Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 193: Chuyến Xe Buýt Cuối Cùng Lúc Nửa Đêm



Hắn ta quay lưng về phía tôi. Đêm đen tối thui, chẳng có gì thắp sáng vậy mà hắn vẫn cứ lầm lũi đi lùi từng bước một.
Nửa đêm vắng vẻ mịt mù, lại có kẻ làm trò kỳ quái trên con đường âm u thế này, hắn không thấy sợ à?
Tôi thận trọng đứng yên, nhìn kẻ đó đang lùi lại mỗi lúc một gần.

Có lẽ đánh hơi được ánh đèn phía sau lưng nên hắn dừng bước, quay phắt lại, để lộ gương mặt nhạt nhòa, chẳng có điểm nhấn.
Dưới ánh sáng nhờ nhờ của đèn pin, khuôn mặt hắn trắng toát, pha chút kinh ngạc, có vẻ như tôi làm hắn giật mình.

"Trời ạ, ông tướng, nửa đêm nửa hôm đứng trơ như phỗng bên vệ đường, dọa người ta chết khiếp!" Hắn chằm chằm nhìn tôi vài giây, xong thở hắt ra nhẹ nhõm, làu bàu trách móc rồi lại dáo dác nhìn quanh.
"Thế mà anh bảo tôi dọa người á? Ai mới là kẻ đáng sợ hơn đây? Tối mù mù không đèn đuốc gì mà anh cứ lùi mãi, không sợ va phải thứ gì sao?"
Khóe mắt tôi vô tình liếc xuống nền đất, thấy rõ ràng hắn có bóng.

"Cậu từ đâu tới mà không biết con đường này dễ lạc lắm à? Ở đây phải tắt điện, đi lùi mới tìm được đường về chỗ cũ."
Quan sát xung quanh xong xuôi, hắn lại xoay lưng định lùi tiếp.
"Cái gì? Đi lùi mới tìm được đường cũ á? Cái lý thuyết quái quỷ gì vậy?" Tôi thật sự chưa bao giờ nghe thấy cái kiểu này.

"Thì tôi cũng có hiểu gì đâu, nhưng dân quanh đây toàn làm thế. Hễ lạc là tôi cứ làm theo, kiểu gì cũng tìm được trạm." Hắn vừa lắc đầu ngán ngẩm vừa tiếp tục lùi sượt qua tôi, điệu bộ ung dung như chẳng có chuyện gì xảy ra.

"Anh vừa bảo trạm á?" Tôi vội lật đật bám theo sau. "Trạm xe buýt hả?"
"Chứ còn gì nữa, lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng trên đường này thì tôi hết đường về nhà." Hắn ngẩng khuôn mặt nhàn nhạt lên. "Có phải cậu cũng lạc đường rồi không?"
"Đúng rồi, tôi tới đây lần đầu, lạc mất tiêu." Tôi gật gù xác nhận. "Có phải anh nhắc tới xe buýt số 44 không? Tôi cũng đang tìm chỗ đón xe đây."

"Thế thì cậu tắt cái đèn pin đó đi, đi lùi y như tôi, không được dừng, không được ngoái đầu lại. Đảm bảo một lúc là tới trạm. Trạm có đèn, chừng nào thấy ánh sáng thì dừng."
"Nhưng tắt đèn đi thì thấy gì mà đi?"
"Đôi mắt đôi khi lừa gạt mình đấy, thấy hay không thấy thì có gì khác nhau?" Hắn ta nở một nụ cười rờn rợn rồi im bặt, dồn tâm trí vào việc đi lùi.

Chẳng mấy chốc, hắn lọt thỏm khỏi luồng sáng đèn pin, dần hòa vào bóng tối.
Nhìn cái dáng vẻ mờ ảo cùng cách đi đứng quái gở của hắn, tôi chần chừ một lát, rốt cuộc cũng tắt đèn pin đi.

Ánh sáng duy nhất lụi tắt, bóng tối ùn ùn kéo đến, bủa vây ngột ngạt.
Cảm giác như bị ném vào giữa đại dương sâu thẳm chẳng thấy bờ bến, cảm giác an toàn bốc hơi không còn một mảnh.
Gáy buốt buốt, cái cảm giác mù lòa này thật sự rất khó chịu.

Thời gian trôi vèo vèo, không còn rảnh rỗi mà nghĩ ngợi lung tung. Chần chừ thêm chút nữa là lỡ giờ lên sóng livestream.
Tay nắm chặt con dao đa năng giấu phía sau lưng, tôi bắt chước điệu bộ của gã đàn ông, rụt rè lùi bước đầu tiên.

Tiếng bước chân vang vọng giữa màn đêm tĩnh mịch.
Tôi chầm chậm lùi lại, từng bước một đầy cẩn trọng.

Xung quanh chỉ có tiếng gió mơn man nhè nhẹ, thảm thực vật khuất lấp trong bóng tối đong đưa xào xạc, phát ra mấy âm thanh kỳ quái.
Bóng tối luôn là vỏ bọc hoàn hảo cho những sinh vật bí ẩn.

Trái tim tôi đánh lô tô, hồi hộp canh cánh phía sau lưng sợ đụng phải thứ gì. Muốn nhanh chóng kết thúc cái tình cảnh quái quỷ này, tôi quyết định tăng tốc độ.

Trong trạng thái thấp thỏm không biết đã lùi được bao lâu, bỗng dưng có thêm một tiếng bước chân bám theo đằng sau, vang từ xa văng vẳng rồi rành rọt dần.
Đuổi kịp gã kia rồi sao?

