Giữa thị trấn hẻo lánh tối tăm u ám, chiếc xe của tôi bị vô số bóng ma quái dị vây kín.
Nếu là người bình thường gặp cảnh này, chắc đã sợ té đái, quáng quàng tìm đường chạy thục mạng rồi.
Nhưng tôi thì khác. Trải qua sáu lần livestream thừa sống thiếu chết, thần kinh tôi đã cứng như thép.
Cái khung cảnh này chỉ là muỗi. Tôi giữ cái đầu cực lạnh, thong thả niệm khẩu quyết, đẩy chân khí vận hành khắp cơ thể.
Lòng bàn tay chớp mắt đã nóng ran.
Giờ thì tôi đã dùng Lôi ý thành thạo như ăn cơm bữa rồi.
Tia sáng lấp lánh len lỏi qua từng kẽ ngón tay.
Tôi hạ cửa kính xuống một chút, nhìn lũ bóng đen đang từng chút một lách vào trong xe, tung thẳng một chưởng.
Đoàng...
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, sấm chớp giật ầm ầm.
Ánh sáng chói lòa lóe lên rồi vụt tắt, nhưng cũng đủ sức thị uy đám tà ma đang nhăm nhe rình rập trong bóng tối.
Bầu không gian lập tức chìm vào im lặng!
Tôi phủi tay, liếc mắt nhìn ra ngoài nhưng không nổ máy lái đi.
Trời sắp sáng rồi, cái tên ngụy quân tử ngoài vàng trong cứt kia chắc cũng chẳng to gan đến mức dám giở trò giữa ban ngày ban mặt.
Phương Đông hửng sáng.
Thị trấn cựa mình thức giấc, vẳng lại vài tiếng người xôn xao.
Tôi xuống xe kiếm chút gì bỏ bụng, tiện mồm lân la hỏi ông chủ quán ăn vặt về ngôi nhà hoang.
"Ây dào, cậu hỏi cái nhà nát đó làm gì, xui xẻo lắm! Ai vào đó ở, nhẹ thì tan cửa nát nhà, nặng thì mất mạng!" Ông chủ quán xua tay lia lịa.
"Thế giờ nhà đó là của ai hả chú? Cháu mua lại được không?"
Ông chủ trố mắt nhìn tôi: "Tôi bảo này chàng trai, nhiều tiền cũng đâu có tiêu kiểu phá mả thế này. Rước cái của nợ ấy về làm gì? Chán sống rồi à!"
"Ông chủ, chú không hiểu rồi." Tôi cười bí hiểm, cố tình hạ giọng: "Chú không biết chứ cháu làm nghề chuyên buôn nhà ma. Càng xui xẻo cháu càng khoái."
"Cậu mua mấy cái nhà ấy về làm gì, tính bán cho ma à?" Ông chủ nghi ngờ ra mặt.
"Qua tay cháu cải tạo, nhà ma cũng thành phong thủy bảo địa ngay, sao lại không bán được!" Tôi tự tin vỗ ngực.
"Nếu chú tìm được chủ nhà cho cháu mua chốt đơn, cháu sẽ không để chú thiệt đâu."
"Thật hay đùa đấy?" Ông chủ nghe mà há hốc mồm. "Chủ cái nhà nát đó sống ngay trong thị trấn mình đây, để tôi gọi điện hỏi thử xem."
"Đội ơn chú!"
Vài phút sau, chủ nhà hớt hải phi tới.
Ai ngờ đâu lại chính là ông chủ nhà nghỉ.
"Cậu em muốn mua nhà à?" Ông chủ nhà nghỉ cũng ngạc nhiên không kém. Ông ta nheo mắt soi tôi từ đầu tới chân: "Trông cậu quen quen, hình như ta gặp nhau rồi thì phải? Thấy có nét thân thương lắm."
"Thế chứng tỏ chúng ta có duyên đấy." Tôi cười trừ lảng sang chuyện khác. "Ông chủ, mảnh đó rổ giá thế nào, ông chốt một câu đi."
"Cậu mua thật hả?" Ông ta vẫn chưa tin hẳn.
"Tất nhiên, chuyện này mang ra làm trò đùa được à?" Tôi lắc lư đầu, bắt chước bộ dạng bấm đốt ngón tay của lão Vương thọt, rồi lại ngửa cổ ngắm trời.
Đoạn, tôi cố nặn ra cái giọng thâm thúy thì thầm: "Trưa nay phải chốt kèo xong. Lỡ canh giờ hoàng đạo thì cái nhà này vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi đâu."
"Trưa nay... giờ là mấy giờ rồi nhỉ?" Ông chủ nhà nghỉ liếc đồng hồ, gãi đầu gãi tai suy nghĩ chưa đến 5 phút đã phát giá.
Kỳ kèo bớt một thêm hai, cuối cùng chốt sổ ở mức bốn vạn tệ.
Tôi đặt cọc trước hai vạn, viết một bản hợp đồng nháp làm chứng. Hẹn bao giờ sang tên đổi chủ xong xuôi thì chồng nốt số còn lại.
Nhận tiền xong, ông chủ nhà nghỉ dúi luôn chìa khóa cho tôi.
Cái nhà nát bét ấy thực ra chẳng cần khóa, nhưng nó tượng trưng cho việc từ giờ nơi này đã chính thức đổi chủ.
