Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 187: Cao Nhân Vân Trung Tử



Nghe tôi phán trúng tim đen, ông chủ Vưu vốn đang hùng hổ bỗng dưng á khẩu, mặt tái mét.
Ông ta vuốt vuốt kiểu tóc hói Địa Trung Hải, liếm môi khô khốc, nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi: "Cậu... cậu nhìn kiểu gì mà biết hay thế?"

"Thiên cơ bất khả lộ!" Tôi vẫn lắc lư cái đầu, ra vẻ đạo mạo thâm sâu.

"Cao nhân, đúng là cao nhân đây rồi!" Gương mặt ông chủ Vưu giãn ra, chuyển sang mừng rỡ. Ông ta nắm chặt tay tôi: "Đại sư Lý, ngài phải giúp tôi chuyến này với! Ân oán này, làm sao hóa giải đây?"
Nếu ông ta mà biết tôi đoán được vụ ế vợ chẳng qua là nhờ hồi trước có trọ ở nhà nghỉ của ông ta vài hôm, chắc hộc máu mất.

"Chúng ta gặp nhau âu cũng là cái duyên. Hơn nữa, tôi đã mua căn nhà này rồi, coi như gánh luôn nhân quả của nó. Đương nhiên tôi sẽ không đứng nhìn đâu."
Tôi cười nhạt.

"Muốn hóa giải ân oán thì dễ thôi. Tìm một chỗ đất phong thủy đẹp đẽ, chôn cất lại hài cốt đàng hoàng là xong."

"Chôn vào khu mộ tổ nhà tôi, thế e là không hợp lý lắm nhỉ?"

"Tất nhiên là không hợp lý rồi! Ai bảo ông chôn cô ấy vào mộ tổ nhà ông. Cứ tìm bãi đất trống nào của nhà ông, đắp cho cô ấy nấm mồ là được. Đương nhiên, nếu mùng một ngày rằm ông chịu khó hương khói thì càng tốt!"

"Người ta sẽ mang ơn ông, coi như tích âm đức, trăm bề có lợi chứ không có hại." Tôi lại bấm bấm ngón tay. "Sóng yên biển lặng thì trong năm nay ông lấy được vợ đấy."

"Được, tôi đi lo liệu ngay đây." Vừa nghe nói sắp có vợ, lão ế vội vàng vắt chân lên cổ chạy đi chuẩn bị, mặt hớn hở như bắt được vàng.

Thực ra tôi cũng chẳng lừa phỉnh ông ta hoàn toàn.
Hài cốt nữ quỷ chôn chặt dưới nhà ông ta mấy chục năm, âm khí tích tụ nặng nề, hiển nhiên sẽ phá phong thủy nhà ông ta.
Chuyện này giải quyết êm xuôi thì cả ba bên đều có lợi: nữ quỷ siêu thoát, nhà họ Vưu đổi vận, còn tôi vớ bở. Nhất tiễn hạ tam điêu.

Chưa đầy một tiếng sau, ông chủ Vưu đã rồng rắn kéo người quay lại.
"Đại sư Lý, xong xuôi hết rồi! Giờ đem hài cốt đi chôn luôn chứ?" Ông ta thở không ra hơi, hỏi dồn dập.

"Thế thì còn gì bằng. Chôn cất càng sớm, khí vận nhà ông càng chóng khởi sắc." Tôi híp mắt cười gật đầu.

Ông chủ Vưu gọi thợ khiêng quan tài lên xe tải, chở ra một khu đất ven ruộng, có núi non sông nước hữu tình.
"Đây là mảnh đất bỏ hoang nhà tôi. Đại sư Lý, ngài xem chỗ này ổn không?"

Tôi mở Thiên nhãn quét một vòng. Không khí trong lành, không có chút hắc khí nào, phong thủy quá được.
"Chuẩn không cần chỉnh! Chính là chỗ này."

Được tôi chốt đơn, ông chủ Vưu hô hào thợ hì hục đào huyệt, hạ huyệt rồi xếp đá thành một nấm mồ nhỏ.
Trông tuy sơ sài nhưng cũng ra dáng, hương hoa vàng mã không thiếu thứ gì.

"Đại sư Lý, ngài xem thế này được chưa?" Vừa xong việc, ông chủ Vưu chưa kịp lau mồ hôi đã chạy đến hỏi rối rít.

"Tốt lắm, ông làm chu đáo thế này ắt có phúc báo." Tôi cười vỗ vai ông ta.

"Thế thì tốt quá, đội ơn đại sư nhiều lắm! Nếu không có ngài, chẳng biết nhà tôi còn lận đận đến kiếp nào nữa!" Ông ta cảm tạ rối rít, làm tôi cũng thấy hơi ngượng.
Nên tiền xe pháo với tiền công thợ tôi trả hết.

"Cô nương, an nghỉ nhé."
Nhìn tấm bia mộ lần cuối, tôi quay người chuẩn bị dời bước.

"Đa tạ ơn tái sinh của ân nhân. Tôi không biết lấy gì đền đáp, chỉ xin nhắc lại một lần nữa: Lão Hòe đã ghim ân nhân rồi, ngàn vạn lần đừng quay lại ngôi nhà đó nữa!"
Chân chưa kịp bước, giọng nữ quỷ đầy hàm ơn đã vang lên sau lưng.

Ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy khói nhang mờ ảo bị gió thổi tan tác.

"Lão Hòe?"
Quay lại thị trấn, tôi nheo mắt ngó cây hòe già cong queo giữa bãi đất trống.

Cái dáng nghiêng ngả của nó đã trở lại như cũ. Cành lá xào xạc trong gió. Chẳng biết do lá cây phản chiếu ánh sáng hay sao mà tôi có cảm giác trong vòm lá kia đang giấu vô số đôi mắt sáng quắc.
Cây hòe già này có dây mơ rễ má với Chợ Quỷ. Giờ nó đã ghim tôi, vậy chẳng phải tôi hết đường lượn lờ Chợ Quỷ sao?

Tiếc hùi hụi.
Tôi bước vào ngôi nhà hoang lần cuối, tự tay hất đất lấp kín cái hố sâu.
Từng xẻng đất rào rào rơi xuống, bầy rễ cây nhung nhúc bên dưới xoắn xuýt vào nhau như ổ rắn.

Lúc móc hài cốt lên, sợ dân làng dòm ngó, tôi chẳng dám làm căng, chỉ lẳng lặng dùng dao rọc đứt mớ rễ cây quấn quanh bộ xương.
Nữ quỷ không thoát khỏi đây được, ắt hẳn có liên quan mật thiết với cây hòe già kia.

Cái thể loại quái vật sống mòn ngàn năm như thế, tôi tự lượng sức mình chưa đủ trình để chơi lại, ít nhất là lúc này.
Né được thì né.

Lấp hố xong, tôi lia mắt một vòng quanh nhà định chuồn, ánh mắt vô tình va phải chiếc ghế Thái sư gãy đôi. Mí mắt tôi giật liên hồi.
"Cái này..."

Tôi bước tới, ngồi xổm xuống căng mắt nhìn hình xăm khắc dưới gầm ghế.
Đầu lâu, mai rùa, mãng xà...
Lại là bức họa quái quỷ đó!

Cái chỗ khỉ ho cò gáy này thế mà cũng dính dáng tới lão già quái đản bán bánh bao?
Xem ra ngoài những điểm tôi từng livestream, trên đời này vẫn còn hằng hà sa số những nơi tương tự...

Lòng đầy vướng mắc, tôi dòm quanh quất. Thấy vắng hoe vắng hoắt, tôi lập tức kéo balo, rút bàn sao Nhị thập bát tú ra.
Đóa sen bung nở ở giữa, bao quanh là đồ án của các chòm sao.

Ban đầu chỉ có Cơ tú thuộc Thanh Long ở phương Đông phát sáng. Giờ lại thêm một vì sao nữa rực sáng.
Là Sâm tú thuộc Bạch Hổ ở phương Tây, chòm sao nằm sát phía Nam nhất.
Chếch hướng Tây Nam, tình cờ thay, chính là vị trí của Tiên Nga trấn.

Chẳng lẽ... cứ giúp người bị hại ở nơi ứng với chòm sao hoàn thành tâm nguyện thì vì sao đó sẽ sáng lên?
Tôi vội vàng cất mâm sao, phóng như bay về xóm trọ, lục lọi cuốn sổ tay ông bô để lại.

Sao Sâm, hành Thủy, tượng là vượn. Là vì sao thứ bảy phương Tây, ngự ở trước ngực Bạch Hổ. Tuy xếp bét bảng trong bảy sao, nhưng lại nằm ở tử huyệt.
"Tạo tác sự hưng long, phú quý vinh hoa thắng Thạch Sùng, táng mai hôn nhân đa cát khánh, y lương ngưu mã mãn gia trung."

Sao Sâm vốn là sao tốt lành, nhưng vì bị kẻ ác hãm hại nên hóa hung.
Cầm cuốn sổ tay, tim tôi đập thình thịch.

Nếu giả thuyết của tôi đúng, thì khi thắp sáng toàn bộ các vì sao, bí mật của mâm sao này sẽ được phơi bày?
Nhưng đời không như mơ, muốn thắp sáng đủ 28 vì sao khó hơn hái sao trên trời. Chẳng qua tôi ăn may mèo mù vớ cá rán nên mới thắp được hai ngôi.

Tôi nhét cả sổ tay lẫn mâm sao vào balo.
Khó đến mấy cũng phải thử, ít ra còn có cái đích mà bám víu.
Biết đâu phá được bí mật mâm sao, tôi sẽ đào ra được lý do ông bô biến mất, và lần ra tung tích của ông ấy.

Lão đi không kèn không trống, quẳng lại cho tôi một mớ bòng bong.
"Người ta thì bị con hố, đằng này lão lại đi hố con, haiz."

Hôm sau, tôi bốc máy gọi lão Vương thọt, kể tuốt luốt chuyện nhà hoang với cây hòe già.
Lão nghe xong im re một lúc lâu, rồi chốt đúng một câu: "Trong thời gian này, đừng vác mặt đến Chợ Quỷ nữa!" rồi cúp rụp.

Tôi cứ có cảm giác lão đang giấu giếm chuyện gì.
Cái gì mà "trong thời gian này đừng vác mặt đến"!
Ý là để dăm bữa nửa tháng nữa đi thì được chắc? Lão lấy đâu ra bản lĩnh xử lý cây hòe già đó chứ?