Chị Quyên tỏ vẻ khó xử, ngập ngừng muốn nói lại thôi, ánh mắt đầy sợ hãi liếc ra ngoài như đang dè chừng thứ gì đó.
"Nếu cậu thực sự muốn ra ngoài, tuyệt đối đừng đi thang máy, nhất định phải đi thang bộ."
Nghẹn nửa ngày, chị ta vẫn không nói ra nguyên nhân thực sự.
"Thang máy làm sao vậy?"
"Đúng đấy, sao lại không được đi thang máy?" Sử Cảnh Nguyên cũng sán lại hóng hớt.
"Cái thang máy đó cũ lắm rồi, hay bị hỏng, buổi tối... buổi tối lại không có thợ sửa, nhỡ xảy ra chuyện thì phiền lắm." Chị Quyên vừa nghĩ vừa nói.
"Nói chung, các cậu cứ đi thang bộ là được, tuyệt đối đừng đi nhầm lên tầng trên!"
"Sao mà nhầm được, trên với dưới còn không phân biệt được chắc?" Nghe xong, Sử Cảnh Nguyên bật cười, ghé sát vào chị Quyên với vẻ bỉ ổi: "Em Quyên này, em đang kể chuyện cười cho bọn anh nghe đấy à?"
"Tôi nói thật đấy, các cậu đừng có chủ quan!" Chị Quyên ghê tởm lùi ra xa Sử Cảnh Nguyên, nét mặt nghiêm túc.
"Chị Quyên, cảm ơn lòng tốt của chị. Nhưng rốt cuộc hôm nay là ngày gì, chị nói cho chúng tôi biết một tiếng để còn biết đường mà tránh."
Chị Quyên do dự một lát rồi mới hạ giọng, ấp úng: "Trên lầu có một bà cụ vừa mới mất, hôm nay là đầu thất của bà ấy."
Đầu thất?
Tương truyền người chết sau bảy ngày hồn phách sẽ quay về nhà, nhìn cõi đời lần cuối, ngày này gọi là đầu thất.
Người nhà phải chuẩn bị một bữa cơm cho vong hồn, sau đó phải lánh mặt đi, tuyệt đối không được để hồn ma nhìn thấy, nếu không sẽ gặp chuyện chẳng lành.
Người ngoài thì càng phải kiêng kỵ hơn.
Đầu thất, bảy ngày.
Lẽ nào bà cụ mới mất ở tầng bốn chính là "thứ đó" mà hệ thống livestream nhắc tới?
"Gì chứ, toàn mê tín dị đoan! Em Quyên đừng sợ, có anh Sử ở đây rồi, anh bảo vệ em! Tối nay nếu em sợ không ngủ được, anh Sử ngủ cùng em!" Sử Cảnh Nguyên cười hì hì.
Chị Quyên tối sầm mặt lại nhưng không tiện phát tác.
"Cảm ơn chị Quyên, tôi biết rồi." Tôi gật đầu với chị Quyên, đẩy cửa đi ra ngoài.
"Chú Lý, về sớm nhé, anh đợi chú uống rượu đấy!"
Tiếng Sử Cảnh Nguyên vọng lại từ phía sau. Tôi không thèm để ý, xoay người đi về phía buồng thang bộ.
Cầu thang chật hẹp tối om, tôi bật đèn pin, nhìn ngó trái phải một hồi rồi rón rén đi lên tầng bốn.
Đứng ở đầu cầu thang, tôi cẩn thận ló đầu ra nhìn.
Trong hành lang lờ mờ, ánh sáng chập chờn lấp loé, xen lẫn tiếng sụt sùi nức nở.
Trước cửa căn hộ dán giấy trắng, một thiếu phụ mặc váy màu nhạt đang ngồi xổm, đốt giấy vàng vào trong chậu lửa, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt nước mắt.
Tiếng nức nở phát ra từ miệng cô ta, nhưng trên mặt lại chẳng có mấy phần bi thương, ngược lại trông đầy vẻ tâm sự.
"Thiến Mỹ, đừng khóc nữa, những gì nên làm chúng ta cũng làm rồi, vào nhà đi, muộn rồi." Một người đàn ông từ trong nhà bước ra, đưa tay khoác lên vai vợ.
Anh ta chính là gã mặc vest lúc trước, chồng của người thiếu phụ này, chỉ là về nhà đã thay chiếc áo phông trắng ở nhà. Diện mạo hết sức bình thường, trong ánh mắt tràn đầy sự xót xa dành cho vợ.
"Cường tử, anh nói xem mẹ liệu có..." Thiếu phụ ném nốt nắm giấy vàng còn lại vào chậu lửa, ánh lửa bập bùng khiến nét mặt cô ta càng thêm khó đoán.
"Không đâu, em nghĩ nhiều rồi." Người đàn ông an ủi, "Lúc còn sống mẹ làm gì cũng là vì muốn tốt cho chúng ta, sau khi mất cũng vậy thôi."
Thiếu phụ không nói gì, có vẻ không đồng tình với lời của chồng, nhưng cũng không phản bác.
