Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 154: Ai thật ai giả



Khuya khoắt thế này rồi sao lại có trẻ con chơi đùa bên ngoài?

Bụng tôi thót lại, mở phắt cửa.

Nhưng bất ngờ thay, hành lang vắng lặng tối tăm, chẳng có lấy một bóng người.

"Anh đẹp trai, anh còn chưa kịp làm ăn gì cơ mà, định đi rồi à?" Chị Trân sau lưng ngạc nhiên xen lẫn căng thẳng bước tới.

"Không phải, tôi vừa nghe thấy tiếng trẻ con, tò mò nên xem thử."

"Trẻ con đâu ra?" Chị Trân thò đầu ra ngó nghiêng hai đầu hành lang, "Tôi có nghe thấy gì đâu, anh nghe nhầm rồi à?"

"Chắc vậy."

Nhìn quanh một vòng, tôi lùi vào đóng cửa lại.

"Cưng à, đêm xuân ngắn ngủi, mình đừng lãng phí thời gian nữa." Chị Trân nở nụ cười lẳng lơ, vươn ngón tay luồn vào cổ áo tôi.

"Không cần đâu, cô yên tâm, tôi vẫn sẽ trả tiền, tối nay cô không cần làm gì cả, cứ coi như được nghỉ ngơi." Tôi gạt tay cô ta ra.

"Thế sao được..." Chị Trân ngỡ ngàng, có lẽ chưa từng gặp vị khách nào như tôi. "Dù sao thì anh cũng mất tiền rồi, sao em không biết ngại mà để anh..."

"Nếu chán cô cứ việc đi ngủ." Tôi đứng ngay cạnh cửa, chốc chốc lại nhìn qua mắt mèo quan sát động tĩnh bên ngoài.

Đã gần đến mười hai giờ đêm, bà cụ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

"Chuyện này..." Chị Trân cứ đứng sát bên tôi, một tay vòng lên ôm lấy vai tôi, "Em đã cầm tiền của anh rồi, sao có thể không phục vụ chứ?"

Không làm gì cũng có tiền mà cô ta lại không chịu? Hình như yêu nghề quá đáng rồi.

"Thật sự không cần." Tôi lại gạt tay cô ta ra.

Chị Trân sững lại, đột nhiên trố mắt: "Không lẽ anh thích đàn ông? Nãy giờ anh toàn dò la tin về đàn ông thôi."

"Hay là, em giới thiệu cho anh một thằng nhé?" Cô ta thăm dò.

Tôi cau mày: "Bà chị, tôi nhắc lại lần nữa, cô không cần làm gì hết."

"Không, không được! Đã tới chỗ em thì nhất định phải làm cái gì đó!" Chị Trân cắn răng, đột nhiên ôm chầm lấy tôi, cọ xát cơ thể vào người tôi.

Tôi đẩy cô ta ra, vô tình va phải tủ giày cạnh cửa.

Đủ loại giày dép lộn xộn văng ra, trong đó có vài đôi giày nam.

Tôi chợt hiểu ra lý do chị Trân yêu nghề đến thế.

"Bà chị, chỗ tiền còn lại đây, tôi có việc bận, đi trước." Tôi rút nốt ba trăm tệ tiền mặt đặt lên tủ giày, đưa tay vặn tay nắm cửa.

"Đừng vội đi thế, chẳng phải bảo là chơi cả đêm sao?" Chị Trân luống cuống, vội chộp lấy tay tôi, chen lên chặn trước cửa.

"Chị đây còn nhiều đồ ngon lắm, xem xong rồi đi cũng chưa muộn mà. Hay là anh cứ hỏi tiếp đi, anh muốn biết gì chị nói tuốt."

"Bà chị, bớt diễn đi, giờ mở cửa cho tôi đi thì nước giếng không phạm nước sông." Tôi lạnh lùng nói.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì." Chị Trân liếc nhìn ra phía sau tôi, đó là hướng phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ vẫn luôn khép hờ.

"Chuyện mà bung bét ra thì chẳng ai có lợi đâu!" Tôi cố ý nói to.

"Mày dọa ai đấy!"

Cửa phòng ngủ bị đá văng 'rầm' một tiếng, một gã đàn ông to con bước ra, mặt đầy râu quai nón, điệu bộ hung thần ác sát.

Gã chính là tên đàn ông gọi điện thoại ngoài cầu thang ban ngày, cũng chính là kẻ có hành động thân mật với bà chủ nhà nghỉ tên Quyên.

"Lực ca, thằng oắt này mềm nắn rắn buông, em hết cách rồi." Chị Trân bất lực nói.

"Cô còn vác mặt ra đây mà nói, bảo đi câu thằng cha xứ khác, cô tha rác rưởi gì về thế này. Còn không mau đi rót nước!"

