Đến trạm rồi sao?
Tôi thả chậm bước chân, từ từ lùi lại. Bên cạnh tôi bỗng xuất hiện một tấm biển trạm dừng cũ rích.
Chỉ là một thanh sắt rỉ sét cắm xuống đất, trên đỉnh gắn một tấm biển ghi chữ "Tuyến 44" bằng lớp sơn đỏ đã tróc vảy.
Tìm thấy thật rồi!
Tôi dừng bước, mừng rỡ quay người lại.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, có hai cái bóng đổ dài.
Một cái là của tôi, cái còn lại chính là gã đàn ông đã chỉ cho tôi cách tìm trạm dừng.
Hắn đứng cạnh biển báo, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào con dao đa năng trong tay tôi.
Tôi vội giấu con dao ra sau lưng.
"Tôi không lừa cậu chứ, cứ lùi lại theo cách tôi bảo là tìm được trạm của chuyến xe vét ngay." Hắn mỉm cười với tôi.
"Đúng vậy, thật sự cảm ơn anh." Tôi điềm nhiên cất dao đi, gật đầu tỏ vẻ biết ơn.
Khuôn mặt của hắn quả thật chẳng có chút điểm nhấn nào, ném vào đống người là lẫn mất tăm.
Nếu không vô tình đụng mặt lần nữa, tôi căn bản chẳng thể nhớ nổi hắn trông ra sao.
"Còn bốn phút nữa, chuyến xe vét sẽ tới." Gã đàn ông liếc nhìn chiếc đồng hồ kiểu cũ trên cổ tay. "May mà vẫn kịp."
"Bốn phút?" Tôi hơi bất ngờ. Cứ ngỡ mình đã đi trong bóng tối cả mấy tiếng đồng hồ, ai dè mới trôi qua có hơn hai mươi phút.
Tôi móc chiếc điện thoại của Kênh livestream Truyện ma ra.
"Thời gian đếm ngược đến lúc livestream bắt đầu, còn lại 3 phút 50 giây..."
Thời gian gấp gáp, tôi giả vờ như đang dán mắt xem điện thoại, ấn nút bắt đầu buổi phát sóng lần này.
Đang mở livestream...
Đang tải bình luận...
Ta, Tần Thủy Hoàng, Bắn Tiền đã vào phòng livestream.
Mộ Dung Hề Nguyệt đã vào phòng livestream.
Lần nào cũng có người xem mới, khả năng kéo view của cái app này đỉnh thật.
Lý Nhật Thiên: "Lý Nhật Thiên ta đã trở lại!"
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "Chủ phòng ơi, cái chỗ anh stream lần trước lên thời sự rồi đấy, anh biết chưa?"
Nấm Lạnh: "Trong hoàn cảnh nguy hiểm thế mà anh chủ phòng vẫn che chở cho hai đứa bé, đúng là hiện thân của công lý, ngầu bá cháy! Từ giờ em nguyện làm fan ruột của anh!"
Long Ngạo Thiên: "Cứ tưởng chủ phòng là thằng lừa đảo, không ngờ cũng có gan dạ với tình người phết, có ba phần khí thế của lão phu năm xưa."
Lý Nhật Thiên: "Tôi mới bỏ lỡ có một buổi stream thôi mà, chuyện gì xảy ra thế? Có ai kể tôi nghe với được không?"
Long Ngạo Địa: "Người mới lần này toàn xuyên không từ cổ đại về à, hết Mộ Dung lại đến Tần Thủy Hoàng. Này, Tần Thủy Hoàng, bước ra làm vài vòng xem nào."
Ta, Tần Thủy Hoàng, Bắn Tiền: "Muốn trẫm ló mặt thì nôn tiền ra!"
Mộ Dung Hề Nguyệt: "Mình đi lộn chuồng rồi hay sao ấy, cái livestream quỷ quái gì thế này!"
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "Lầu trên nói chuẩn cmnr, đây đúng là livestream quỷ quái đấy! Không chỉ nội dung là ma quỷ, mà có khi khán giả cũng đách phải người đâu!"
Mộ Dung Hề Nguyệt: "Mi có phải người hay không thì tao không biết, nhưng mi đúng là chó thật!"
...
Chỉ vỏn vẹn hai phút, khung bình luận đã trôi nhanh như gió.
Qua sáu lần livestream, tôi đã gom được kha khá khán giả, còn sở hữu hẳn một dàn fan cứng do "Bé Dấu Hỏi" dẫn đầu.
Nhìn màn hình điện thoại chớp nháy liên tục, tôi khẽ mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác thành tựu kỳ lạ.
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "Ông chủ Lý thân mến, lần này chúng ta đi đâu thế? Đây là lần cuối cùng em xem anh stream rồi, em sắp phải rời khỏi thế giới này, nhớ mọi người lắm... hu hu hu..."
Nấm Lạnh: "Mày đi lẹ giùm, yên tâm, đách ai nhớ mày đâu!"
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "Em Nấm Lạnh nhẫn tâm quá đi mất, hức hức hức..."
Long Ngạo Thiên: "Đập chết cụ con bánh bèo hay khóc nhè này đi!"
Ta, Tần Thủy Hoàng, Bắn Tiền: "Có đứa nào bắn tiền không, không có thì trẫm cũng thăng đây!"
...
