Hành lang dường như vẫn còn vương mùi nước hoa rẻ tiền.
Tôi quay đầu lại, liếc nhìn cửa căn hộ cuối cùng một cái rồi thu ánh mắt về.
"Anh đẹp trai, mau vào đây, hi hi hi..." Chị Trân trong phòng cười rúc rích, giọng điệu đặc biệt gợi tình.
Tôi đưa tay đẩy, cánh cửa chống trộm cũ kỹ phát ra tiếng cọt kẹt, nghe rõ mồn một trong hành lang tĩnh lặng.
Trong nhà tối om, thế mà lại không bật đèn.
Rầm!
Tôi vừa bước chân vào nhà, cửa chống trộm liền đóng sập lại.
"Sao không bật đèn? Tối thế này, chả nhìn thấy gì thì chơi bời kiểu gì." Tôi đứng ngay cửa.
"Không bật đèn mới vui chứ." Giọng chị Trân vang lên trong bóng tối.
Chút ớn lạnh ập đến sau lưng, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai tôi. Theo phản xạ, tôi xoay phắt người lại, tóm lấy bàn tay đó bẻ ngoặt ra sau.
"Á á á, anh đẹp trai làm cái gì vậy, đau em..." Chị Trân la oai oái, "Sao phản ứng mạnh thế, không lẽ anh là cớm ngầm?"
"Ngại quá, lần đầu tôi tới, chưa có kinh nghiệm." Tôi lập tức buông tay, "Bật đèn lên đi, tôi không thích bóng tối."
"Lần đầu á?" Giọng chị Trân bỗng trở nên đầy hứng thú, "Chị đây thích nhất mấy cậu nhóc tơ chưa có kinh nghiệm như cưng đấy, để chị ngoan ngoãn hầu hạ cưng."
Vài giây sau, đèn sáng.
Ánh sáng mờ mờ ảo ảo. Trong phòng khách rộng rãi kê một chiếc sô-pha giường cỡ lớn, không khí thoang thoảng mùi nước hoa dỏm.
"Thế nào?" Chị Trân bước tới ngồi xuống, tạo dáng khêu gợi. Khuôn mặt trát lớp phấn dày cộp trắng bệch.
"Cũng được." Tôi ngồi xuống đầu kia của chiếc sô-pha, mũi ngửi thấy một mùi là lạ bèn cau mày: "Ngủ lại chỗ cô một đêm, tính phí thế nào?"
"Cưng tham lam quá nha, một đêm không rẻ đâu đấy." Mắt chị Trân sáng rực, cười tít cả mắt lộ đầy nếp nhăn, vừa lết mông lại gần vừa sán vào người tôi.
"Cô cứ ra giá." Tôi nhích sang bên cạnh.
Chị Trân đảo mắt, nói: "Một củ."
"Tôi đưa trước năm trăm, chỉ cần tôi hài lòng, xong việc tôi đưa nốt năm trăm." Tôi rút năm trăm tiền mặt đặt lên bàn trà bằng kính.
"Sảng khoái, chị thích! Cứ yên tâm, đảm bảo cưng phê tới bến!" Chị Trân hớn hở cầm tiền, lại sấn tới, "Anh đẹp trai, muốn chơi kiểu gì?"
"Chỗ kia, ngồi im đó, đừng động đậy." Tôi chỉ tay về đầu kia của sô-pha.
"Ồ, trò chơi mới à?" Chị Trân ngơ ngác, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
"Tôi hỏi cô vài câu, cô cứ thành thật trả lời." Tôi châm một điếu thuốc.
"Được, anh hỏi đi." Chị Trân càng thêm mù tịt.
"Tầng này, tổng cộng có mấy hộ gia đình."
"Hả?" Chị Trân nhìn tôi đầy nghi ngờ, "Anh hỏi mấy cái này làm gì? Không lẽ... là cớm thật?"
"Tất nhiên là không." Tôi cười nhạt, "Nếu tôi là người nhà nước, trước khi bước vào cửa nhà cô, tôi đã điều tra rõ mười mươi rồi, còn cần phải hỏi cô chắc?"
"Nghe cũng có lý... Nhưng anh hỏi chuyện đó để làm gì?" Chị Trân rất cảnh giác.
"Cô không cần biết nhiều thế, cứ trả lời là được."
"Tính cả tôi là ba hộ. Gia đình Trần Đạt Cường, với một gã đàn ông sống độc thân. Lão đó ít khi ló mặt ra, tôi cũng không quen thân, đến giờ còn chẳng biết tên gì."
Tính cả trẻ con thì tổng cộng là sáu người.
Tôi nhẩm tính trong đầu.
Trong sáu người này ai là người thực sự lương thiện? Đầu tiên có thể loại trừ chị Trân, những người khác còn phải kiểm chứng.
