Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 190: Xin Hãy Nhận Tôi Làm Đồ Đệ



Đứa bé tái nhợt ngồi chồm hỗm dưới chân cột đèn, đôi mắt không có đồng tử lạnh lùng xoáy thẳng vào lưng bọn họ.
Không khí bỗng chốc buốt giá.
Đám người này mải dồn sự chú ý vào tôi nên chẳng hề hay biết gì.

"Đại sư à, không phải tôi không muốn làm người tốt, mà là có người cứ thích cắn càn không buông." Tôi không thèm la toáng lên, chỉ cố tình nhấn mạnh hai tiếng "đại sư".
"Nếu ông khuyên được đám người này, tôi cũng đại nhân bất chấp tiểu nhân, lười so đo!"

"Mày là cái thá gì mà dám tự xưng đại nhân?" Quách Thạc nổi điên. "Đại sư, ngài thấy chưa, loại người này nói đạo lý với nó làm cái chó gì?"
"Lý Vân Phong, hôm nay mày không xì tiền ra thì đừng hòng bọn tao để yên!"
"Đúng, loại này phải đập cho một trận mới nhớ đời!"
"Đền tiền! Phải đền tiền! Đừng hòng thí vài đồng bạc lẻ mà qua chuyện. Tao lạ gì cảnh xe hơi xịn đỗ trước cửa nhà mày đón mày đi nữa!"

Ngoại trừ Lưu Phi, nhóm Quách Thạc hùa nhau làm tới, ánh mắt vằn lên vẻ hung ác và tham lam, chỉ thiếu nước dán hai chữ "ăn cướp" lên trán.
Tiền đã làm mờ mắt, bọn họ làm sao cảm nhận được mỗi nhịp đèn đường chớp nháy, cái hình hài tái nhợt của đứa trẻ lại tiến sát bọn họ thêm một bước?

"Nếu tôi là các anh, tôi sẽ vắt chân lên cổ mà chạy ngay, kẻo lúc chết lại không hiểu vì sao mình chết."
Tôi châm điếu thuốc, hờ hững nhìn đám đông, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh lùng.

"Thấy chưa, đại sư, nó dám đe dọa cả ngài kìa!" Quách Thạc chỉ thẳng mặt tôi gào rú. "Đại sư, hôm nay ngài không cho nó một bài học thì nó không biết trời cao đất dày là gì!"

Thế nhưng "đại sư" Vân Trung Tử lại không đáp lời. Dường như linh cảm được điều gì, gã chầm chậm quay cổ ra sau đầy gượng gạo.
Dưới ánh đèn đường chập chờn, chẳng có gì cả.

"Kỳ lạ thật..." Gã lẩm bẩm, hoang mang tưởng mình hoa mắt.
Nhưng vừa quay mặt lại, cái cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng lại trỗi dậy, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán.
Không kìm được, gã lại quay ngoắt ra sau nhìn thêm lần nữa.

Ánh nhìn này suýt chút nữa làm gã hồn xiêu phách lạc.
Ngay trên vai gã, chẳng biết từ lúc nào đã mọc thêm cái đầu của một đứa bé tái nhợt, đôi mắt đen ngòm không đáy đang dán chặt vào mặt gã.

Môi run bần bật, hai chân đánh bò cạp, tóc gáy gã dựng đứng hết cả lên.

"Đại sư, đại sư? Ngài nói một câu công bằng đi chứ!" Quách Thạc cung kính gọi hai tiếng không thấy phản ứng, bèn vươn tay kéo tay áo Vân Trung Tử.
Đúng lúc này, cái đầu đứa trẻ trên vai Vân Trung Tử thoắt cái biến mất.

"Tôi, tôi, tôi thấy cậu ta nói có lý đấy. Hôm nay bần đạo làm phép hao tổn nguyên khí, phải về tĩnh dưỡng đã, cáo từ..."
Vừa nói, gã vừa vắt chân lên cổ, cuống cuồng tẩu thoát.

"Ấy, ấy, đại sư, đại sư đừng đi..."
Để lại nhóm Quách Thạc đứng ngẩn tò te nhìn nhau.

"Đại sư đã lên tiếng thế rồi, thôi chúng ta cũng về đi, khuya lắm rồi." Lưu Phi lại khuyên can.
"Hừ, Lý Vân Phong, mày cứ đợi đấy. Đợi đại sư lấy lại tinh thần, ngày mai bọn tao lại đến tính sổ với mày!"
Mất đi cao nhân chống lưng, đám Quách Thạc như xì hơi, không cam tâm quăng lại một câu đe dọa rồi chuẩn bị chuồn.

Nhưng vừa quay lưng lại, bọn họ sững sờ thấy "đại sư" Vân Trung Tử đang hớt hải chạy ngược trở lại.
"Chắc chắn đại sư đổi ý rồi." Quách Thạc mừng rỡ, vội vàng đón đầu. "Đại sư, ngài..."

Ai dè, Vân Trung Tử chẳng thèm liếc hắn lấy một cái, mặt tái mét chạy sượt qua người hắn, cắm đầu cắm cổ lao thẳng về phía bên kia đường.

"Làm sao thế nhỉ?" Quách Thạc gãi đầu đầy khó hiểu. Quay lại, hắn thấy nhóm Lưu Phi mặt mũi cắt không còn hột máu, đang nhìn hắn trân trân bằng ánh mắt kinh hoàng.