Vì có người ở cạnh nên tôi không tiện bô bô nói cho người xem biết mình đang ở đâu, bèn chĩa camera về phía tấm biển trạm dừng bên đường.
Cả phòng livestream lập tức nổ tung.
Long Ngạo Địa: "Vãi lúa, đây là con xe buýt 44 trong truyền thuyết đấy à?"
Lý Nhật Thiên: "Theo phong cách thường ngày của chủ phòng thì chắc chắn là nó rồi."
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "CHỦ PHÒNG, NGÀN VẠN LẦN ĐỪNG LÊN XE!!!"
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "CHỦ PHÒNG, NGÀN VẠN LẦN ĐỪNG LÊN XE!!!"
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "CHỦ PHÒNG, NGÀN VẠN LẦN ĐỪNG LÊN XE!!!"
Long Ngạo Địa: "Mấy con chó spam cút ngay!"
Nam Cửu Tịch: "Mày mà còn spam là tao cho mày bay màu ngay bây giờ đấy..."
Bé Dấu Hỏi Bạn Có Nhiều Bạn Không: "Em nói thật đấy, chủ phòng mà bước lên chuyến xe này là một đi không trở lại đâu! Đừng lên xe, nhất định phải nghe lời em!"
Long Ngạo Thiên: "Cút!"
Nấm Lạnh: "Cút..."
"Bé Dấu Hỏi" gõ liền một tràng dấu chấm than. Cậu ta dường như biết được điều gì đó nên muốn nhắc nhở tôi, nhưng rất nhanh dòng tin nhắn đó đã bị dìm nghỉm giữa muôn vàn bình luận của những người xem khác.
Nghĩ đến thân phận thật của cậu ta, tôi toan bước ra chỗ khác để thì thầm hỏi nhỏ.
Nhưng ngay lúc này, tiếng động cơ xe lăn bánh rền rĩ vang lên.
Càng lúc càng gần.
Tôi ngẩng đầu nhìn. Từ trong màn đêm tăm tối cách đó không xa, một chiếc xe buýt xé toạc bóng đêm, lầm lũi lăn bánh tới rồi đỗ xịch ngay cạnh biển báo.
Chiếc xe này cũ nát thê thảm, vỏ sắt rỉ sét loang lổ. Trước đầu xe cũng dùng lớp sơn đỏ thẫm ghi dòng chữ "Tuyến 44".
"Két... cạch..." Cửa xe từ từ mở ra, trông hệt như một cái mõm khổng lồ đang dần nhe nanh.
"Người anh em, xe đến rồi. Mỗi tối chỉ có đúng một chuyến này thôi, lỡ là hết đấy." Gã đàn ông nhạt nhòa gật đầu với tôi, tốt bụng nhắc nhở một câu rồi bước lên xe.
Cửa xe vẫn mở toang, dường như đang chờ đợi điều gì.
Nhiệm vụ livestream đêm nay là đi xe, chẳng có gì phải đắn đo nữa.
Tôi đeo điện thoại trước ngực, hít sâu một hơi rồi cũng bước lên.
Bên trong xe tối om, vắng tanh vắng ngắt.
Phương Hoa Lộ là trạm xuất phát nên ngoại trừ tôi và gã đàn ông kia, chẳng có mống khách nào khác.
Từng dãy ghế trống không nằm im lìm trong khoang xe cũ kỹ, mờ tối.
Gã đàn ông kia đã chọn một chỗ ngồi tít phía sau.
Tài xế dán mắt về phía trước, đôi bàn tay đeo găng trắng bám chặt vô lăng, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.
Tôi moi mớ tiền lẻ đã chuẩn bị sẵn ra, nhưng tìm mỏi mắt cũng đách thấy cái thùng bỏ tiền xu tự động đâu.
"Đi đâu?" Đúng lúc này, một giọng nữ lạnh ngắt cất lên làm tôi giật thót mình.
Quay đầu lại, đó là một người phụ nữ trung niên hơi mập, mặc đồng phục lơ xe, tay ôm một cái hộp sắt đựng tiền. Khuôn mặt nhợt nhạt trắng bệch, chẳng chút biểu cảm chằm chằm nhìn tôi.
Vì ghế tài xế được đôn lên khá cao, bà ta lại đứng nấp ngay phía sau nên nếu không thò mặt ra thì căn bản không thể nhìn thấy.
"Trạm cuối."
"Bốn tệ." Tôi rút bốn tờ một tệ chìa ra.
Bà lơ xe liếc nhìn một cái rồi ném toẹt lại vào người tôi: "Tiền giả!"
"Tiền giả?" Tôi ngớ người, lật qua lật lại bốn tờ tiền một tệ soi xét kỹ càng, chắc chắn trăm phần trăm là tiền thật. "Chị ơi, chị nhìn nhầm rồi thì phải?"
"Tôi tuyệt đối không nhìn nhầm, tiền của cậu là tiền giả. Không có tiền thì cút xuống xe!" Nữ soát vé lườm tôi lạnh tanh, thái độ lồi lõm cực kỳ.
Tôi chẳng rảnh đôi co mấy chuyện ruồi bu với bà ta, móc thêm tờ năm tệ khác đưa qua. Ai dè lại bị bà ta hất tay trả về.
"Tiền giả! Xuống xe!"
Đến nước này thì tôi có ngu đến mấy cũng lờ mờ nhận ra: Thứ tiền mà chuyến xe vét này thu, căn bản không phải là tiền của người sống.