Nhưng hai đứa trẻ chắc chắn là lương thiện. Bất kể đêm nay xảy ra chuyện gì, trẻ con là mục tiêu bảo vệ hàng đầu của tôi.
"Trần Đạt Cường là người như thế nào?" Tôi gõ gõ tàn thuốc, hỏi tiếp.
Cái tên Trần Đạt Cường nghe có vẻ quen quen, hình như tôi từng thấy ở đâu rồi mà không nhớ ra.
"Anh hỏi lão làm gì, rốt cuộc anh là ai hả?" Ánh mắt chị Trân càng thêm nghi kỵ.
"Cô chỉ việc trả lời. Yên tâm, dù tôi muốn làm gì cũng chẳng liên quan tới cô, cũng không động chạm tới lợi ích của cô." Tôi lại rút ra hai trăm tệ đặt lên bàn.
Gần như không chần chừ, chị Trân thu tiền ngay tắp lự.
"Trần Đạt Cường là người thật thà, đánh ba gậy không rặn ra nổi một cái rắm, nhu nhược hèn nhát. Còn vợ lão thì chẳng phải dạng vừa, bề ngoài trông có vẻ đứng đắn nhưng sau lưng cũng lăng loàn đĩ thõa ra phết."
"Hơn nữa, con mụ đó đối xử với mẹ chồng tệ lắm, tôi hay thấy bà cụ đứng khóc ngoài cửa. Cái chết của bà cụ hình như cũng liên quan tới mụ ta đấy."
"Ồ, sao lại thế?" Tôi nhướng mày.
"Mụ ta đúng là đồ ăn cháo đá bát! Dân tỉnh lẻ lên thành phố, hồi xưa tiền học đại học cũng chẳng có, toàn bộ là do Trần Đạt Cường chu cấp hết."
Nhắc đến Tôn Thiến Mỹ, chị Trân bắt đầu hăng máu.
"Tốt nghiệp xong là lấy luôn Trần Đạt Cường, đẻ được một trai một gái. Trần Đạt Cường cưng chiều mụ ta lên tận trời. Hồi đó nếu chị mà cũng vớ được gã đàn ông như thế, việc quái gì phải ra làm cái nghề này."
Chị Trân lộ rõ vẻ ghen tị.
"Nhưng mụ ta chẳng biết điều chút nào, hơi tí là quát tháo sai bảo chồng, lại còn bắt nạt bà mẹ chồng, ở nhà hống hách vô cùng!"
"Có lần, tôi tận mắt thấy mụ ta đuổi bà cụ ra khỏi nhà, bắt bà ấy cút đi!"
"Trần Đạt Cường cũng là thằng vô dụng, mẹ ruột bị ức hiếp đến nước đó mà vẫn nhẫn nhịn con vợ, chẳng dám nổi nóng nửa lời, ngược lại còn năn nỉ ỉ ôi mãi mới dắt được bà cụ vào nhà."
"Trời đất ơi, cậu không thấy đâu, lúc đó bà cụ trông tội lắm, cứ ngồi trước cửa mà khóc, chậc chậc chậc, người ngoài như tôi nhìn còn ngứa mắt."
Tôi gật đầu: "Quan hệ mẹ chồng nàng dâu nhà họ rất tệ."
"Đâu chỉ là tệ, mụ ta còn có dã tâm hại chết bà cụ ấy chứ. Tôi đích thân nghe bà cụ kể, con dâu bà cứ lén bỏ thuốc bột vào đồ ăn, bà ăn xong sức khỏe ngày một yếu."
"Đó, mấy hôm trước mới quy tiên rồi."
Chị Trân vỗ đùi đánh đét, vẻ mặt vô cùng căm phẫn.
Nghe xong, tôi không nói gì.
Nếu chỉ đơn thuần là mẹ chồng bị con dâu hại chết, đầu thất về báo thù thì cũng chỉ tìm con dâu tính sổ, đáng lẽ không liên lụy đến người ngoài mới phải... Chuyện này chắc hẳn không đơn giản như lời cô ta nói.
"Anh đẹp trai, những gì nên nói em nói hết rồi, cứ ngồi tán gẫu mãi chán lắm, hay là mình chơi trò gì khác đi." Chị Trân lại bắt đầu không yên phận, kéo trễ cổ áo lộ ra mảng da thịt trắng hếu, móc ngón tay với tôi.
"Mấy trò đó tôi không hứng thú." Tôi nhạt giọng, dụi tắt điếu thuốc, liếc nhìn đồng hồ.
Hồn ma bà cụ chắc sẽ về lúc nửa đêm, còn nửa tiếng nữa.
Bình bịch bịch...
Lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập bóng, hình như còn xen lẫn tiếng cười đùa của trẻ con.
Tôi bước ra cửa, áp mắt vào lỗ mắt mèo nhìn ra ngoài. Có vẻ như có bóng hai đứa trẻ ngoài hành lang vừa vụt qua.