Ở cái tình huống dở khóc dở cười này, có bạn đồng hành đúng là an tâm hơn hẳn. Nhưng ngặt nỗi tối đen như hũ nút thế này, tôi đâu dám chắc người đằng sau là ai.
Và cái điều đáng sợ hơn cả là, kẻ đang theo gót tôi có phải người sống hay không?

Tay siết con dao đa năng càng chặt, tôi bước chậm lại, não nảy số xem có nên lên tiếng bắt chuyện không.
Nếu gã kia đáp lời, chứng tỏ là gã lúc nãy.
Còn nếu không, lỡ tôi mà mở mồm rồi rước họa vào thân thì sao?

Thôi, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Nó không động tôi, tôi cũng chẳng buồn đoái hoài xem nó là cái quái gì.
Đã nghĩ vậy rồi, tôi quyết tâm rảo bước cho nhanh, thế nhưng ngay lúc này, một phát hiện kinh hãi ập tới.
Tiếng bước chân phía sau, thế mà cũng tăng tốc độ giống hệt tôi, giữ đúng nhịp độ.
Tôi chậm nó cũng chậm, tôi nhanh nó cũng tăng tốc theo!

Tim tôi vọt lên đến cổ họng. Tôi nắm chặt con dao đa năng, căng dây thần kinh cảnh giác.
Tối om chẳng thấy gì, nhưng tiếng bước chân càng lúc càng rõ rệt, khoảng cách dường như đang bị thu hẹp dần, cảm giác như hắn sắp dán mặt vào lưng tôi vậy...

Bất thình lình!
Cổ họng buốt giá, hệt như có bàn tay lạnh ngắt nào đó lướt nhẹ qua.
Lông tơ dựng ngược lên, tôi vung ngược con dao đa năng về sau một nhát dứt khoát.

Đâm sượt qua không khí. Tiếng bước chân cũng không chùn lại, chớp mắt đã di chuyển ra một khoảng xa hơn rồi lại dội lại đều đều.
Tôi nhớ kỹ lời gã kia, không dừng bước nhưng cố ý thả chậm lại.
Tiếng bước chân phía sau cũng dập khuôn y chang, rề rà chậm theo.

Sau một lúc, nó lại mon men đến sát, như thể đang cố tình trêu ngươi.
Lần này tôi đã lên dây cót tinh thần, chờ ngay lúc tiếng bước chân áp sát, tung nhát dao đoạt mạng.
Phát này thì có ăn thua.

Con dao chạm phải một vật trơn tuột như thạch, thứ đó lao vụt đi, rụt vòi cực nhanh.
Không có tiếng gào rú thảm thiết nào, nhưng tôi có thể nghe thấy rõ ràng tiếng chất lỏng nhầy nhụa tí tách rỏ xuống mặt đất.

Tiếng bước chân luống cuống dồn dập rồi chạy biến dạng.
Tôi thở phào một cái nhẹ nhõm. Chẳng biết cái giống gì đi theo nãy giờ, nhưng tôi đoan chắc một trăm phần trăm, nó không phải là người.

Tim tôi vẫn treo lơ lửng, không thể hoàn toàn lơi lỏng cảnh giác. Tên đó có thể bất thình lình quay lại táp tôi một cú chí mạng bất cứ lúc nào.
Con dao đa năng vẫn phòng thủ sau lưng, tỏa ra mùi hôi tanh lợm giọng. Có thứ dịch nhầy dính trên lưỡi dao, chả rõ là mủ gì, nhưng trông tởm muốn nôn.

Tôi tăng tốc độ, cắm cổ lùi thục mạng giữa màn đêm mù mịt.
Lâu lâu lại nghe có tiếng bước chân thậm thụt bám đuôi, nhưng tuyệt nhiên không dám áp sát. Đu bám tôi một đoạn đường dai dẳng, rồi cuối cùng bọn chúng cũng nản chí và bỏ cuộc.

Bóng tối làm xóa nhòa ranh giới thời gian, tôi chẳng rõ mình đã đi lùi kiểu quái gở này được bao lâu rồi.
Vậy mà tiếng bước chân đó lại xuất hiện!
Cái thứ đó đúng là ma xó bám dính như sam!

Tôi cau mày, nắm chặt con dao đa năng. Thay vì đi chậm lại, tôi quyết định vắt chân lên cổ lùi về phía tiếng bước chân.
Nếu không tìm thấy trạm xe, lỡ chuyến xe buýt số 44, thì tôi cũng không ngán việc kéo theo một đứa xuống mồ chung.

Bọn chúng nhận ra tôi đang sấn sổ tới, chắc hẳn cũng kinh hồn bạt vía nên ba chân bốn cẳng tăng tốc độ, cố tình né tránh.
"Mày cũng biết sợ à?" Tôi thầm cười khẩy trong bụng, cầm chặt con dao, lùi phăng phắc vào màn đêm nhắm thẳng hướng kẻ kia.

Tiếng bước chân phía sau ngày càng loạn nhịp, dồn dập, tên kia đang cố sống cố chết bỏ chạy.
Nhịp chân không còn khớp với tôi nữa, nó chạy bán sống bán chết, nhanh hơn tôi gấp bội.
Một người bình thường làm sao mà đi lùi chạy nhanh đến thế được, thế mà thằng cha đó làm được!

Ngay khi tôi đinh ninh là đứt dấu nó rồi, thì tiếng bước chân chợt bặt tăm, cứ như ghim chặt ở một chỗ nào đó.
Tôi giật mình, rón rén bước từng nhịp.
Thế nhưng, vừa lúc đó, đằng sau rực lên một quầng sáng nhợt nhạt.