Lâm Khâm vừa cắm đầu cắm cổ chạy ngược lại, vừa vặn đâm sầm ngay vào tôi đang lao tới.
Gã phản xạ rất nhanh, thấy tôi liền vươn tay định đẩy thêm phát nữa.
Nhưng ngu gì để gã chơi bẩn lần hai?
Tôi đã đề phòng từ trước, vừa lách người né đòn, vừa tung một cú đá bồi thẳng vào đầu gối gã.
Lâm Khâm mất trọng tâm, lảo đảo lùi lại mấy bước.
Ngay phía sau lưng gã, mấy đoạn dây leo khô khốc trườn ra như rắn độc, lao thẳng về phía đầu gã.
Thấy tình hình căng thẳng, tôi vội phanh lại. Vừa lùi bước vừa đảo mắt nhìn quanh, tôi bàng hoàng phát hiện chẳng biết từ lúc nào, trên bức tường bao quanh đã bò lúc nhúc toàn dây leo.
Bốn bề vọng lại âm thanh sột soạt khiến người ta nổi da gà.
Lâm Khâm rút kiếm chém xoèn xoẹt đứt lìa mấy đoạn dây leo đang lao tới. Vừa thoát khốn, gã đã chạy tót vào lại giữa sân.
Những đoạn dây leo đứt lìa rơi xuống đất oằn oại như những con sâu khổng lồ, nhựa xanh phun ra từ vết cắt, giãy giụa hai cái rồi nằm im.
"Không ngờ tên tà tu như anh lại thâm độc đến mức này. Gài bẫy một con yêu tinh ghê gớm ở đây để dụ ta sập bẫy!" Lâm Khâm sa sầm mặt mũi, chĩa thẳng mũi kiếm về phía tôi.
"Anh bị điên à, đại ca? Tôi bảo anh đi từ tám đời rồi, tự anh không chịu đi đấy chứ!" Tôi tức đến xì khói. "Anh mù à mà không thấy tôi cũng đang kẹt cứng ở đây giống anh?"
"Ai mà biết được có phải anh đang diễn trò khổ nhục kế không!" Lâm Khâm một mực không tin.
"Anh nghĩ anh là cái thá gì mà tôi phải liều mạng đi hại anh hả?" Tôi tức đến bật cười. "Anh bị vĩ cuồng à? Hai ta không thù không oán, tôi hại anh làm cái quái gì?"
"Dù anh không cố tình hại ta thì ta vẫn nói đúng một chuyện. Nơi này chắc chắn có yêu quái!" Lâm Khâm hừ lạnh gắt gỏng.
"Giờ là lúc nào rồi mà còn rảnh đi so đo chuyện đó. Có thời gian thì vắt óc tìm đường thoát thân đi!" Tôi chẳng thèm ném cho gã thêm ánh nhìn nào nữa.
Đám rễ cây đầy lông lá múa may dưới khe nứt, vô vàn dây leo khô khốc từ tường rào, cổng lớn, thậm chí từ mái nhà trườn vào, bủa vây hai đứa tôi kín bưng.
Trời đen kịt, lấp cả ánh trăng.
Cây hòe cong queo cách đó trăm mét vẫn đứng im phăng phắc, chẳng thấy xê dịch lấy nửa bước.
Sắc mặt Lâm Khâm xám xịt. Ánh mắt ngạo mạn lúc nãy đã nhường chỗ cho vẻ hối hận muộn màng.
Nhìn đám dây leo bủa vây tứ phía, gã nghiến răng, như vừa quyết định chuyện hệ trọng, rút từ trong vạt áo ra một lá bùa màu vàng chóe.
Bùa vàng?
Đây là lần đầu tôi được thấy.
Giấy vàng bình thường là bùa hạ cấp, giấy bạc là bùa trung cấp, còn màu vàng kim này là hàng thượng cấp rồi.
Gã này nhìn sàn sàn tuổi tôi mà lại lận đồ xịn thế này, có môn phái chống lưng đúng là khác bọt.
Lâm Khâm kẹp lá bùa vàng giữa hai ngón tay, lẩm nhẩm đọc chú. Một vầng sáng vàng kim bùng lên từ lá bùa, át cả ánh trăng, chói mắt đến mức tôi phải nheo lại.
"Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn, quỷ yêu táng đảm, tinh quái vong hình! Phá!"
Đùng!
Cùng tiếng thét lớn của Lâm Khâm, một luồng ánh sáng vàng bắn ra như thanh gươm sắc bén, chẻ đôi đám dây leo dày đặc, mở ra một con đường cháy đen thui.
Bức tường rào bị xẻ toạc một lỗ lớn.
Lâm Khâm chẳng thèm chần chừ, lao vọt theo con đường đen kịt đó để tẩu thoát.
Đương nhiên là tôi cũng bám sát gót gã.
Những đoạn dây leo đứt lìa giãy giụa dưới chân, không khí nồng nặc mùi khét lẹt. Lớp dây leo mới lại rùng rùng lao tới lấp chỗ trống.
Chạy thục mạng.
Đoạn đường chỉ mười mấy mét, gần ngay trước mắt mà xa tựa chân trời.
Lâm Khâm nhảy tót qua bức tường vỡ, nhặt cục gạch ném sượt qua đầu tôi, rồi tiếp tục cắm cổ chạy bán sống bán chết.
