Bóng tối đặc quánh như mực tức thì bủa vây lấy chúng tôi.
"Á!"
Tôn Thiến Mỹ hét lên kinh hãi.
"Buông con tôi ra!"
"Cứu với, cứu với..."
Hai bên thái dương tôi giật bưng bưng, chẳng nhìn thấy gì cả. Tôi nương theo hướng phát ra âm thanh của Tôn Thiến Mỹ, mạnh tay đập tấm bùa bình an qua.
Thế nhưng, lại trượt.
Hòa cùng tiếng khóc thét vì sợ hãi của Hoan Hoan, tiếng la hét của Tôn Thiến Mỹ càng lúc càng lớn.
Đồng thời, tôi cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt thô ráp chộp lấy mắt cá chân mình.
Bộ móng tay sắc lẻm đang đâm xuyên vào da thịt tôi.
Sàn thang máy làm bằng kim loại dường như biến thành đầm lầy, dưới sức kéo lê điên cuồng của đôi bàn tay ma, hai chân tôi đang lún xuống từng chút một.
Mồ hôi lạnh túa ra đầy đầu, trong lúc hoảng loạn, tôi bật điện thoại livestream Hệ thống truyện lên.
Ánh sáng lạnh nhạt lóe sáng.
Điều đầu tiên tôi làm là đập tấm bùa bình an xuống dưới chân.
Đôi bàn tay ma rụt lại trong tích tắc, hai chân tôi vẫn dẫm vững vàng trên sàn, chỉ có điều trên mắt cá chân hằn thêm một vết tóm đen sì.
Mặc kệ cơn đau, tôi nắm chặt tấm bùa bình an, soi điện thoại về phía Tôn Thiến Mỹ.
Hoan Hoan đã tuột nửa người khỏi vòng tay cô ta, một bàn tay ma già nua đang túm lấy tấm lưng gầy gò của con bé. Cô ta ôm ghì lấy hai chân Hoan Hoan, con bé mới không bị kéo tuột đi mất.
Tôi nheo mắt, tay nắm chặt tấm bùa vàng, liều mạng đập về phía bàn tay ma.
Lần này bàn tay ma rốt cuộc cũng chậm một nhịp.
Trước khi nó kịp rụt về, tấm bùa bình an đã giáng thẳng xuống những ngón tay đen thui.
Xèo xèo!
Lại là tiếng xèo xèo như thả rau vào chảo mỡ.
"Á!" Cùng với tiếng thét gào thê thảm, bàn tay ma nhanh chóng lụi tàn, hóa thành một nhúm tro đen.
"Con ranh này là máu mủ nhà họ Trần tao, tao sẽ không để mày mang nó đi đâu, chết cũng không!"
Giọng nói đầy oán hận của mụ già không ngừng vang vọng trong thang máy.
Rầm!
Sau một tiếng động lớn, thang máy đột nhiên rung lắc dữ dội, như thể đang lao vun vút xuống dưới.
Dây cáp phát ra tiếng kẽo kẹt, có vẻ đã căng cứng, hệt như hệ thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.
Bùa bình an đã hết, Chưởng Tâm Lôi thì chưa thể dùng.
Tim tôi chìm xuống, da đầu giật đùng đùng, mụ già này muốn đồng quy vu tận sao?
"Làm sao đây, làm sao đây?" Tôn Thiến Mỹ ôm con, rúc vào góc thang máy, sợ hãi đến mức hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ.
"Xong rồi, chắc chắn là hết cứu rồi..."
Mỗi lần thang máy chao đảo, tim tôi lại nảy lên tận cổ họng.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, não bộ hoạt động hết công suất, suy nghĩ cách thoát thân.
"Hu hu hu..." Tiếng khóc của Hoan Hoan vang dội trong thang máy nhỏ hẹp, càng làm tăng thêm sự hoảng loạn cho tình cảnh nguy kịch hiện tại.
"Khóc! Đừng khóc nữa! Bây giờ tất cả sắp chết rồi, chẳng phải đều do mày hại sao!" Tôn Thiến Mỹ đột nhiên bùng nổ, những cảm xúc kìm nén trong giờ phút tuyệt vọng phun trào như núi lửa.
Cô ta đay nghiến mắng mỏ chính con gái ruột của mình.
"Mày đúng là đồ sao chổi, không hại chết tao thì mày không cam tâm mà!"
Bị mẹ mắng, Hoan Hoan càng khóc to hơn, gần như nấc nghẹn.
"Còn khóc, rốt cuộc mày muốn cái gì? Tao bị mày hành hạ còn chưa đủ sao?" Tôn Thiến Mỹ hất con gái xuống đất, "Mày là đồ đòi nợ, mày về đây để báo thù tao, thừa nhận đi, đừng giả vờ nữa!"
Hoan Hoan khóc lóc bò lại, ôm chặt lấy chân mẹ, giọng khản đặc nức nở van xin: "Mẹ, mẹ ơi, con không khóc nữa, đừng, đừng bỏ con..."
Cơ thể nhỏ bé ra sức nép vào người mẹ, khao khát có được chút hơi ấm. Đôi bàn tay lấm lem hết lau lại chùi nước mắt, cố sức lấy lòng mẹ.
