Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 189: Quỷ Nhi Lộng Hành



Trên con phố tối tăm u ám, tiếng trẻ con khóc thét vẫn không ngừng văng vẳng vọng lại.
Đèn đường chớp nháy liên hồi, tựa hồ giây tiếp theo sẽ có thứ gì đó gớm ghiếc chui ra từ bên trong.

Đám Lưu Phi đã sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm. Nếu không có vị cao nhân Vân Trung Tử ở đây trấn yểm, chắc bọn họ đã vắt chân lên cổ chạy mất tăm từ đời nào rồi.
Tôi nheo mắt lại.

Tiếng khóc này nghe khang khác bình thường, xen lẫn một thứ tạp âm rin rít.
"Yêu nghiệt to gan, ai cho mi làm càn ở đây!" Vân Trung Tử tỏ vẻ đạo mạo oai phong, giọng đầy nội lực quát lớn. "Trời cao có đức hiếu sinh, bần đạo niệm tình mi đầu thai khó nhọc, nếu biết đường hối cải, bần đạo sẽ tha mạng cho!"

"Oa... oa... oa!"
Tiếng khóc của đứa trẻ càng lúc càng xé ruột xé gan, thứ tạp âm rin rít kia cũng rõ mồn một.

Đám Lưu Phi đang hồn xiêu phách lạc, làm sao nhận ra điểm bất thường này?
Tôi khoanh tay đứng nhìn Vân Trung Tử với ánh mắt đầy hứng thú, không thèm ngắt lời gã.

"Ngoan cố không chịu hiểu thì đừng trách bần đạo ra tay vô tình!" Vân Trung Tử hừ lạnh, dùng kiếm gỗ đào khều một lá bùa vàng đâm thẳng về phía cột đèn.
Phập!
Lá bùa dán chặt lên cột đèn.

"Oa...!"
Một tiếng gào thảm thiết vang lên, rồi tiếng khóc bỗng im bặt như ai đó vừa tắt công tắc. Con phố chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn ánh đèn đường vẫn chớp nháy liên hồi.

Vân Trung Tử thu kiếm gỗ đào về, làm điệu bộ vận khí thu công.
"Đại sư, xong... xong rồi ạ?" Lưu Phi lấy hết can đảm bước tới rụt rè hỏi.

"Vốn định tha cho Quỷ nhi một con đường sống để độ hóa nó, tiếc là oán khí của nó quá nặng, khuyên bảo không được. Bần đạo đành phải đánh cho nó hồn bay phách tán, thiện tai thiện tai!"
Vân Trung Tử thở dài sườn sượt, trên mặt không hề có vẻ đắc thắng, ngược lại còn làm ra vẻ từ bi thương xót.

"Đại sư quả là tấm lòng bồ tát."
"Thiện tai gì chứ, đại sư đang làm việc thiện tích đức mà. Người ta bảo cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, đại sư cứu cả con phố chúng tôi, phúc đức ngập trời ấy chứ!"

Đám Lưu Phi mừng ra mặt, xun xoe nịnh bợ Vân Trung Tử lên tận mây xanh.
Vân Trung Tử sướng rơn, nhưng vẫn vờ khiêm tốn xua tay: "Đâu có, đâu có, bần đạo chỉ làm việc mình nên làm thôi!"

"Không màng danh lợi, ngài mới đúng là cao nhân đắc đạo. Đâu như cái thằng thầy bói rởm kia, tối ngày rặt làm mấy trò tà môn ngoại đạo!"
Có kẻ liếc xéo tôi với ánh mắt khinh bỉ.

"Vị kia là...?" Vân Trung Tử làm bộ ngạc nhiên nhìn về phía tôi. "Lúc nãy bần đạo làm phép, cậu ta vẫn đứng xem suốt, chẳng hay là người trong đạo?"

"Hắn xách dép cho ngài cũng không xứng, đại sư thèm bận tâm làm gì. Đêm nay ngài vất vả rồi, chúng tôi đã lo chỗ nghỉ ngơi cho ngài, mời đại sư về nghỉ ngơi cho khỏe."
Lại có người nhét thêm một cái phong bì dày cộp vào tay gã.

Vân Trung Tử không thèm đẩy đưa lấy lệ nữa, chỉ mỉm cười lặng lẽ bỏ túi.
"Haiz, nhạt thếch! Cứ tưởng được mục sở thị cao nhân làm phép, ai dè..." Tôi bưng chén trà đứng lên, lắc đầu quầy quậy.
"Ai dè, lại được xem một màn kịch vớ vẩn. Về khoản diễn xuất này thì tôi đúng là không bằng người ta thật."

Vừa dứt lời, sắc mặt Vân Trung Tử hơi biến đổi.
"Lý Vân Phong, nói cho rõ ràng xem nào, ý mày là sao?" Có kẻ nóng mắt, hùng hổ bước ra.

Là Quách Thạc, chủ quán mạt chược nằm xéo tiệm tôi.
Kể từ lúc Trương Đầu To chết gục trong tiệm hắn, việc buôn bán của hắn ế ẩm hẳn.
Lại thêm vụ có người treo cổ ở cột đèn đường và tiếng trẻ con khóc rỉ rả hàng đêm, giờ cả con phố này vừa sập tối là cấm có ai dám bén mảng tới. Đám khách ruột hay đánh mạt chược thâu đêm ở quán hắn cũng mất tăm mất tích.

