai đuổi, chẳng thấy dáng vẻ ưỡn ẹo thường ngày đâu cả.
Nhìn cô ta, tôi sực nhớ ra nhân vật trên tấm thẻ nhỏ là ai.
Chính là ả đàn bà lòe loẹt này. Xem ra ả là một con điếm "thường trú" ở Thế Kỷ Thụy Phủ.
Đâu chỉ mình ả, hình như ai sống trong tòa nhà này cũng đang vội vã chạy về.
Tôi liếc nhìn đồng hồ, mới chưa tới 9 giờ tối, trời chỉ vừa mới sập tối.
Đối với những con cú đêm ở thành phố, giờ này vẫn còn sớm chán, chưa đến giờ đi ngủ, làm gì phải vội vàng thế.
Hôm nay là ngày gì đặc biệt, hay bọn họ xưa nay vẫn vậy?
Ngẫm nghĩ một hồi, tôi quyết định lên tầng bốn xem sao, ít ra cũng phải nắm rõ có bao nhiêu hộ đang sinh sống, gồm những thành phần nào.
Khoác balo lên vai, tiện tay đút tấm thẻ nhỏ vào túi quần, tôi vừa định bước ra ngoài thì tiếng gõ cửa vang lên.
Cộc cộc cộc!
"Ai đó?"
Ngó qua lỗ châu mai, tôi thấy lão chủ tiệm bán hàng, Sử Cảnh Nguyên đang đứng lù lù ngoài cửa.
Lão này đúng là nhiệt tình quá mức quy định.
"Sử ca, anh tìm tôi có việc gì à?" Tôi mở hé cửa.
"Lão đệ, chú mày định đi đâu đấy? Anh vừa gọi đồ ăn ngoài, tính rủ chú mày qua làm vài ly." Sử Cảnh Nguyên ngạc nhiên nhìn cái balo trên tay tôi.
"Đúng rồi, tôi có chút việc cần giải quyết, hôm nay chắc không bồi anh được rồi." Tôi gật đầu, chuẩn bị khép cửa lại.
"Ấy chết, anh lỡ gọi phần hai người rồi, chí ít chú mày cũng nán lại ăn vài miếng rồi đi chứ, nhiều thế này một mình anh sao xơi hết." Sử Cảnh Nguyên cố níu kéo.
"Chú em thấy đấy, anh thân cô thế cô tới đây buôn bán, thiên hạ toàn nhăm nhe móc túi anh, chỉ có mỗi chú em tốt bụng nhắc nhở anh cái tòa nhà này từng có người chết."
"Anh cũng chẳng có ý gì khác, chỉ muốn kết giao bạn bè với chú em thôi."
Lão này nói y như súng liên thanh, bắn một tràng dài dằng dặc, tôi đi tới tận cửa chính rồi mà lão vẫn chưa chịu buông tha.
Không biết tại sao cửa chính lại bị đóng, may mà chưa khóa chốt.
Bà chủ Quyên ngồi sau quầy lễ tân tò mò dán mắt vào hai chúng tôi.
"Sử ca à, hôm nay tôi có việc hệ trọng thật, hay để mai tôi bồi anh uống một chầu, tôi bao luôn, được chưa?" Tôi phát bực vì Sử Cảnh Nguyên cứ lẵng nhẵng theo đuôi.
"Đêm hôm khuya khoắt thế này còn việc gì nữa?" Sử Cảnh Nguyên nhìn tôi đầy mong ngóng, thấy mặt tôi cau có, lão đành cười xòa: "Thôi được, vậy bao giờ chú mày về thì anh em mình lai rai, được không?"
"OK, nhưng đừng chờ tôi, anh cứ ăn trước đi." Tôi kéo cửa, bước ra ngoài.
"Ấy, anh gì ơi, tốt nhất đừng ra ngoài." Quyên tỷ, người nãy giờ vẫn dán mắt vào chúng tôi, bỗng nhiên đứng phắt dậy, lớn tiếng gọi giật lại.
"Có chuyện gì vậy chị?" Tôi thò được nửa người ra ngoài, quay đầu lại hỏi đầy vẻ tò mò.
"Hôm nay ngày giờ không đẹp... Bên ngoài... Nếu không có việc gì cực kỳ gấp gáp, anh tốt nhất đừng ra ngoài..." Quyên tỷ ấp úng mãi không nói rõ.
"Quyên tỷ, hôm nay là ngày gì?" Tôi khép cửa lại, tiến lại gần quầy lễ tân.
Bởi vì tôi nhìn thấy ở một góc khuất ngay cạnh cửa chính, dán một tờ bùa vàng khè dính máu gà.