Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 152: Người đàn bà hại chết mẹ chồng



Có lẽ gã đàn ông kia là khách quen của chị Trân, hoặc là kẻ dắt mối nên mới có chìa khóa nhà.

Tôi thầm suy đoán trong lòng.

Chị Trân liên tục liếc mắt đưa tình với Trần Đạt Cường, thậm chí còn định vươn tay sờ mặt anh ta. Đi cùng sự xuất hiện của cô ta, cả hành lang như ngập ngụa mùi nước hoa rẻ tiền.

Vợ người ta vẫn còn ở ngay trong nhà mà cô ta gan cũng to thật.

"Vợ tôi tính khí hơi nóng nảy tí thôi, thật ra cô ấy đối với tôi rất tốt." Trần Đạt Cường lùi lại một cách mất tự nhiên, lo lắng liếc nhìn vào trong nhà, kéo cửa khép hờ lại.

"Tốt với anh thật à? Thế sao tôi lại thấy có gã đi xe xịn đưa cô ta về nhà nhỉ?" Chị Trân dựa vào khung cửa, đưa ngón tay cuốn cuốn lọn tóc màu đỏ tía, biểu cảm càng thêm đầy hàm ý.

Động tác đóng cửa của Trần Đạt Cường khựng lại.

Thẫn thờ mất vài giây, Trần Đạt Cường nặn ra một nụ cười.

"À, đó là sếp của Thiến Mỹ, hôm đó tiện đường đưa cô ấy về thôi. Nếu không có chuyện gì, tôi vào trước đây, chị Trân cứ bận việc của chị đi."

Cửa phòng đóng lại, sắc mặt chị Trân lập tức lạnh đi, trong ánh mắt mang theo sự khinh bỉ sâu sắc.

"Đàn ông mà hèn đến mức này cũng phục sát đất, vợ sắp tót theo trai đến nơi rồi mà còn nói đỡ cho nó..."

Cô ta hừ lạnh một tiếng, uốn éo bước ra thang máy. Vừa đưa tay bấm nút thì tiếng chuông điện thoại chói tai cất lên từ chiếc túi xách nhỏ.

Rút điện thoại ra xem, trên khuôn mặt trát đầy phấn của cô ta lộ ra nụ cười đắc ý.

"Ây da, sếp à, đừng nôn nóng mà, em đến đây. Tới ngay tới ngay, cho em một phút!" Nói xong, cô ta còn chụt một tiếng rõ to vào điện thoại.

"Lão dê cụ này, lát nữa cho ông biết tay!"

Cúp máy, chị Trân bấm mở thang máy, tâm trạng vui vẻ bước vào trong.

Hành lang chìm vào tĩnh lặng.

Tôi đợi một lúc, không có ai bước ra nữa.

Tầng này còn một căn hộ nữa, nhưng cửa nẻo vẫn đóng im ỉm. Lúc nãy hai người đàn bà cãi nhau ỏm tỏi mà cũng chẳng thấy ai mở cửa ra xem.

Không biết là đi vắng, hay không muốn thò mặt ra.

Tôi bắt đầu suy nghĩ về ý nghĩa của nhiệm vụ livestream lần này.

Thế nào mới được tính là một người thực sự lương thiện?

Lương thiện thực sự rất khó định nghĩa, bởi con người là một khối đa diện, có mặt tốt cũng có mặt xấu.

Thời gian đếm ngược đến lúc bật livestream không còn nhiều, mà tôi thậm chí còn chưa rõ tầng này rốt cuộc có những ai sinh sống.

Suy đi tính lại, tôi quyết định phải tìm người dò la tin tức đã.

Người bình thường sẽ không mở cửa cho người lạ vào nửa đêm, đối tượng tốt nhất lúc này vẫn là chị Trân.

Hơn nữa, lấy cớ qua đêm ở nhà cô ta, tôi sẽ có lý do chính đáng nhất để ở lại tầng bốn.

Nghĩ là làm, tôi lập tức móc tấm danh thiếp nhỏ trong túi ra, bấm số.

"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau." Giọng nữ tổng đài điện tử lạnh lùng vang lên trong ống nghe.

Chắc trong thang máy sóng yếu.

Tôi cất điện thoại, thầm nghĩ chi bằng nhân lúc này mở livestream lên, kẻo lát nữa có mặt chị Trân ở đây hỏi han lằng nhằng lại lộ bí mật.

"Thời gian đếm ngược đến lúc bật livestream: 1 giờ 50 phút. Bạn có muốn bắt đầu livestream không?"

Bấm nút "Có".

Đang khởi động livestream...

Đang kết nối bình luận...

Long Ngạo Địa tiến vào phòng livestream.

Nam Cửu Tịch tiến vào phòng livestream.

Mạch Mặc tiến vào phòng livestream...

Ngoài những fan ruột quen thuộc, còn có thêm vài khán giả mới.

Long Ngạo Thiên: "Đệt!"

Long Ngạo Địa: "Đệt!"

"Tôi cũng đệt! Hai ông lầu trên, các ông không phải là anh em ruột thất lạc nhiều năm đấy chứ?"

Nam Cửu Tịch: "Đây là phòng livestream kiểu gì vậy?"

Mạch Mặc: "Mặt ngơ ngác! Tôi muốn xem mấy anh tiểu thịt tươi đẹp trai cơ, sao lại ra cái thứ này? Sợ chết bảo bối rồi!"

