Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 191: Lần Livestream Thứ Bảy



Lưu Phi dứt lời, cả đám đực mặt ra, nụ cười méo xệch.
"Lúc nãy xé rách mặt nhau thế rồi, cậu ta chịu giúp chúng ta à?"
"Tại thằng Quách Thạc hết, nếu không phải nó cứ nằng nặc kiếm chuyện với Lý Vân Phong thì chúng ta đâu đến nông nỗi bị ma rượt thế này!"
Mọi người thi nhau trút giận lên đầu Quách Thạc.

"Lúc nãy hùa nhau chửi rủa Lý Vân Phong hăng lắm cơ mà, giờ quay ngoắt sang đổ vấy cho tôi à! Cái ngữ gì đâu!" Quách Thạc chửi đổng.

"Chính mày châm ngòi trước, bọn tao tin lời mày nên mới hùa theo, ai ngờ mày rắp tâm hãm hại!"
"Mày..."

Đám này cắn xé lẫn nhau, tôi khoanh tay đứng xem, thấy cũng khá thú vị.
Con Quỷ nhi như một con thú nhỏ đu bám trên cột đèn, đôi mắt trống rỗng chằm chằm nhìn đám người dưới đất, ra chiều đang suy tính xem nên làm thịt kẻ nào trước.

"Thôi cãi nhau đi!"
"Làm ơn im đi được không!"
Vân Trung Tử run lập cập, lồm cồm bò dậy, sốt ruột giục: "Giờ chửi bới nhau có giải quyết được gì không? Mau đi gọi người các người vừa nhắc đến cứu mạng đi!"

"Nhưng xung quanh đổi cảnh hết rồi, chỉ thấy đường đi mà chẳng thấy nhà cửa hai bên đâu cả, tìm ở xó nào!"
"Đây là quỷ đả tường, chúng ta bị con Quỷ nhi đó che mắt rồi. Thật ra chúng ta đang đứng ngay trước cửa nhà cậu ta, cậu ta thấy chúng ta nhưng chúng ta không thấy cậu ta đâu."
Vân Trung Tử vừa thấy Quỷ nhi bắt đầu nhúc nhích, liền liến thoắng nói nhanh.
"Hét cứu mạng đi, cậu ta chắc chắn nghe thấy. Đừng lề mề nữa, con Quỷ nhi lao tới rồi kìa!"

Con Quỷ nhi linh hoạt như con khỉ con, vọt xuống từ cột đèn. Có lẽ ghét nhất cái tên đạo sĩ dỏm mồm to đòi diệt nó, nó chồm thẳng vào Vân Trung Tử.
Vân Trung Tử sợ rúm ró, trong lúc hoảng loạn, gã túm luôn Quách Thạc làm bia đỡ đạn.

Quách Thạc vừa hận vừa sợ, ôm đầu nằm phủ phục xuống đất.
Vân Trung Tử vẫn không né kịp.
Con Quỷ nhi nhảy tót lên vai gã, siết chặt lấy cổ, cái miệng rộng ngoác tận mang tai khoe hàm răng lởm chởm nhọn hoắt.

Đám người kia sợ cứng người, thở cũng không dám thở mạnh.
"Cứu... cứu mạng!"
Vân Trung Tử móc từ trong đạo bào ra một xấp bùa vàng, tung lả tả về phía Quỷ nhi.

Nhưng rặt là đồ rởm, chả có tí tác dụng nào. Cái miệng rộng hoác của con Quỷ nhi đã táp thẳng vào cổ gã.
Những người còn lại vừa thương hại vừa kinh hãi, nhắm rịt mắt lại không dám nhìn cảnh tượng máu me tiếp theo.

"Cứu mạng, cứu mạng..."
Tiếng thét tuyệt vọng vang dội khắp xóm trọ.
Tất cả đều đinh ninh Vân Trung Tử tiêu đời rồi. Nhắm mắt một chốc, cảm thấy sai sai bèn ti hí mở mắt ra nhìn.

