Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 196: Cô Bé Bị Bỏ Rơi



Ngay khi hai mẹ con nọ bước lên xe, không khí xộc lên mùi hôi tanh ẩm ướt, kèm theo tiếng nước nhỏ giọt "tí tách" nghe rợn người.

"Mua vé!"

Bà lơ xe đứng phắt dậy, bước ra chắn ngang lối đi ở đầu xe. Thân hình đẫy đà của bà ta lấp kín cả lối đi.

Từ góc độ của tôi, chỉ có thể thấy tấm lưng thù lù của bà ta.

Không hề nghe thấy tiếng hai mẹ con kia nói chuyện, chỉ có tiếng nước rơi tí tách.

"Không được, tiền này chỉ đủ cho một người đi thôi!" Một lát sau, giọng bà lơ xe vang lên lạnh nhạt, ra chiều cực kỳ ghét bỏ hai mẹ con nọ.

"Có van xin cũng vô dụng, luật là luật."

"Chỉ một người được lên xe, tự xem mà liệu đi."

Giằng co chừng hai phút, cuối cùng hai mẹ con cũng đưa ra quyết định.

Người mẹ xuống xe, để lại đứa con trai một mình.

Bà lơ xe xé một tấm vé quăng cho thằng bé, ôm hộp sắt quay về chỗ ngồi. Trên nắp hộp sắt bây giờ lòi thêm mấy tờ tiền xanh lè ướt sũng.

Thằng bé trạc bảy, tám tuổi, người ngợm trương phù như bị ngâm nước, mặt mũi trắng ởn đến dọa người. Nó đứng sững ở cửa xe, ánh mắt đờ đẫn nhìn mẹ mình.

Người phụ nữ bên ngoài cũng đang nhìn đứa con trai.

Hai mẹ con lặng lẽ nhìn nhau. Người ngợm bọn họ sũng nước, y như vừa vớt từ dưới sông lên.

Thằng bé há miệng, một dòng chất lỏng đục ngầu trào ra.

Người mẹ cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Bà ta khó nhọc giơ bàn tay sưng vù lên, vẫy vẫy thật mạnh với thằng bé, như đang chào tạm biệt.

"Hai mẹ con này tội nghiệp thật, ông anh Thạch này, hay là anh giúp họ một tay đi?" Tôi ghé sát tai Thạch Lỗi ngồi đằng trước thì thầm.

"Giúp bọn nó thì xin kíu." Thạch Lỗi xua tay từ chối tắp lự.

"Anh giúp tôi chứng tỏ anh cũng là người tốt mà, sao lại không giúp họ?" Tôi cố ý khích tướng. "Cùng lắm coi như tôi vay anh, lát nữa đến trạm cuối tôi nghĩ cách trả lại."

"Đây đách phải chuyện tiền nong. Đừng có để vẻ ngoài của bọn nó lừa, bọn nó chẳng phải loại tốt đẹp gì đâu." Thạch Lỗi lắc đầu nguầy nguậy. "Hơn nữa, giúp bọn nó thì có ích gì, bọn nó đâu phải..."

Gã chợt im bặt, như nhận ra mình lỡ mồm, vội vàng chữa lại: "Tóm lại, lên chuyến xe này thì bớt lo chuyện bao đồng đi, cứ bám theo tôi, ngồi im thin thít chờ đến trạm cuối là được."

"Thế có phiền anh quá không?"

"Phiền gì chứ, coi như anh em mình có duyên đi? Gặp nhau giữa đường, lại đi chung một chuyến xe, còn cùng xuống trạm cuối nữa." Thạch Lỗi cười sảng khoái.

Sự nhiệt tình của gã đối với tôi hoàn toàn trái ngược với thái độ lạnh nhạt dành cho hai mẹ con kia.

Tôi không nói thêm gì nữa, chỉ khách sáo cảm ơn một tiếng.

Cửa xe, thằng bé lê cặp chân trương phình nặng nề, toan bước xuống xe. Nhưng đúng lúc này, thời gian đỗ xe đã hết.

Cửa xe từ từ khép lại, chia cắt hai mẹ con.

Thằng bé cuống quýt, lạch bạch lao vào cửa, dùng sức đập mạnh lên tấm kính.

"Bịch bịch bịch!"

Thứ nước bẩn thỉu văng tung tóe khắp nơi.

Thân xe rung lên bần bật, kêu cọt kẹt, chậm chạp bò về phía trước.

Lớp kính xe làm mờ đi hình dáng người mẹ. Bà ta đứng cô độc dưới ánh đèn đường, một tay vẫy loạn xạ, tay kia bưng mặt, dường như đang khóc.

Thằng bé rền rĩ nấc nghẹn nhưng không phát ra thành tiếng, miệng ọe ra một đống nước bẩn và bùn cát.

"Ồn ào chết đi được!" Bà lơ xe gắt gỏng quát lớn.

Thằng bé giật bắn mình, không dám khóc nữa. Nó lấy tay quệt mắt, khệ nệ lết vào trong khoang xe, tìm một chỗ ngồi sát cửa sổ.

Kỳ lạ thay, từ lúc nó bước vào trong xe, cơ thể đang trương phềnh từ từ xẹp lại bình thường. Ngoại trừ bộ quần áo vẫn ướt đẫm và làn da trắng bệch ra thì trông nó chẳng khác gì mấy đứa trẻ bình thường.

