Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 188: Lũ Ngốc Bị Chăn



Tuy thừa nhận lão Vương thọt cũng có tí nghề ngỗng, nhưng bảo lão xử đẹp cái con quái vật ngàn năm tuổi kia thì tôi còn lâu mới tin.
Tôi lắc đầu rũ bỏ tạp niệm, lôi cuốn sổ tay có cái bìa "Cẩm nang chăn nuôi heo nái" ra nghiền ngẫm.

Mấy ngày tiếp theo, tôi ru rú trong nhà bế quan luyện công, chuẩn bị tinh thần cho buổi livestream sắp tới.
Hôm trước ngày livestream, tôi đi chạy bộ về thì thấy con phố vốn dĩ vắng tanh vắng ngắt tự nhiên nhộn nhịp hẳn lên, bà con túm năm tụm ba bu kín trước cửa tiệm nhà tôi.

Tôi giật thót, có biến gì chăng?
Chạy bình bịch tới nơi, tôi mới vỡ lẽ ra đám đông không vây xem tiệm nhà tôi, mà là đang trố mắt nhìn cái cột đèn đường trước cửa.

"Đại sư ơi, cái cột đèn này từng có người thắt cổ chết, vốn dĩ đã xúi quẩy rồi. Mấy đêm nay lại cứ văng vẳng tiếng trẻ con khóc, dọa chúng tôi mất ăn mất ngủ."
"Đại sư mau ra tay xử lý giúp bà con với, chứ không cả phố làm gì có ai sống yên ổn."

Dân tình nhao nhao. Cái vị "đại sư" mà họ cung kính gọi, là một tay trung niên mặc áo xẻ tà kiểu Đường trang, tay phe phẩy chiếc quạt giấy.
Tướng mạo thì tàm tạm, nhưng vừa mở miệng ra để lộ bộ nhá thưa thớt xỉn màu làm tôi phải liếc thêm vài cái.

Tôi không về tiệm vội, lảng ra một góc đứng hóng hớt.

"Bà con cứ bình tĩnh. Bổn tọa là đệ tử đời thứ mười tám phái Vân Ẩn, hàng yêu trừ ma vốn là trọng trách của người tu đạo. Nếu thực sự có tà ma ngoại đạo tác oai tác quái ở đây, bổn tọa quyết không làm ngơ!"

Vừa nói dứt lời, gã trung niên cất quạt, lôi từ trong cái túi vải đeo chéo ra một chiếc la bàn Bát quái.
La bàn hướng thẳng về phía cột đèn đường, cây kim từ tính nhảy loạn xạ như phát rồ.

"Con yêu nghiệt này quả nhiên không tầm thường!" Gã trung niên nhướn mày, sắc mặt thoắt cái đã trầm trọng. "Nơi này phong thủy vốn phạm Bạch Hổ sát, lại thêm có người từng treo cổ, oán khí ngút ngàn."
"Khí vận suy vi, dương khí yếu ớt, tất nhiên sẽ gọi ma rước quỷ tới. Bà con có biết thứ đang ẩn nấp trong cái cột đèn này tên là gì không?"

"Rốt cuộc là cái thứ ôn dịch gì vậy đại sư?"
"Chúng tôi toàn nghe thấy tiếng trẻ con khóc về đêm, the thé như mèo gào ấy."
"À đúng rồi, hình như có người từng thấy một đứa bé ma ngồi thụp dưới đất khóc tỉ tê thì phải."

Đám đông xôn xao bàn tán, nửa sợ hãi nửa tò mò.

"Thứ âm vật này gọi là Quỷ nhi! Do những đứa trẻ chết yểu hóa thành. Loại ma này oán khí kinh khủng nhất!" Gã trung niên làm ra vẻ thần bí.
"Bà con thử nghĩ xem, nó vất vưởng dưới âm ty bao nhiêu năm trời mới chộp được cơ hội đi đầu thai, thế mà chưa kịp lớn đã ngỏm, làm sao nó không hận cho được?"

"Đúng thế thật..."
"Đừng nói gì một đứa bé, cỡ tuổi tôi mà chết tôi cũng thấy ấm ức lắm chứ đùa..."
Mọi người gật gù đồng tình.

"Xem bộ dạng này, con Quỷ nhi đó bám rễ ở đây cũng khá lâu rồi. Ngày ngày hấp thụ âm khí, đợi đến lúc nó đủ lông đủ cánh, e là cả con phố này lành ít dữ nhiều..." Sắc mặt gã trung niên ngày càng căng thẳng.

Mấy tiểu thương xóm trọ, đứng đầu là Lưu Phi, bị gã trung niên chém gió tung mù mịt, mặt mày ai nấy đều xám ngoét.

"Trời ơi, thế thì biết làm sao bây giờ!"
"Ra là dữ dằn thế cơ à, may mà rước được đại sư tới kịp!"
"Đại sư, ngài phải cứu bọn tôi! Cứ đà này thì buôn bán gì nữa, giữ cái mạng quèn còn khó!"

Đám tiểu thương bâu lấy gã trung niên như kiến bâu kẹo.
Đợi bọn họ cuống cà kê lên một chập, gã trung niên mới thủng thẳng cất lời.

