Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 195: Chỉ Một Người Được Lên Xe



Trên chiếc xe tranh tối tranh sáng âm u, bà lơ xe mặt không cảm xúc lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt chẳng vương chút tình người.

"Xuống xe!" Bàn tay bà ta cứng đờ như gọng kìm sắt, lạnh toát tóm lấy tôi đẩy mạnh về phía cửa xe.

Tài xế vẫn cứng đơ như một cái xác chết ngồi trên ghế, tay giữ rịt vô lăng, mắt trân trân nhìn thẳng về phía trước, đầu không hề nhúc nhích lấy một ly.

"Khoan đã, thư thư cho tôi chút được không, các người cần loại tiền gì?" Tôi túm chặt lấy khung cửa xe, sống chết không chịu buông.

Lời vừa dứt, bà soát vé buông tay ra. Cặp mắt đen kịt một cách dị thường đảo từ đầu đến chân tôi, lóe lên tia tham lam.

"Không có tiền thì lấy thứ khác mà gán nợ." Đôi môi tô son đỏ chót nhếch lên, bà ta bỗng nở một nụ cười rùng rợn.

"Cái gì?" Tôi rùng mình, linh cảm bất an dâng tràn trong lòng.

Bà soát vé không đáp. Cái khóe miệng đỏ chót nhếch lên một biên độ làm người ta sởn gai ốc. Bà ta vươn bàn tay béo múp, trắng ởn ra, chộp thẳng xuống đỉnh đầu tôi.

Dù không biết bà ta muốn moi thứ gì, nhưng trực giác gào thét báo cho tôi biết: Một khi bị bàn tay đó vồ trúng, chuyện cực kỳ kinh khủng sẽ xảy ra.

Tim tôi thót lại, vội khom người né đòn, tiện thế lách qua chạy tọt vào khoang trong của xe.

Bàn tay béo mập sượt qua đầu tôi. Một luồng khí lạnh thấu xương buốt tận da đầu, cả người tôi nổi da gà rào rào.

"Đưa đây!" Ánh mắt bà lơ xe lạnh toát, khuôn mặt núng nính thịt càng thêm nhợt nhạt. Bà ta ôm chặt hộp tiền sắt, sải bước dài đuổi theo tôi.

Nhiệt độ trong xe tức thì tụt xuống âm độ, sát khí hừng hực tỏa ra từ người bà ta.

"Thương lượng chút được không, tôi còn tiền khác, biết đâu có loại chị cần đấy." Tôi bám lấy thanh vịn sắt rỉ sét, lạnh cóng, cắn răng hỏi.

Tôi phải đi từ trạm đầu đến trạm cuối, đụng độ với lơ xe lúc này quả thực không phải kế sách hay.

Bà soát vé chẳng ừ hử nửa lời. Đôi chân mập mạp mang giày cao gót nện uỵch uỵch xuống sàn xe. Khung xe cũ nát dường như gánh không nổi, lắc lư kêu cọt kẹt rung bần bật.

Khuôn mặt béo ịch lạnh như băng, tròng mắt đen kịt dán chặt vào tôi, bà ta lao tới cực nhanh.

Trán rịn đầy mồ hôi lạnh, tôi cắn chặt răng, chầm chậm lùi về phía sau.

Bà lơ xe cứ thế ép sát.

Nhoáng cái, tôi đã lùi tuốt xuống cuối xe.

Vẻ mặt lạnh lẽo của bà ta không hề sứt mẻ, sự tham lam trong mắt dần lộ rõ. Bàn tay mập mạp nhợt nhạt lại vồ xuống đỉnh đầu tôi.

Tôi trừng lớn mắt, trong lòng nhẩm khẩu quyết.

Nhìn bàn tay mập mạp trắng bệch ngày càng áp sát, tôi căng cứng cả người, lòng bàn tay bắt đầu nóng rực lên.

"Khoan đã, tôi trả tiền thay cậu ấy."

Ngay khoảnh khắc tay bà lơ xe chực cắm phập vào da đầu tôi, một giọng nam từ trong xe vang lên.

Chính là gã đàn ông nhạt nhòa lúc nãy. Gã đứng dậy khỏi ghế, nở nụ cười lấy lòng nhìn bà lơ xe, trên tay kẹp mấy tờ tiền màu xanh lá nhợt nhạt.

Bàn tay mập mạp khựng lại giữa không trung. Bà soát vé nhíu chặt hàng lông mày mỏng dính, quay đầu nhìn gã đàn ông với ánh mắt bất mãn.

Gã vẫn giữ nụ cười chạm mắt với bà ta vài giây. Không cam lòng, bà ta hừ lạnh một tiếng, ôm hộp sắt đi xăm xăm về phía gã.

Thu tiền xong, bà ta xé một tấm vé ném qua, rồi quay về ngồi ở vị trí sau lưng tài xế.

Tôi thở hắt ra một hơi dài, tản đi hơi nóng rực trong lòng bàn tay, quệt lớp mồ hôi lạnh trên trán rồi bước đến cạnh gã đàn ông.

"Cảm ơn anh." Tôi cười với gã, chẳng hiểu sao gã lại ra tay cứu tôi.

"Chuyện vặt ấy mà, có đáng mấy đồng đâu. Nếu cậu áy náy quá thì lần sau trả lại tôi là được."

Gã đàn ông cười xòa hiền khô, đưa tấm vé xe cho tôi, cẩn thận dặn dò: "Nhớ giữ vé cho kỹ nhé, ngàn vạn lần đừng để mất, không là lại bị bà ta đuổi xuống xe đấy."