Chỉ để lại trên sàn một chuỗi dấu chân ướt nhẹp.

Nó quỳ trên ghế, lặng lẽ áp sát mặt vào cửa sổ, gò má nhợt nhạt tì lên mặt kính, nhìn hình bóng người mẹ trôi tuột lại phía sau rồi khuất hẳn vào màn đêm.

Nhìn chằm chằm vào bóng tối bên ngoài hồi lâu, nó mới xoay thân hình bé nhỏ lại, ngồi ngay ngắn trên ghế, cúi gầm mặt xuống không nói một lời.

Cả trong và ngoài xe chìm vào tĩnh mịch u ám, không khí quanh quẩn mùi ẩm mốc, tanh tưởi không xua đi được.

Cửa sổ xe đóng kín mít, bức bối ngột ngạt.

Tôi kéo cửa sổ ra, gió đêm lạnh lẽo ùa vào, thốc vào da thịt đau rát như dao cứa.

"Lạnh thế này, đừng mở cửa sổ." Thạch Lỗi ngồi phía trước quay đầu lại, đè giọng càu nhàu.

Đợi tôi đóng chặt cửa lại, gã mới bồi thêm: "Đoạn đường này bất ổn lắm, có khối thứ muốn nhảy lên xe. Cậu mà mở cửa để tụi nó luồn vào thì phiền to toái đấy."

"Thứ gì cơ?"

"Đừng hỏi nhiều, tóm lại chả phải thứ tốt đẹp gì. Đã bảo bớt lo chuyện bao đồng đi, cứ đàng hoàng theo tôi tới trạm cuối là được." Thạch Lỗi nhấn mạnh lại lần nữa.

Tôi ừ hử một tiếng.

Thạch Lỗi liếc chừng về phía bà soát vé rồi nín bặt.

Khoang xe yên ắng đến rợn người, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng nước nhỏ giọt tí tách.

Xe lắc lư một chặp, đằng trước lại lóe lên ánh đèn.

Trạm thứ ba đã tới.

Xe buýt dừng lại cạnh biển báo.

Dưới ánh đèn đường vàng ệch, là một người phụ nữ béo múp, da trắng bệch, cả người ướt nhẹp như chuột lột. Đầu tóc rũ rượi, quần áo dính sát vào người. Dưới đôi chân trần chỉ xỏ một chiếc giày là một vũng nước đục ngầu.

Thằng bé vốn đang gục đầu bỗng bật thẳng người dậy, hai tay nhỏ xíu đẩy mạnh cửa sổ ra. Nó kiễng chân, ánh mắt khao khát nhìn người phụ nữ bên ngoài.

Đó chính là mẹ nó. Ai mà ngờ bà ta lại xuất hiện ở trạm thứ ba, thậm chí còn đến trước cả xe buýt.

Nếu tự bà ta có thể chạy nhanh như thế, cớ gì còn phải bắt xe?

Người phụ nữ béo nặn ra một nụ cười thảm thương, dịu dàng vẫy tay với thằng bé.

Thằng bé thò tay ra ngoài cửa sổ. Bàn tay nó vừa thò ra khỏi xe liền sưng vù lên, liên tục rỉ ra thứ nước bẩn thỉu, hôi thối.

Người phụ nữ lặc lè kéo thân hình nặng nề, khó nhọc bám vào cửa trước của xe. Đứng ngay bậc cửa, bà ta đáng thương nhìn đứa con của mình.

Thằng bé chạy ra lối đi giữa xe, sợ sệt liếc nhìn bà lơ xe, không dám chạy ùa đến chỗ mẹ.

Hai mẹ con cứ thế câm lặng nhìn nhau. Không khí ngày càng trở nên ẩm thấp, dính dớp.

Tài xế vẫn cứ như một con rối gỗ, ngồi im lìm ở đầu xe, đầu không buồn xoay, dường như mọi chuyện xảy ra trên đời đều chẳng dính dáng gì tới gã.

"Thứ đen đủi!" Bà lơ xe chửi đổng một câu, đứng phắt dậy đi xăm xăm ra cửa trước, che khuất tầm nhìn của người phụ nữ béo.

"Không tiền mà đòi đi xe à? Cũng đách tự xem lại bản mặt mình là cái giống gì! Cút cút cút!" Bà ta xua tay xua chân như đuổi tà, vẻ mặt gớm ghiếc.

Người phụ nữ béo có vẻ đang van nài, nhưng bà lơ xe trơ như đá, lại còn xua đuổi mạnh bạo hơn.

"Cho con trai bà lên xe đã là đại ân đại đức rồi, bà còn muốn giở trò gì nữa? Không cút nhanh, tôi tống cổ luôn cả thằng ranh con xuống bây giờ!"

Người phụ nữ béo bất lực đành bước xuống xe.

Cửa xe chầm chậm khép lại, chiếc xe buýt lại rề rề bò về phía trước như con trâu già.

Thằng bé bám vào cửa sổ, một lần nữa bất lực nhìn mẹ mình khuất bóng trong đêm đen.

Trở lại ghế ngồi, lần này nó không gục đầu xuống nữa, mà ném ánh nhìn về phía bà lơ xe.

Đôi mắt nhợt nhạt của nó tóe lên tia oán độc chẳng hề phù hợp với lứa tuổi. Nhưng ngay chớp mắt sau, ánh nhìn ấy đã bị bóng tối của khoang xe nuốt trọn.