Bị mẹ ném xuống đất, con bé chẳng hề tỏ ra ngỡ ngàng, lập tức xin lỗi nhận sai, dường như đã quá quen với việc này.
Tôi ngạc nhiên nhìn Tôn Thiến Mỹ.
"Mày, mày..." Ngực Tôn Thiến Mỹ phập phồng dữ dội, cô ta cắn răng, có lẽ không thể nào tuyệt tình hoàn toàn, cũng có thể vì kiêng dè ánh mắt của tôi, cô ta lại cúi xuống bế con lên.
"Tao đúng là nợ nần mày, tao đã cố gắng trả hết mức có thể rồi, rốt cuộc bao giờ mày mới chịu buông tha cho tao..."
Con gái ôm chặt lấy cô ta như con bạch tuộc, nhưng cô ta lại không còn che chở con vào lòng như trước nữa. Sắc mặt tuyệt vọng, ánh mắt mang theo sự xa lánh và chán ghét.
Người đàn bà lúc nãy còn sẵn sàng hy sinh cả tính mạng vì con, sao bây giờ lại biến thành bộ dạng này?
Tôi càng lúc càng không thể hiểu nổi cô ta.
"Anh gì ơi, chúng ta còn ra ngoài được không?" Cô ta run rẩy cất tiếng hỏi.
"Không biết nữa." Tôi mải suy nghĩ xem trong tay còn thứ gì có thể giúp mình thoát khỏi tình thế nguy hiểm trước mắt này.
Thang máy vẫn không ngừng chao đảo, chúng tôi như rơi xuống vực thẳm vạn trượng, giây tiếp theo sẽ thịt nát xương tan.
Nhưng thời gian đã trôi qua mấy phút rồi mà thang máy vẫn chưa rơi xuống tận cùng, điều này có vẻ không đúng lắm.
Lòng chùng xuống, tôi hít một hơi thật sâu, thầm đọc khẩu quyết.
Thiên nhãn, mở!
Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy một không gian u ám, hắc khí mịt mù trong thang máy.
Nhưng khác với những gì nhìn thấy bằng mắt thường, lúc này ánh đèn vàng vọt đang sáng, trên bảng số hiển thị là tầng 4.
Đúng như tôi dự đoán, chúng tôi vẫn luôn ở trong thang máy, không đi lên cũng chẳng đi xuống.
Là thuật che mắt!
Bà Trần muốn dùng thuật che mắt để nhốt chúng tôi chết gục trong thang máy.
Thảo nào, Chưởng Tâm Lôi không giết được mụ, nhưng bùa bình an lại có thể gây sát thương lớn cho mụ.
Chưởng Tâm Lôi phải đánh chính xác vào tà ma, còn bùa chú thì khác, chỉ cần dán ở nơi tà ma hoạt động, là có thể phát huy tác dụng trừ tà nhất định.
Nheo mắt bước đến cửa thang máy, tôi đưa tay ấn nút mở cửa.
Gió lạnh rít từng cơn, thang máy lại lắc lư dữ dội. Cánh cửa thang máy dường như cực kỳ miễn cưỡng, mở ra một cách khó nhọc và chậm chạp.
Ánh đèn vàng vọt lờ mờ hắt vào, bên ngoài là hành lang tăm tối.
Không phải là ánh sáng xanh lục!
"Cô ơi, cửa mở rồi, mau ra đi!" Tôi xua tay bảo Tôn Thiến Mỹ.
"Cửa mở rồi? Ở đâu?" Tôn Thiến Mỹ mặt mũi ngơ ngác, dường như chẳng nhìn thấy gì, bước thử hai bước về phía cửa, rồi lại hoảng sợ lùi ngắt lại.
"Không được đâu, bên ngoài tối lắm, ra ngoài là rơi xuống chết tươi đấy!"
"Tin tôi đi, bên ngoài là hành lang!" Tôi khẳng định.
"Nhưng mà, tôi..." Trong mắt Tôn Thiến Mỹ chợt lóe lên tia nghi ngờ, cô ta bán tín bán nghi, do dự mãi không dám bước chân ra.
"Nhanh lên, nếu không cửa lại đóng bây giờ!" Tôi nhíu mày hối thúc.
Cửa thang máy đang rung bần bật, có một thế lực vô hình nào đó đang điều khiển cánh cửa.
"Nhưng, nhưng mà... Hay là, anh ra trước thử xem?" Tôn Thiến Mỹ rùng mình, dè dặt lên tiếng.
"Tôi ra trước thì ai giữ cửa? Cô suy nghĩ cho kỹ đi!" Thấy cửa thang máy đã đóng được một nửa, gân xanh trên trán tôi giật nảy lên, tôi hét lớn, "Không nhanh là hết cơ hội đấy!"
"Thế, thế thì cho con bé ra trước!" Tôn Thiến Mỹ với dáng vẻ đại nghĩa lẫm liệt, đứng ở cửa thang máy, ra sức gỡ tay con gái ra, ném thẳng ra ngoài.
Hoan Hoan ngã oạch xuống đất, mếu máo, nhưng cắn răng không dám khóc.
"Ra được thật này!" Thấy con gái không sao, Tôn Thiến Mỹ mừng rỡ chạy vọt ra ngoài.
Lúc này, cửa thang máy chỉ còn lại khoảng hai mươi phân là đóng sập lại.