"Tôi hiểu rồi." Tôi đón lấy tấm vé, đưa lên soi dưới ánh đèn xe mờ mịt. Đó là một tờ giấy mỏng dính, ngả màu ố vàng, bên trên chỉ in đúng một chữ "Tứ" (Bốn) viết hoa bằng mực đen.

Cẩn thận cất tấm vé vào ngăn kẹp của ví, rồi nhét ví vào túi áo sát ngực, tôi ngồi xuống ngay phía sau gã.

Đúng lúc này, đèn xe phụt tắt, cả khoang xe chìm vào bóng tối.

Con xe cũ kỹ rít lên một tràng âm thanh chói tai đến ghê răng, chậm chạp lăn bánh tiến về phía trước.

Ngoài cửa sổ là màn đêm đen đặc quánh không thấy ngón tay. Trên con đường ngoại ô không một bóng người, chỉ có chiếc xe vét cũ rích nát bươm này đang lầm lũi di chuyển.

Trông chẳng khác gì một cỗ quan tài đang lê lết những bước cuối cùng tiến vào nấm mồ.

"Cậu đi chuyến này lần đầu đúng không, trước đây chưa thấy mặt cậu bao giờ." Gã đàn ông ngồi hàng ghế trước tôi đột nhiên cất tiếng. Giọng gã đè xuống rất thấp, dường như sợ bị bà lơ xe nghe thấy.

Trong bóng tối, tôi chỉ lờ mờ thấy đường nét cái đầu của gã.

Không nhìn rõ mặt, cũng chẳng biết gã có quay đầu lại nhìn tôi hay không.

"Đúng vậy, có vẻ anh rất rành rẽ ở đây, anh thường xuyên đi chuyến này à?" Tôi cũng hạ giọng đáp lời.

"Tôi làm công nhân ca đêm, tan ca muộn lắm rồi, mấy tuyến xe buýt khác nghỉ chạy hết, chỉ còn mỗi con xe vét này để về nhà." Giọng gã pha lẫn sự mệt mỏi, gã dựa đầu vào cửa kính.

"Đêm nào cũng đi xe này?" Tôi liếc nhìn gã thêm mấy cái.

Chuyến xe này rõ ràng tà môn thế cơ mà, gã không sợ à?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kẻ dám đi bộ lùi giữa đêm hôm khuya khoắt thì chắc thần kinh cũng chả phải người bình thường.

"Thế anh có biết trạm cuối ở đâu không?" Tôi gặng hỏi.

"Biết chứ, tôi cũng đi đến trạm cuối mà." Cái đầu gã cựa quậy. "Tuyến này tổng cộng có 14 trạm, ít trạm nhưng quãng đường khá dài, đi hết phải mất hơn hai tiếng."

"Cậu cũng đi đến trạm cuối à? May quá. À quên, tôi là Thạch Lỗi, cậu tên gì? Trên chuyến xe này mà gặp được người đi cùng đường đúng là hiếm có khó tìm."

Trong lời của Thạch Lỗi hình như có hàm ý sâu xa.

Lòng tôi thót một cái, điềm nhiên đáp: "Tôi tên Lý Phong."

"Người anh em Lý, rất vui được làm quen." Gã công nhân ca đêm tên Thạch Lỗi có vẻ khá hưng phấn. "Trước đây toàn một mình tôi ngồi từ đầu đến cuối, giờ thì có bạn đồng hành rồi."

"Xe này vắng khách lắm sao?"

"Cũng không hẳn..." Thạch Lỗi ngập ngừng. "Chuyến xe vét này không giống xe buýt bình thường đâu, hành khách đủ loại thượng vàng hạ cám... Tóm lại, lỡ trên xe có xảy ra chuyện gì, cậu cứ coi như bị đui không nhìn thấy là được."

"Ý anh là sao? Sẽ xảy ra chuyện gì?" Tôi thắc mắc.

"Xe này trạm nào cũng sẽ dừng đúng 4 phút, bất kể có người lên hay không. Tại sao thì tôi cũng chịu, tóm lại là luật bất thành văn rồi. Sau đó..."

Lời của Thạch Lỗi chưa kịp dứt.

"Khụ khụ..."

Từ phía đầu xe tối om vang lên tiếng ho khan của bà lơ xe.

Thạch Lỗi lập tức nín bặt.

Cả trong lẫn ngoài xe chìm vào tĩnh mịch, chỉ có tiếng động cơ thoi thóp hoạt động.

Như một ông lão gần kề miệng lỗ, chuyến xe vét hổn hển lê lết trên con đường chìm trong bóng tối, đưa tôi bước vào một hành trình vô định.

Trôi qua khoảng mười mấy phút, bóng tối phía trước bắt đầu có sự chuyển biến.

Một chấm đèn vàng vọt leo lét như con đom đóm rách nát giữa màn đêm, soi rõ tấm biển báo trạm đang đung đưa trong gió. Trên mặt sắt rỉ sét, dòng chữ "Tuyến 44" bằng sơn đỏ tróc vảy hiện ra lờ mờ.

Đến trạm thứ hai.

Xe buýt từ từ dừng lại, cả cửa trước và cửa sau đều chầm chậm mở ra.

Dưới cột đèn đường, có một cặp mẹ con thân hình khá mập mạp đang đứng đợi.

Có vẻ phản ứng khá chậm chạp, người mẹ ngây người nhìn cánh cửa xe đang mở toang mất mấy giây mới hoàn hồn. Bà ta dắt tay cậu con trai, lết từng bước nặng nề, khó nhọc bước lên xe.

Một luồng hơi ẩm ướt, lạnh lẽo lập tức ùa vào khoang xe.