Chỉ thấy Vân Trung Tử đang ngồi bệt dưới đất, đạo bào tung tóe, mặt mũi lấm lem mồ hôi và bùn đất, trông thảm hại vô cùng.
Còn con Quỷ nhi đã bốc hơi tự lúc nào.
Sương mù hai bên đường tan đi, nhà cửa hiện ra rõ mồn một.

Cả bọn nhìn nhau bằng ánh mắt nửa ngờ nửa sợ, không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về phía cửa tiệm nhà tôi.
Cửa cuốn đã đóng sập.

Đám người này chả hiểu mô tê gì, nhưng cũng chẳng gan góc nán lại thêm, loạng choạng bò dậy chạy bán xới.
Chưa chạy được mấy bước, Quách Thạc lại quay ngoắt lại, nện cho Vân Trung Tử hai quả đấm trời giáng, giật lại hai cái bao lì xì rồi mới co cẳng chạy về nhà.

Vân Trung Tử mặt sưng vù, bầm dập, hối hận xanh ruột.
Gã thở dài sườn sượt, lảo đảo đứng lên lết đến cửa nhà tôi, gõ nhè nhẹ lên lớp cửa cuốn.
Vừa gõ vừa chắp tay vái lạy: "Đa tạ ơn cứu mạng của cao nhân! Là tại hạ có mắt không tròng, dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt cao nhân đích thực."

Tôi im lặng.

"Cao nhân có thể mở cửa cho tại hạ vào được không? Tại hạ không có ý gì khác, chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn!"
Tôi vẫn câm như hến.

"Vậy cao nhân làm ơn xưng danh được không? Chí ít cũng để tại hạ biết người cứu mạng mình là ai, sau này không dám làm trò hề trước mặt cao nhân nữa."
Thái độ của Vân Trung Tử nghe có vẻ khá thành khẩn.

"Tôi chỉ là kẻ vô danh tiểu tốt, anh đi đi, sau này liệu mà sống cho đàng hoàng, đi lừa người rước họa vào thân đấy."
Tôi nhạt giọng đáp.

"Cao nhân, tại hạ biết ngài khinh bỉ loại lừa đảo như tại hạ, nhưng tại hạ... cũng chẳng cố ý đâu. Có bản lĩnh thật sự thì ai muốn đi lừa gạt người ta làm gì?"
Giọng Vân Trung Tử rũ rượi, chua xót.

"Tại hạ một lòng một dạ muốn nhập đạo, ngặt nỗi thiên hạ bảo tại hạ tư chất kém cỏi, không có tuệ căn, nên chẳng ai chịu nhận làm đệ tử."
"Cao nhân tuổi trẻ tài cao, lại có bản lĩnh thu phục Quỷ nhi, tại hạ thực sự bái phục sát đất. Mong cao nhân cho biết xuất xứ sư môn, may ra tại hạ đến bái kiến, còn có cơ hội."

"Anh nghĩ nhiều rồi, tôi chẳng phải đại sư gì sất, cũng không có sư phụ sư phó gì đâu. Lượn đi cho nước nó trong, đừng cản trở tôi ngủ."
Nghe mấy lời của gã thì cứ nghe vậy thôi, tôi đâu có ngốc như đám Lưu Phi.

"Không thể nào! Ban nãy ngài dùng Chưởng Tâm Lôi, tại hạ nhìn rõ mồn một, sao lại không có sư phụ được?"
Vân Trung Tử quả quyết, cao giọng đáp trả.
"Chưởng Tâm Lôi là bí thuật thất truyền của đạo môn, người ngoài làm sao mà tu luyện được?"

Lòng tôi thót một cái.
Thế mà gã nhìn ra được Chưởng Tâm Lôi!
Chuyện này lọt đến tai mấy môn phái kia thì phiền toái to.
Cân nhắc chớp nhoáng, tôi kéo cửa cuốn lên.