Gã râu quai nón vừa xoay xoay con dao găm trên tay vừa bước tới thế chỗ chị Trân chặn cửa, nhìn tôi cười khẩy nhạo báng.

"Ranh con, mày có phải đàn ông không thế, mỡ treo miệng mèo mà không ăn!"

"Tôi không giống anh, tôi không có thói quen ăn đồ thiu." Tôi đáp nhạt.

"Mày chửi ai đấy!" Chị Trân vừa bưng cốc nước ra đúng lúc nghe câu đó, lập tức nhíu mày chửi đổng, "Thằng kia, mày tưởng bà đây thèm hầu hạ mày chắc, nể mặt một tý đã vác mặt lên đòi mở phường nhuộm à!"

"Uống cốc nước này đi." Gã râu quai nón lạnh lùng ra lệnh.

"Hai người nghĩ tôi ngu chắc, uống xong liệu tôi còn lết khỏi phòng này được không?" Tay tôi thọc vào túi áo, nắm lấy điện thoại và con dao đa năng.

"Kiểu gì thì mày cũng không ra khỏi đây được đâu, đừng ép tao động thủ, ngoan ngoãn hợp tác thì còn đỡ ăn đòn!" Gã râu quai nón huơ huơ con dao găm sắc lẹm.

"Người anh em, hai người chẳng qua cũng vì tiền, tiền tôi đưa rồi, không cần làm lớn chuyện. Tầng này còn những người khác, để họ nghe thấy báo công an thì không hay đâu." Tôi điềm tĩnh nói.

"Bọn tao làm nghề gì mày thấy hết rồi, ai dám đảm bảo ra khỏi cửa mày không báo công an?" Gã râu quai nón cười gằn, "Cần gì người khác báo? E là mày chính là người của nhà nước cắm vùng cũng nên?"

Vẻ mặt gã rất dè chừng.

Bọn chúng chỉ chơi trò bẫy tình tống tiền, nếu giết người, mà lại là người của nhà nước thì tội đó nặng lắm, gã buộc phải cân nhắc.

"Tôi không phải người nhà nước, cũng chả hứng thú với mấy cái trò làm ăn của các người. Mỗi bên lùi một bước, coi như tôi chưa từng thấy gì."

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đã sát rạt mười hai giờ đêm, tôi không muốn kỳ kèo với bọn chúng nữa.

"Lùi một bước? Chỉ với một củ mày đưa thì không được đâu." Ánh mắt gã râu quai nón ánh lên vẻ tham lam. "Đi chơi bời, trên người không thể chỉ có ngần ấy tiền. Biết điều thì nôn hết ra đây, bọn tao cũng chẳng muốn gây án mạng."

"Đúng đấy thằng oắt, Lực ca của bọn tao là kẻ từng thấy máu rồi đấy, nói được làm được." Chị Trân hùa theo, "Mày đừng tưởng bọn tao dọa suông, đến lúc chịu thiệt thòi thì đừng trách bọn tao không cho mày cơ hội!"

"Tôi khuyên các người sống đừng có tham lam quá." Tôi cạn sạch kiên nhẫn. Các bó cơ căng cứng tựa như cây cung đã lên dây, sẵn sàng tung đòn bất cứ lúc nào.

Mụ đàn bà kia không có gì đáng ngại, chỉ cần hạ gục gã râu quai nón là xong.

Chỉ cần ra khỏi cửa là bọn chúng cũng chẳng dám làm gì tôi, loại làm nghề đĩ điếm tống tiền này chẳng dám phô trương đến mức đó.

"Mẹ kiếp, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không..." Cơ mặt gã râu quai nón giật giật, vung dao găm định đâm về phía tôi.

Vừa giơ tay lên, bên ngoài chợt truyền tới tiếng lạch cạch cắm chìa khóa.

Ngay sau đó, gã râu quai nón bị cánh cửa chống trộm đẩy vào trong đập thẳng vào lưng.

"Mẹ nó đứa nào?" Vừa quay phắt lại chửi, gã đột nhiên chết điếng.

Ngoài cửa là một đôi nam nữ đang ôm ấp nhau.

Nhìn rõ mặt hai người đó, không chỉ gã râu quai nón mà cả tôi cũng sững sờ.

Gã đàn ông là Sử Cảnh Nguyên - lão chủ bãi xe cũ, còn ả đàn bà trát phấn dày cộp, khuôn mặt lòe loẹt giống hệt chị Trân!

Không khí đông đặc lại, bầu không khí chợt trở nên quỷ dị khôn tả.

"Mẹ nó chuyện quái gì thế này..."

Mắt gã râu quai nón lồi cả ra, kinh ngạc nhìn chị Trân trong nhà, rồi lại nhìn mụ đàn bà ngoài cửa, đưa tay ra sức dụi mắt.

Cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng, tôi dè dặt né khỏi tất cả bọn họ.