Ăn đòn hai lần dưới tay tôi, sự thù hận trong mắt con Quỷ nhi sâu thẳm như muốn trào ra ngoài.
Y như một con thú nhỏ cáu kỉnh, nó gồng mình lên, nhe nanh múa vuốt với tôi, hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi ngay lập tức.
Tuy nhiên, những vết bỏng sém cháy xém trên da thịt đã nhắc nhở nó chớ dại dột mà manh động.
"Mày chằm chằm nhìn tao làm cái quái gì? Đâu phải tao cố tình đánh mày bị thương, ai bảo mày cắn bừa cắn bãi người ta?" Tôi nhăn mặt, phẩy phẩy tay với nó.
"Biến nhanh đi, đừng có bám lấy tao nữa, tao không rảnh hơi đâu mà dây dưa với mày."
Con Quỷ nhi giật nảy mình, theo phản xạ co rụt người lại. Thấy tôi không có ý định ra tay, nó mới dám thò cái đầu ra, nhe nanh giương vuốt trở lại.
"Mày định ăn vạ tao đây à?" Tôi suy đi tính lại, bèn chuyển hướng. "Cho mày ở lại cũng được, nhưng phải tự tìm chỗ mà trốn, không có việc gì thì cấm làm phiền tao."
Nếu siêu độ được con Quỷ nhi này, chẳng phải tôi lại tích thêm được một chút âm đức sao?
Đợi đến mai tôi sẽ qua tìm lão Vương thọt hỏi cách.
Tôi nhìn con Quỷ nhi một cái rồi quay vào phòng ngủ, tiện tay đặt một tấm bùa Bình an lên ngực áo.
Làm vậy, Quỷ nhi có muốn đánh úp tôi cũng vô phương.
Nó lén lén lút lút bò theo tôi vào phòng, rúc mình vào một xó xỉnh tối tăm, rên rỉ liếm láp vết thương hệt như một con cún con tội nghiệp.
Thi thoảng, nó lại quay đầu nhìn tôi hằn học.
Phòng ngủ ngập ngụa hơi lạnh, đến độ tôi còn chẳng cần bật điều hòa.
Một đêm yên tĩnh.
Sáng hôm sau lúc tôi mở mắt, con Quỷ nhi đã biến mất tăm, chẳng rõ rúc vào xó xỉnh nào.
Tôi ngó ra ngoài cửa sổ, gã Vân Trung Tử cũng dời gót đi rồi, lúc này tôi mới nhấc máy gọi lão Vương thọt.
"Này cậu nhóc nhà họ Lý, cậu không kiếm chuyện ba ngày là người ngứa ngáy không chịu nổi à! Sao tự dưng lại chọc vào mấy thứ dơ bẩn này?"
Lão Vương thọt nghe xong, não cũng phải phình ra.
"Cháu đâu có rảnh rỗi sinh nông nổi mà chọc vào chúng! Chú còn nhớ cái thằng côn đồ Trương Đầu To không? Đúng rồi, cái con Quỷ nhi ấy là do hắn..."
Tôi thuật lại đầu đuôi ngọn ngành vụ con Quỷ nhi bám đuôi tôi.
"Đã bị Quỷ nhi ghim thì coi như xui tận mạng, không chết không ngừng. Nó sẽ lẽo đẽo theo cậu mãi cho đến khi một trong hai đứa ngoẻo mới thôi."
"Không có cách nào siêu độ cho nó à?"
"Tôi thì chịu, không biết. Cậu thử dùng tình yêu thương cảm hóa nó xem, biết đâu con Quỷ nhi này có tính người, tự dưng thông suốt thì sao."
Lão Vương thọt cười khả ố rồi cúp máy rụp.
Cái lão già khọm khỉnh này đúng là độc mồm độc miệng!
Gãi gãi đầu, tôi đành bấm bụng cho con Quỷ nhi ở lại. Dù sao bây giờ nó cũng chả đe dọa được tôi.