Cái gã này, đến giờ phút này rồi mà vẫn không quên chơi bẩn.
Thế mà cũng tự xưng là người trong chính đạo, vô sỉ hết chỗ nói!
May mà tôi phản xạ nhanh nên không bị ném trúng. Phóng ra khỏi bức tường, tôi cũng vắt chân lên cổ chạy thẳng về phía thị trấn.
Chạy một mạch ra đến con phố vắng tanh, vểnh tai nghe ngóng không thấy động tĩnh gì bám theo, tôi mới dám phanh lại thở hồng hộc. Lưng áo ướt sũng mồ hôi lạnh từ lúc nào.
Ngoái đầu nhìn lại.
Dưới ánh trăng lờ mờ, đám dây leo che rợp trời đã rút sạch khỏi ngôi nhà hoang. Tĩnh mịch như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nếu không phải trong không khí vẫn thoang thoảng mùi khét.
Chẳng biết nữ quỷ ra sao rồi, mong là cô ấy bình an vô sự.
Thở dài thườn thượt, tôi chui tọt vào xe.
Nửa đêm nửa hôm lười mò về nhà nghỉ, tôi đành ngủ tạm trên xe, đợi sáng mai gọi người ra đào mả cho xong việc.
Thị trấn vẫn im lìm, mớ hỗn độn ở ngôi nhà hoang không làm kinh động đến ai.
Tôi ngả ghế ra, ngắm vầng trăng treo nghiêng nghiêng, từ từ nhắm mắt lại...
Chẳng biết thiếp đi bao lâu, tôi chợt tỉnh giấc vì lạnh cóng.
Run bần bật mở mắt ra, xung quanh tối đen như mực, mặt trăng đã lặn tự lúc nào.
Đây chính là khoảng thời gian tăm tối nhất trước lúc rạng đông.
"Sao lạnh thế nhỉ?"
Rõ ràng đã sang hè, trời đang oi bức, dù đêm ở quê có lạnh cũng đâu đến mức như giữa mùa đông thế này?
Nhìn quanh bóng tối dày đặc, chẳng hiểu sao tôi thấy rợn tóc gáy. Linh cảm mách bảo có thứ gì đó cực kỳ tà môn đang nhắm vào tôi.
Bất giác siết chặt con dao đa năng trong tay, tôi chốt chặt cửa xe, không dám manh động bước ra ngoài.
Vặn chìa khóa nổ máy, ánh đèn xe vàng vọt quét một vệt sáng ra phía trước.
Không khí dường như phủ một lớp sương mù mỏng, làm tầm nhìn mờ mịt, chẳng thể quan sát rõ xung quanh. Nhưng tôi nhận ra trên cửa kính xe có dán một thứ.
Lại là một lá bùa vàng!
Kẻ nào dán bùa lên xe tôi làm gì?
Tôi bật đèn trần xe lên, nheo mắt nhìn kỹ. Dù không đọc được mấy ký tự giun dế trên đó, nhưng trực giác báo cho tôi điềm chẳng lành.
Khựng lại một giây, tôi lẩm nhẩm khẩu quyết, mở Thiên nhãn.
Vừa nhìn đã giật mình thon thót!
Hắc khí cuồn cuộn bốc ra từ lá bùa.
Đây là bùa sát!
Có kẻ đang muốn lấy mạng tôi!
Ánh mắt tôi lạnh hẳn. Ở cái chốn này, kẻ muốn tôi chết không qua khỏi đêm nay nhất là ai, khỏi nói cũng biết.
Nói thật, tôi với gã chẳng có thâm thù đại hận gì, dù có đánh cược thì cũng đâu đến mức ra tay thâm độc thế này?
Mí mắt giật liên hồi.
Tình hình nguy cấp, không có thời gian để suy tính thiệt hơn.
Tôi lờ mờ thấy vô số bóng đen từ mấy góc khuất túa ra, âm thầm bám sát lấy chiếc xe.
Rõ ràng chúng bị hắc khí của lá bùa sát thu hút.
Phải gỡ ngay lá bùa đó rồi mới dông được. Bằng không, cái xe này chẳng khác nào miếng mồi thơm phức đang phi giữa bầy sói đói.
Thấy lũ bóng đen ngày một áp sát, tôi không dám trễ nải thêm giây nào. Lập tức he hé cửa xe, nhoài nửa người ra ngoài, hai ngón tay kẹp lấy lá bùa sát giật mạnh.
Lá bùa tức thì hóa thành tro đen, bay lả tả xuống đất.
Nhưng tình hình vẫn chẳng mấy khả quan. Dù lá bùa đã bị hủy, nhưng lũ bóng đen thì đã kịp hội quân ở đây rồi.
Cả đám bám víu lấy sườn xe, ôm chặt lốp xe khiến tôi không tài nào nhích lên nổi nửa bước.
Hình thù của chúng quái gở vô cùng. Tứ chi dài ngoằng, không có thân xác thực, trông y hệt bóng của loài quái vật nào đó.
Khuôn mặt ốp chặt vào cửa kính xe phẳng lì như mặt nạ, chẳng có ngũ quan, chỉ có đúng ba cái hốc đen ngòm.
Trèo lên xe tôi chưa phải là mục đích cuối cùng. Hàng vạn cái hốc đen ngòm kia đang chằm chằm nhìn thẳng vào tôi.