"Con Quỷ nhi này lợi hại thật đấy, nhưng phái Vân Ẩn bọn ta nổi tiếng từ bi hỷ xả, lẽ nào lại trơ mắt nhìn bá tánh gặp nạn mà làm ngơ? Đêm nay, bổn tọa sẽ lập đàn diệt trừ con Quỷ nhi này, thay trời hành đạo!"
"Có điều..." Gã hơi nhăn nhó, "Trận pháp này tốn nguyên khí lắm..."

Không cần gã mớm lời, trong đám đông đã có kẻ hiểu ý.
"Đại sư yên tâm, luật giang hồ chúng tôi nắm rõ." Có người lúi húi nhét một cái phong bì đỏ chót dày cộp vào tay gã.

"Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Bổn tọa là người tu đạo, đâu dám tham lam mấy thứ này, giúp đỡ mọi người cũng chỉ mong kết thiện duyên..." Gã trung niên làm bộ đẩy đưa vài cái rồi cũng thó luôn vào túi.
"Số tiền này bổn tọa sẽ không bỏ túi riêng. Sau khi diệt xong Quỷ nhi, bổn tọa sẽ đem đi quyên góp hết. Khi về lại môn phái, nhất định sẽ ngày ngày dâng hương cầu phúc cho bà con."

"Đa tạ đại sư đã vất vả!"
"Đây mới đúng là cao nhân đắc đạo chứ!"
"Đại sư, giờ vẫn còn sớm, ngài qua tiệm tôi nhấp ngụm trà nghỉ ngơi chút đã..."

Đám tiểu thương ríu rít hộ tống gã trung niên đi khuất.
Nhìn bóng lưng bọn họ, tôi lắc đầu cười mỉm.
Biết đám người này dễ bị chăn thế, mấy năm nay tôi đã chẳng sống lay lắt đến mức này.

Cái gã trung niên bộ nhá thưa thớt, mồm miệng hở gió ấy, xem tướng là biết loại thánh chém gió, lừa đảo chuyên nghiệp. Tin gã có mà bán lúa giống.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, gã không bốc phét hoàn toàn. Nhìn ra được thứ trốn trong cột đèn là Quỷ nhi, chứng tỏ gã cũng có chút đỉnh nghề ngỗng.

Tối hôm đó tôi nán lại không đóng cửa tiệm vội, cố tình chờ xem kịch vui.
Nếu gã có bản lĩnh độ hóa con Quỷ nhi đó thật, thì coi như dọn đỡ cho tôi một cục nợ.

Màn đêm buông xuống.
Con phố vốn tĩnh mịch tối nay lại rộn ràng hẳn lên. Lưu Phi và mấy tiểu thương lũ lượt kéo đến dưới sự dẫn dắt của gã trung niên.
Dù đã có cao nhân chống lưng, đám người ấy vẫn run như cầy sấy, tự động dạt ra xa cái cột đèn một khoảng an toàn.

"Đại sư Vân Trung Tử, bắt đầu được chưa ạ?"
Gã trung niên bấm đốt ngón tay, ngửa mặt nhìn trời làm bộ như đang quan sát thiên văn, rồi gật gù.
"Giờ lành đã điểm, khai đàn làm phép!"

Tiếng hô vang lên, đám Lưu Phi xúm xít khiêng ra một chiếc bàn cúng nhỏ, phủ khăn trải bàn vàng rực, đặt lên đó cái bát nhang và lỉnh kỉnh đồ nghề linh tinh.
Nhoáng cái, pháp đàn dã chiến đã được dựng xong.

Cái gã trung niên xưng danh Vân Trung Tử ấy khoác áo đạo bào màu vàng, châm nhang đốt vàng mã, tay lăm lăm kiếm gỗ đào, khều một lá bùa vàng chĩa thẳng về phía cột đèn lầm rầm đọc chú.
Ánh đèn đường lại bắt đầu chớp nháy, cả con phố sáng tối chập chờn.

Đám Lưu Phi rúm ró một góc, nem nép đứng xem.
Còn tôi thì ung dung kéo cái ghế ra cửa ngồi, tay bưng chén trà, thảnh thơi như đang coi phim.

Mấy người đó trừng mắt lườm tôi với vẻ bất mãn và sợ hãi, lầm bầm to nhỏ gì đó, chắc chắn chả tốt đẹp gì.
Tôi cũng kệ thây, cứ nhâm nhi trà, rít điếu thuốc, đời quá nhàn.

"Phụt!"
Nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ đã nín bặt, dán mắt vào những diễn biến dị thường bên phía Vân Trung Tử.
Vân Trung Tử ngậm một ngụm rượu gạo phun phì phì lên lá bùa kẹp trên mũi kiếm, sau đó dí bùa vào ngọn nến cho cháy bùng lên, vừa lải nhải tụng kinh vừa tung lá bùa lên không trung.

"Oa... oa... oa!"
Đèn đường đột nhiên chớp nháy dữ dội, tiếng trẻ con khóc thét lên xé ruột xé gan.

"Nó đến rồi, nó đến rồi kìa!"
Mặt đám Lưu Phi cắt không còn hột máu, sợ hãi dồn cục vào nhau.

Gương mặt Vân Trung Tử thoáng qua nét kinh ngạc, nhưng chỉ một chớp mắt đã biến mất. Gã lại tiếp tục khều lá bùa vàng khác, làm y chang thao tác cũ, châm lửa rồi tung lên trời.
Tàn tro đen ngòm bay lả tả rơi xuống, tiếng trẻ con khóc càng lúc càng não nề, oang oang the thé như có lưỡi dao cứa thẳng vào màng nhĩ.