Nhỡ đâu tôi mò mẫm ra cách siêu độ nó thì sao?
Đến đường cùng không độ được cũng chẳng hề gì, lúc đó tiễn nó về chầu trời cũng chưa muộn.
Cả ngày hôm đó tôi ru rú ở nhà, tối nay là có lịch nhận nhiệm vụ livestream mới.
Ngoài việc ăn uống, tôi rúc trong cửa tiệm chuẩn bị đồ lề.
Màn đêm buông xuống đúng hẹn.
Giờ Tý. Điểm canh ba.
Điện thoại đổ chuông đúng boong giờ.
Ánh sáng đỏ lòm chớp nháy, dòng chữ nhuốm máu hiện lên rõ mồn một trên màn hình.
"Đêm nào anh ấy cũng bắt chuyến xe bus cuối cùng về nhà, nhưng tôi thừa biết, kẻ trở về chẳng phải anh ấy."
"Chào mừng bạn trở lại Livestream Bất Quy!"
"Địa điểm livestream: Xe bus số 44."
"Nhiệm vụ livestream: Trong vòng 24 giờ, đón xe bus số 44, đi từ trạm đầu tiên Phương Hoa Lộ đến trạm cuối cùng, cấm xuống xe giữa chừng, sống sót đến khi trời sáng."
"Phần thưởng nhiệm vụ: Bột Đuổi Rắn, sách «Cắt Giấy Thuật», rút ngẫu nhiên ba lá bùa Trung cấp (Chọn 1 trong 3)."
"Cấp bậc hiện tại là Streamer cấp Tám, tổng thưởng đã nhận 85000 Minh Tệ, tích đủ số Minh Tệ nhất định sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ."
"Thời gian còn lại đến khi livestream bắt đầu: 23 giờ 58 phút."
"Lưu ý: Tiết lộ nội dung livestream, không phát sóng đúng giờ, hoặc livestream thất bại, bạn sẽ bị xóa sổ hoàn toàn!"
Đọc xong nội dung nhiệm vụ, tôi rơi vào trầm ngâm.
Đây là lần livestream thứ bảy, cũng là cửa ải thăng hạng cuối cùng của cấp 8, vậy mà nhiệm vụ chỉ vỏn vẹn là "sống sót tới sáng"?
Nhiệm vụ càng có vẻ dễ xơi, tôi càng không dám lơ là.
Cái vỏ bọc đơn giản đó chắc chắn che giấu mầm mống tử thần đáng sợ mà tôi không lường trước được.
Chuyến xe bus số 44 vốn nổi tiếng là một câu chuyện kinh dị ở Đông Châu.
Nghe giang hồ đồn thổi, chuyến xe vét này chỉ lờ mờ xuất hiện lúc nửa đêm. Trạm cuối cùng nằm ở đâu không một ai hay, vì những kẻ lên xe đều một đi không trở lại.
Có người kháo nhau rằng, chiếc xe này chính là chuyến xe buýt chở linh hồn đi thẳng sang thế giới bên kia, người sống lỡ bước chân lên là coi như tự đưa mình vào cõi chết.
Vì vậy, bài toán hóc búa nhất của lần livestream này chính là làm sao để giữ được cái mạng quèn.
Độ khó sẽ nhân đôi cho mỗi lần thăng cấp!
Ném điện thoại qua một bên, áp lực đè nặng lên vai tôi.
Chiều tối hôm sau, tôi vác xác lái xe đến trạm đầu tiên của tuyến số 44.
Phương Hoa Lộ, khu ngoại ô phía Bắc.
Lục tung cả con phố, tôi vẫn không tài nào kiếm ra biển báo trạm xe bus số 44.
Tôi chặn vài người đứng đợi xe bên đường để hỏi dạo, ai cũng lắc đầu quầy quậy bảo chưa từng nghe thấy tuyến xe 44 ở khu này.
Livestream còn chưa bắt đầu mà đã thấy xương xẩu rồi.