Tiểu Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Bè Không: "Em gái lầu trên, muốn tìm tiểu thịt tươi thì nhìn qua đây! Mặc dù anh rất đẹp trai, nhưng anh sống rất low-key, chỉ là ngày nào cũng bị vẻ đẹp trai của mình đánh thức, phiền não ghê."

"Lầu trên còn mặt dày hơn cả streamer!"

Tiểu Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Bè Không: "Tôi toàn nói sự thật mà, tôi thường xuyên vì quá đẹp trai nên không hòa nhập được với các người!"

Mạch Mặc: "Oẹ..."

"Oẹ..."

"Oẹ..."

Cả phòng livestream đồng loạt thả icon nôn mửa.

"Người mặt dày vô đối thiên hạ!"

Nam Cửu Tịch: "Chưa hiểu gì nhưng nghe có vẻ ghê gớm..."

"Chủ kênh, kệ xác hắn đi, hôm nay định chơi trò gì đây?"

Tôi lướt xem một hồi, không thấy "Hái Cô Gái Nhỏ Nấm" xuất hiện.

Đợi cư dân mạng nhốn nháo một lúc, tôi chuyển sang camera trước, hạ giọng giới thiệu bối cảnh hiện tại.

"Chào anh em, vị trí hiện tại của tôi đang là Thế Kỷ Thụy Phủ khét tiếng, đúng vậy, chính là khu nhà ma từng xảy ra vụ án diệt môn."

"Tôi đang ở tầng bốn, cùng tầng với hiện trường vụ án, thấy niêm phong trên cửa chưa?"

"Hôm nay, tôi sẽ đưa các bạn tiếp cận vụ án diệt môn mười hai năm trước! Hung thủ thực sự rốt cuộc là ai? Đằng sau tội ác tày trời ấy ẩn giấu bí mật gì..."

Dù sao chém gió cũng không bị đánh thuế, bịa được bao nhiêu tiền donate thì hay bấy nhiêu.

Tiểu Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Bè Không donate một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, trị giá 1000 âm phủ tệ.

Tiểu Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Bè Không: "Trên đời này, tôi chỉ công nhận một người đẹp trai hơn tôi, đó chính là ông hoàng chơi ngu, Lý lão bản của chúng ta!"

Nam Cửu Tịch: "Nghe có vẻ kích thích phết."

Mạch Mặc: "Tự dưng thấy rợn rợn."

Tiểu Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Bè Không: "Em gái đừng sợ, có anh bảo vệ! Chỉ cần em cần, anh có thể bò qua đường truyền mạng đến tìm em ngay."

Long Ngạo Thiên: "Ngứa mắt quá, chủ kênh, kích thằng mặt dày này ra ngoài được không?"

Long Ngạo Địa: "Cực kỳ tán thành, em gái là của chung!"

Lác đác nhận thêm được vài khoản donate, tôi cảm thấy cũng hòm hòm rồi, bèn cất vẻ cợt nhả, đeo điện thoại lên cổ, đầy tâm cơ gạt sang chế độ im lặng.

Nếu để bọn họ biết lát nữa tôi định làm gì, không chừng lại suy diễn bậy bạ.

Sau đó, tôi lấy điện thoại cá nhân ra, tiếp tục gọi vào số trên danh thiếp.

Gọi vài lần, cuối cùng cũng có người bắt máy.

"A lô?" Giọng chị Trân bên kia đầu dây rất cảnh giác.

"Xin hỏi có phải cô Kim không? Tôi nhặt được danh thiếp của cô trong nhà nghỉ." Tôi hắng giọng nói.

"Là em, là em đây, anh muốn gọi dịch vụ sung sướng ạ?" Giọng chị Trân thay đổi hẳn, âm điệu nũng nịu dẹo đến mức nổi hết cả da gà.

"Đúng vậy, nhưng trong phòng còn có bạn tôi, tôi không muốn để bọn họ thấy, qua chỗ cô được không?"

"Thế thì còn gì bằng, chỗ em có nhiều trò vui lắm, đảm bảo anh hài lòng." Chị Trân cười lả lơi đọc địa chỉ, "Anh mau đến nhé, người ta đợi không nổi nữa rồi!"

"Được, tôi qua ngay."

Cúp điện thoại, tôi rùng mình một cái, da gà rụng lả tả.

Đúng lúc này, cửa thang máy 'ding' một tiếng mở ra, chị Trân vừa ngâm nga hát vừa uốn éo đi ra, lấy chìa khóa mở cửa vào nhà.

Không ngờ cô ta lại về nhanh thế, chắc là đang trên đường về thì nhận được điện thoại của tôi.

Tôi đứng đợi ở cầu thang bộ mười mấy phút mới bước ra, đi tới trước cửa phòng số 1.

Thành thật mà nói, tôi hơi căng thẳng, không biết có phải do tâm lý không mà cứ có cảm giác đằng sau cánh cửa luôn đóng kín của căn hộ cuối cùng kia, có một đôi mắt đang âm thầm nhìn chằm chằm vào tôi.

Hít sâu hai hơi, tôi vừa giơ tay định gõ cửa thì cánh cửa đã 'kẽo kẹt' mở ra một khe hở.

"Vào nhanh đi cưng~" Giọng nói lẳng lơ của một người phụ nữ bay ra.