Bao nhiêu cục tức hắn đều trút lên đầu tôi.
Trong đám người hay xúm xít nói xấu tôi sau lưng, hắn là kẻ to mồm và độc địa nhất.
Mọi cái chết và chuyện xui xẻo trên con phố này, hắn đều đổ vấy cho tôi, thậm chí còn thêm mắm dặm muối cho ly kỳ.

Nhưng bình thường hắn chưa bao giờ dám nhảy bổ vào mặt tôi gây chuyện. Hôm nay chắc ỷ có "cao nhân" ở đây nên mới mạnh miệng thế.

"Tôi có ý gì đâu? Xem xong kịch lừa gạt lũ ngốc thì về nhà ngủ thôi." Tôi nhún vai.

"Ngốc cái gì, mày chửi ai đấy?" Mặt Quách Thạc tối sầm, hùng hổ sấn tới.
"Ăn nói cho cẩn thận, bọn họ sợ mày chứ tao đách sợ nhé! Giỏi thì lôi cái tà thuật hại người của mày ra đây, xem đại sư xử mày thế nào!"

"Tôi mà có tà thuật thật, anh dám ăn nói kiểu đó với tôi thì người đứng đây lúc này chắc chắn không phải anh, mà là hồn ma của anh rồi." Tôi cười khẩy.

"Thôi, đừng cãi nhau nữa. Đều là láng giềng cùng một phố, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp, làm căng quá mất hay..."
Lưu Phi chạy tới làm người hòa giải.

"Lưu Phi, ông xê ra! Đừng tưởng tôi không biết, bình thường nó hay ăn chực ở quán ông, ông cũng kiếm chác được từ nó không ít đúng không?"
Quách Thạc thô bạo đẩy Lưu Phi một cái.
"Nói cho ông biết, chuyện này không phải của riêng tôi! Nó mà biết tà thuật thật thì hại chết cả con phố này đấy! Ông nói xem, ông đứng phe nào?"

"Tôi... cũng chưa có chứng cứ gì bảo chú Lý biết tà thuật mà. Hàng xóm láng giềng cả, làm thế này mất hay..." Lưu Phi nhăn nhó khó xử.
"Đại sư đã giúp dọn dẹp thứ âm vật kia rồi, từ giờ cứ yên tâm buôn bán, còn đi so đo mấy chuyện này làm gì..."

"Thế thì không được! Phải bắt nó cho một lời giải thích đàng hoàng!" Quách Thạc cắt ngang. "Chứng cứ á? Hề hề, chuyện rõ như ban ngày rồi cần quái gì chứng cứ?"
Hắn chỉ thẳng tay vào cửa nhà tôi.

"Mấy ngày trước khi đám Trương Đầu To xảy ra chuyện, có người thấy bọn chúng lén la lén lút tụ tập với nhau. Cái người thắt cổ cũng chết ngay trước cửa nhà nó. Giờ đến con Quỷ nhi này cũng chui ra từ cửa nhà nó. Trùng hợp thế sao?"

"Chú Lý này, hay là... chú giải thích một tiếng xem sao?" Lưu Phi nhìn tôi lúng túng.

"Giải thích suông thì có tác dụng đếch gì! Tổn thất buôn bán dạo này của chúng ta đều do nó gây ra, bắt nó đền tiền!"
"Chuẩn, đền tiền, đền tiền!"
"Lão Quách nói đúng, phải bắt nó đền! Xem sau này nó còn dám làm chuyện thất đức nữa không!"

Đám người kia vừa thấy mùi tiền là vội hùa theo Quách Thạc.
Quách Thạc càng được thể làm tới, mặt mũi vênh váo thấy rõ.

"Lão Quách, mặt anh cũng dày phết đấy, nói được câu đó mà không ngượng mồm à?" Tôi không giận mà còn bật cười.
"Định vịn vào mấy lý do rẻ rách này để tống tiền tôi à? Tưởng tôi cũng ngốc nghếch dễ bị dắt mũi như anh chắc?"

"Mày ngon chửi câu nữa xem!" Quách Thạc điên tiết, mặt đỏ gay trừng mắt lườm tôi hằn học.

"Sao? Nghe một lần chưa sướng tai, muốn nghe chửi thêm lần nữa à?" Tôi cười phá lên. "Sống đến từng này tuổi rồi mới thấy một người thích bị chửi như anh."
"Mày..." Quách Thạc tức điên, toan xông vào ăn thua đủ.

"Mọi người, có thể bớt chút thời gian nghe bần đạo nói vài câu công bằng được không?" Đúng lúc này, Vân Trung Tử hất cằm bước tới, một tay chắp sau lưng.
"Làm người phải lấy thiện làm gốc. Âm vật ở đây bần đạo đã dẹp yên, không cần vì chuyện này mà sinh thêm rắc rối."
"Chừa cho nhau một con đường lùi, sau này gặp lại còn dễ nhìn mặt nhau."

Câu này là gã nhìn thẳng vào tôi mà nói, ánh mắt đầy ẩn ý.
Tôi còn lạ gì cái thâm ý của gã.
Tôi chửi Quách Thạc là kẻ ngốc bị chăn, khác nào gián tiếp chửi gã là đồ lừa đảo. Tiền đã ấm túi, gã không muốn sinh thêm biến, tất nhiên phải dàn xếp cho êm chuyện.

Nhưng gã không hề biết rằng, ngay dưới ánh đèn đường chớp nháy sau lưng bọn họ, cái bóng của một đứa bé tái nhợt đang từ từ hiện ra.