Không có cả trạm dừng thì tôi biết bắt xe ở xó xó nào?
Nếu không tìm ra chiếc xe này, thì đêm nay mơ đi mà livestream.
Cuống cuồng lên cũng chẳng ích gì, giang hồ đồn xe này chỉ hiện hồn lúc nửa đêm, tôi đành ôm cây đợi thỏ.
Màn đêm dần buông xuống.
Khu ngoại ô vốn đã vắng vẻ, Phương Hoa Lộ lại càng hắt hiu. Trời vừa sập tối, trên đường chỉ còn mỗi mình tôi cô độc, không một bóng người.
Đoạn đường này đến cái bóng đèn đường cũng chẳng có, xung quanh là một màn đêm đặc quánh như mực. Ánh đèn le lói từ thành phố xa xăm dường như cách xa muôn trùng.
Bật đèn pin lên, tia sáng trắng nhợt nhạt chìm nghỉm giữa biển đêm mênh mông, nom nhỏ bé và yếu ớt.
Sợ lỡ chuyến xe số 44, tôi cứ đi tới đi lui dọc con đường.
Tiếng bước chân vang vọng giữa không gian vắng lặng đến gai người, những đám cỏ dại mọc um tùm hai bên đường đong đưa trong gió đêm, trông như những cánh tay ma quỷ vẫy gọi.
Xung quanh tĩnh mịch đến độ tôi nghe rõ cả tiếng thở của chính mình.
Lượn lờ hai ba vòng, vẫn bặt tăm bóng dáng cái biển báo trạm xe bus số 44, tôi bắt đầu thấy sốt ruột cồn cào.
Hay là tôi tìm nhầm chỗ, có khi còn đường Phương Hoa Lộ thứ hai cũng nên.
Bản đồ trên điện thoại tuy có đánh dấu một đường Phương Hoa Lộ, nhưng mấy con hẻm hóc ngóc ngách thì nó đâu có hiện.
Nghĩ vậy, tôi bẻ lái rẽ vào một lối rẽ nhỏ bên cạnh.
Con ngõ này cũng chìm trong bóng tối, im lìm đáng sợ, ngó mãi chẳng thấy điểm dừng, cứ như kéo dài vô tận.
Đoạn đường này có vẻ quái đản.
Tôi không dám liều lĩnh đi sâu thêm nữa.
Khựng lại một giây, lia đèn pin soi quanh, tia sáng như bị bóng đêm nuốt chửng, chỉ soi rõ lờ mờ đám cây cối đong đưa hai bên vệ đường.
Còn xa hơn nữa thì mù tịt.
Linh cảm chuyện chẳng lành ập đến, tôi không dám bước tiếp, quay đầu định rút lui.
Nhưng thứ khiến tôi lạnh buốt sống lưng là con đường quay về cũng y chang như con đường phía trước.
Chỉ một màu tối đen như hũ nút, không lối thoát.
Chẳng biết mắm môi mắm lợi đi bộ lùi bao lâu, thời gian cứ thế trôi tuột đi, tôi vẫn chưa thoát ra khỏi con đường ma ám này để về lại Phương Hoa Lộ.
Mở định vị điện thoại lên xem, quả nhiên, không có sóng.
Chân mày nhíu chặt, tôi lẩm nhẩm khẩu quyết, bật Thiên nhãn.
Bốn bề là một màu đen đặc, Thiên nhãn như bị thứ gì đó che khuất, mờ mờ ảo ảo, nhìn bằng mắt thường còn rõ hơn.
Lòng nặng trĩu, tôi cố gắng bấm bụng lùi bước.
Cuối cùng, khi thời gian đếm ngược livestream chỉ còn vỏn vẹn nửa tiếng, tôi lờ mờ thấy bóng ai đó nhúc nhích phía trước.
Tôi mừng rơn, vội vàng rảo bước tiến lại gần, nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khiến tôi sởn gai ốc.
Người đó đang đi lùi!