Cầm chìa khóa, tôi tiện tay chuyển cho ông chủ quán ăn vặt cái lì xì đỏ qua điện thoại, nhờ ông ấy gọi giúp thợ lái máy xúc, rồi tức tốc phi đến ngôi nhà.
Máy xúc tiến vào, giật sập cánh cửa gỗ phòng khách, tôi chỉ tay rầm rập bắt thợ đào thẳng xuống nền nhà.
Ghế Thái sư tuy đã nát vụn nhưng chỗ chôn hài cốt nằm ngay giữa nhà, rất dễ xác định.
Dân tình kéo đến hóng hớt lố nhố ngoài bức tường đổ, có cả ông chủ nhà nghỉ và chủ quán ăn vặt.
Tôi thì chạy ù ra thị trấn mua một xấp vải đen, đặt thêm một cỗ quan tài rồi chở về.
Chưa đầy một tiếng đồng hồ, sân nhà đã chất đống đất vàng, dưới hố sâu tầm năm sáu mét lòi ra một bàn tay khô khốc trắng hếu.
"Dừng!"
Tôi vẫy tay bảo thợ máy xúc dừng lại, tự tay xách xẻng nhảy xuống hố. Cẩn thận đào bới một lát, nguyên một bộ xương trắng bợt, quần áo đã mủn nát hiện ra.
Kiểm tra qua loa thấy hài cốt vẫn còn nguyên vẹn, tôi liền dùng vải đen cuộn lại, đặt vào cỗ quan tài đã chuẩn bị sẵn.
Ngoài anh thợ máy xúc, đám người hóng hớt bên ngoài không nhìn rõ hài cốt. Nhưng nhìn cái hình dáng lồi lõm dưới lớp vải đen, ai cũng lờ mờ đoán được đào trúng thứ gì. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên ầm ĩ.
Lo liệu xong xuôi, tôi liếc nhìn đồng hồ, thời gian xem như vừa khít.
Giờ đến công đoạn tìm chỗ an táng cho nữ quỷ.
Nhưng ngặt nỗi dân quê rất kiêng kỵ vụ này. Đào đâu ra người chịu nhường đất mộ phần nhà mình cho một kẻ vô danh cơ chứ.
Thế là tôi lại phải muối mặt đi tìm chủ cũ của ngôi nhà, ông chủ Vưu.
"Cậu Lý, cậu đỉnh thật đấy! Sao cậu biết dưới đất có giấu xác người hay vậy? Thảo nào cái nhà này xúi quẩy thế, hóa ra là do đây!"
Ông chủ Vưu nhìn tôi với ánh mắt ngưỡng mộ hẳn.
"Thiên cơ bất khả lộ." Tôi chỉ cười nhạt, kéo ông ta ra một góc thì thầm: "Cái nhà này là nhà hương hỏa của nhà chú đúng không?"
"Đúng rồi, đời ông nội tôi để lại đấy. Haiz, nhắc lại thêm buồn." Ông chủ Vưu thở dài sườn sượt. "Hồi bé tôi không biết gì, chỉ thấy nhà mình chuyện gì cũng lận đận. Ông bà nội thì bệnh tật giày vò suốt ngày."
"Mãi đến khi hai cụ mất, bố mẹ tôi mới dắt tôi dọn ra ngoài, xây cái nhà khác, từ đó mới phất lên một tí. Cơ mà sức khỏe của bố mẹ tôi cũng dặt dẹo, ra đi sớm lắm..."
"Ai mà ngờ dưới nền nhà lại chôn xác chết cơ chứ, xui, xui tận mạng!" Ông ta càng nói càng kích động, ánh mắt hằn lên tia căm hờn. "Chẳng biết đứa nào thất đức thế, phỉ phui!"
"Ông Vưu, đừng nói gở vội. Cháu tin là người ta cũng chẳng muốn chết rục dưới nền nhà chú hàng mấy chục năm thế đâu. Chắc cô ấy cũng bị kẻ ác hãm hại đấy."
Tôi nói với giọng trầm buồn.
"Bị người ta hại á?" Ông chủ Vưu giật thót. "Bảo sao oán khí nặng thế. Nhưng oan có đầu nợ có chủ, đi mà tìm kẻ thù báo oán chứ, bám lấy nhà tôi phá hoại làm cái gì?"
"Sao chú chắc cô ấy nán lại đây không phải để báo thù?" Tôi cười khẩy. Ông chủ Vưu nghẹn họng, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán.
"Nói bậy, nhà tôi ba đời ăn ở hiền lành, làm sao có chuyện hại người!"
"Hồi thời ông nội chú xảy ra chuyện gì, chú đẻ ra đâu mà biết?" Tôi lắc đầu. "Thực ra nhà chú với cô ấy có ân oán gì cũng chẳng quan trọng nữa. Vấn đề cốt lõi bây giờ là tìm cách tiễn cô ấy đi."
Tôi nở nụ cười đầy ẩn ý.
"Chỉ khi hóa giải được ân oán, nhà chú mới đổi vận được. Nếu cháu đoán không nhầm, chú ngoài bốn mươi rồi mà vẫn chưa mảnh tình vắt vai đúng không?"