Nhìn đống giấy vàng trong chậu đã cháy thành tro, cô ta mới cùng chồng đứng dậy chuẩn bị vào nhà.
Đúng lúc này, cửa căn hộ số 1 ở phía bên kia hành lang mở ra, người phụ nữ trát phấn dày cộp trên tấm danh thiếp uốn éo bước ra.
Tôi hơi giật mình.
Căn số 1 chẳng phải là nhà của gã đàn ông to con kia sao? Cô ta được gã gọi điện gọi đến phục vụ à?
"Đêm hôm khuya khoắt ra đây đốt vàng mã, định dọa ai thế!" Thấy chậu lửa trước cửa nhà bên kia, cô ta có vẻ rất bực tức.
"Chị Trân, chị bớt giận, chị cũng biết mẹ tôi mới mất. Hôm nay là đầu thất của bà, chúng tôi đốt cho bà ít giấy tiền, xong ngay đây." Người đàn ông bối rối giải thích.
"Mẹ anh chết chứ có phải mẹ tôi chết đâu, muốn đốt thì mang vào nhà mà đốt, xúi quẩy!" Chị Trân đưa tay phẩy phẩy không khí, vẻ mặt ghét bỏ.
"Ngại quá, chúng tôi dọn ngay đây." Người đàn ông khúm núm xin lỗi, thò tay định bưng chậu lửa dưới đất lên, nhưng lại quên mất lửa vừa mới tàn, bị bỏng rụt vội tay lại.
Choang một tiếng, chậu lửa lật úp xuống đất, tro giấy bay tung tóe khắp hành lang.
"Trần Đạt Cường, anh cố tình đúng không! Sợ nhà người khác không dính phải xúi quẩy của nhà anh chứ gì! Mau quét dọn hành lang sạch sẽ cho tôi!" Chị Trân đanh đá chống nạnh.
"Này, Kim Ngọc Trân, chị ăn nói cho cẩn thận!" Thiếu phụ tên Thiến Mỹ chướng mắt, nhíu mày gắt lên: "Chúng tôi đốt giấy trước cửa nhà mình, liên quan gì đến chị? Chị lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón!"
"Cửa nhà mình cái gì, hành lang là không gian sinh hoạt chung, có hiểu không?" Chị Trân hừ lạnh, "Tôn Thiến Mỹ, cô bây giờ giả mù sa mưa thì có ích gì! Lúc sống thì không hiếu thuận với bà già, chết rồi mới làm mấy trò mèo này cho ai xem?"
"Chị ăn nói hàm hồ!" Sắc mặt Tôn Thiến Mỹ thoắt cái biến đổi, như con mèo bị giẫm phải đuôi, lông lá dựng đứng cả lên.
"Lúc bà ấy còn sống tôi chăm sóc tận tình, cho ăn ngon mặc đẹp, tôi không có gì phải hổ thẹn với lương tâm!"
"Tôi có hàm hồ hay không, trong lòng cô tự rõ. Nếu cô thực sự không hổ thẹn lương tâm, đêm nay đầu thất cô đừng có trốn..." Nét mặt Kim Ngọc Trân đầy thâm ý.
"Kim Ngọc Trân, chị còn dám ăn nói lung tung, đừng trách tôi phanh phui mấy cái chuyện tồi bại của chị ra..."
"Giỏi thì cô cứ phanh phui đi, ai sợ ai..."
Thấy hai người đàn bà sắp lao vào cắn xé nhau, Trần Đạt Cường vội kéo vợ ra chỗ khác.
"Thiến Mỹ, cô ta là hạng người gì em còn lạ gì nữa, chấp nhặt làm gì? Thôi đừng cãi nhau nữa, con đang đợi kể chuyện cổ tích kìa..."
"Sao anh chẳng nói đỡ cho tôi câu nào, có anh thì được cái tích sự gì?" Tôn Thiến Mỹ trừng mắt lườm chồng, hầm hầm bước vào nhà.
"Ngại quá, mẹ tôi mới mất nên tâm trạng cô ấy không được tốt. Mọi người đều là hàng xóm, phiền chị thông cảm cho." Trần Đạt Cường ngượng ngùng cười bồi với Kim Ngọc Trân.
"Đạt Cường à, dẫu sao anh cũng là ông chủ nhỏ, sao phải chịu đựng con vợ chanh chua thế? Con đàn bà đó tính khí khó ưa, suốt ngày la mắng sai bảo anh, sao bằng chị Trân đây dịu dàng hả."
Chị Trân đổi giọng lả lơi, nở nụ cười lẳng lơ, uốn éo sải bước đến gần Trần Đạt Cường, đôi giày cao gót màu đỏ giẫm đạp lên đống tro tàn.
"Người đàn ông tốt như anh, nhìn mà chị cũng thấy xót, hôm nào rảnh qua nhà chị ngồi chơi, để chị thương em cho tử tế nhé." Cô ta vươn ngón tay chỉ về phía căn số 1.
Tôi càng thêm kinh ngạc.
Cô ta sống ở căn số 1?
Vậy gã đàn ông to con kia có quan hệ gì với cô ta, cô ta làm nghề sung sướng, hai người chắc không thể là vợ chồng được đúng không?