"Nếu anh đã nhìn ra thì cứ giữ kín trong lòng, không nên bô bô cái miệng ra như vậy." Tôi sa sầm mặt mũi nhìn Vân Trung Tử, làm ra vẻ vô cùng bí hiểm.

Vân Trung Tử mừng rơn.
"Tại hạ hiểu, tại hạ hiểu mà! Tại hạ biết những đệ tử ẩn dật chốn hồng trần như ngài đều không tiện tiết lộ thân phận. Lúc nãy tại hạ cũng bí bách quá mới phải nói huỵch toẹt ra, bằng không cao nhân đâu chịu mở cửa tiếp đón?"

"Từ nay về sau, cấm không được hé răng với ai nửa lời." Đang lo không biết bịa cớ gì để đối phó, nghe gã tự biên tự diễn thế, tôi tương kế tựu kế luôn.

"Cao nhân cứ yên tâm, tại hạ tuyệt đối giữ mồm giữ miệng!" Vân Trung Tử gật gật gù gù như gà mổ thóc.

"Anh đã biết thân phận của tôi rồi, giờ thì đi được chưa?" Tôi phẩy tay đuổi khéo.

"Không, cao nhân, tại hạ muốn bái ngài làm sư phụ!" Nói đoạn, Vân Trung Tử quỳ sụp ngay dưới chân tôi.
Báo hại tôi giật nảy mình.

"Anh làm cái trò gì đấy?" Tôi vội lách người sang một bên.
"Cao nhân, tại hạ một lòng thành tâm muốn nhập đạo. Cất công tìm kiếm bao năm, nay mới may mắn diện kiến được một vị cao nhân thứ thiệt. Xin ngài hãy nhận tại hạ làm đồ đệ!"
Vừa nói gã vừa dập đầu lạy tôi lịch kịch.

"Này, anh... anh đứng lên nói chuyện đã!" Tôi đau hết cả đầu.

"Cao nhân đồng ý rồi ạ?" Vân Trung Tử ngẩng mặt lên, hai mắt sáng rỡ.

"Anh đừng vội mừng sớm thế. Tôi không thể nhận anh làm đồ đệ được, lý do là... sư môn từng dặn dò, tôi hiện tại chưa đủ tư cách thu nạp đệ tử. Anh đi tìm cao nhân khác đi!"

"Không, ngài là cao nhân lợi hại nhất mà tại hạ từng gặp! Tại hạ bám định ngài rồi, sư phụ, xin nhận của đồ nhi một lạy!"
Lão này cứng đầu kinh khủng. Cái ông già bốn mươi tuổi đầu đi dập đầu quỳ lạy cái thằng thanh niên hai mươi tuổi như tôi, thật khó coi hết sức.

"Tôi không bao giờ nhận anh làm đồ đệ đâu, dập tắt cái suy nghĩ đó đi." Tôi bực bội sập cửa cuốn xuống, mặc kệ gã.
Vậy mà cả tiếng đồng hồ trôi qua, gã vẫn quỳ ì trước cửa, đúng là đồ cố chấp.

Đầu óc ong ong đau nhức, nhìn con tiểu quỷ tái mét đang co ro trong góc tường, tôi bực mình muốn bốc hỏa.
"Toàn mày gây ra mớ phiền toái này cho tao!"
Ngay khoảnh khắc nó định cắn đứt yết hầu Vân Trung Tử, tôi tung Chưởng Tâm Lôi ngăn lại kịp thời. Bị thương, nó đành chuồn vào nấp ở xó xỉnh này.

Cặp mắt đen ngòm trân trân nhìn tôi, con tiểu quỷ nhe răng trợn mắt, khuôn mặt dị dạng hằn học đầy oán độc.
Cái tứ chi ngắn ngủn uốn éo, nom chừng chỉ trực nhào lên liều chết với tôi.