"Sao thế? Sao mặt ai nấy đều như đưa đám thế kia?"
"Trên mặt tôi dính cái gì à?" Quách Thạc quay đầu lại, đám Lưu Phi lập tức lùi lùi mấy bước, mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Rốt cục là có chuyện gì, câm hết rồi à, nói gì đi chứ..."
Quách Thạc nhíu mày, sấn bước lại gần.

"Chạy mau!"
"Ma kìa..."
Cả đám bất ngờ hét toáng lên, co giò chạy trối chết.

"Ma?" Quách Thạc cứng đờ người, đảo mắt nhìn quanh. "Ma đâu?"
Ngó nghiêng hai cái, hắn ném ánh mắt về phía tôi, sầm mặt sải bước dài tiến tới.
"Lý Vân Phong, khai mau, có phải mày giở trò quỷ không!"

"Tôi ngồi im đây nãy giờ, nhúc nhích nửa bước đâu." Tôi nhẩn nha nhả một ngụm khói, nhìn xoáy ra phía sau lưng hắn với nụ cười đầy ẩn ý.
Một cái đầu tái nhợt to gấp ba lần trẻ con bình thường đang đậu chễm chệ trên vai hắn, đôi mắt đen ngòm dán chặt vào những đường gân xanh nổi cộm trên cổ hắn.

"Cảnh cáo mày, đừng có giả thần giả quỷ ở đây!"
Mặt Quách Thạc đầy vẻ hồ nghi. Linh cảm được điều chẳng lành, hắn ngọ nguậy vai một cách mất tự nhiên rồi căng thẳng ngoái đầu lại.
Vừa vặn bắt gặp ánh mắt đen ngòm của đứa trẻ.

"Ối mẹ ơi, ma!"
Đứng hình vài giây, hắn rú lên một tiếng vang trời lở đất, vãi cả ra quần cắm đầu bỏ chạy.
Nhưng có chạy đằng trời cũng vô ích, con Quỷ nhi vẫn bám dính lấy vai hắn như đỉa đói, vung vẩy thế nào cũng không tuột.

"Cứu mạng, cứu mạng tôi với!"
Tiếng gào thét thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng khắp con phố lộn xộn.
Đám người này như bị ma che mắt, chạy lòng vòng một hồi lại quay trở về đúng chân cột đèn đường.

Tôi khoanh tay đứng xem đầy hứng thú, không vội ra tay.
Quỷ nhi có vẻ rất khoái trá khi chứng kiến bọn họ bị hành hạ, chắc mẩm đợi vờn chán chê rồi mới hạ thủ, tôi cũng được dịp xem kịch hay.
Đám này chạy thục mạng mấy vòng, lần nào cũng dừng lại ngay dưới cột đèn, y như thể vĩnh viễn không tìm được lối thoát.

Quỷ nhi cứ nhảy tót từ vai Vân Trung Tử sang người khác, chẳng tha cho mống nào.

"Đại sư, chẳng phải ngài nói Quỷ nhi đã bị giết rồi sao, thế... thế sao vẫn còn con nữa? Đừng bảo ngài là đồ lừa đảo nhé!"
Chạy hết xí quách, cả đám ngồi bệt xuống đất, oán trách Vân Trung Tử.

"Nói nhảm, ta làm sao là kẻ lừa đảo được. Rõ ràng do mấy người không trình bày rõ ràng tình hình! Ta đã diệt một con rồi, ai mà ngờ đây lại là cặp Quỷ nhi sinh đôi. Chết một con, vẫn còn một con."
Đến nước này mà Vân Trung Tử vẫn còn cố già mồm cãi.
"Anh em sinh đôi bị giết, oán khí của nó càng nặng nề hơn, nên mới hung dữ đến mức này!"

"Thế ngài mau nghĩ cách gì tiêu diệt nốt con này đi!"
"Vừa rồi làm pháp đàn đã ngốn sạch nguyên khí của bần đạo, trong thời gian ngắn không thể phục hồi được... Tất cả là tại anh đấy, lúc nãy ta đã bảo chạy đi cho rồi, anh cứ cố nán lại cự cãi làm gì!"
Vân Trung Tử nhăn nhó, đổ thừa hết lên đầu Quách Thạc.

"Đây là quả báo của anh, thế mà lại vạ lây sang chúng tôi!"
"Sao lại là lỗi của tôi?" Quách Thạc cuống cuồng, túm lấy cổ áo Vân Trung Tử.
Bộpc! Một chiếc điện thoại từ trong túi Vân Trung Tử văng ra đất.

Có vẻ như nút bấm bị cấn, tiếng khóc "oa oa" lại vang lên.
Mặt Vân Trung Tử nhăn nhúm như quả mướp đắng, toan thò tay nhặt điện thoại nhưng Quách Thạc đã nhanh tay chộp lấy trước.

"Mẹ kiếp, là đoạn ghi âm! Thằng lừa đảo chết tiệt, hại ông khốn khổ rồi!" Quách Thạc nghiến răng, phang mạnh chiếc điện thoại xuống đất. "Tiên sư mày, qua đêm nay xem tao tính sổ mày thế nào!"
"Đợi lát nữa con Quỷ nhi lại lòi ra, cứ đẩy cổ thằng này ra thế mạng! Mẹ nó chứ, lừa bao nhiêu tiền của bà con!" Những người khác cũng phẫn nộ không kém.

"Hắn là đồ lừa đảo, vậy chứng tỏ Lý Vân Phong nói đúng rồi. Chạy ra nhờ Lý Vân Phong giúp đi, biết đâu cậu ta có cách!" Lưu Phi mắt sáng lên, gợi ý.