Cô gái quay đầu lại, ngồi im thít trên ghế.
Ánh mắt lúc nãy của cô ta làm dấy lên trong tôi một dự cảm chẳng lành.
Chẳng bao lâu sau, xe lại đến trạm.
Chiếc xe tấp vào lề.
Trạm này khá xôm tụ. Dưới ánh đèn đường, có tới mấy người đang đứng chờ.
Lên xe đầu tiên là một cặp vợ chồng trung niên, nối gót là hai gã đàn ông lực lưỡng trông có vẻ như công nhân. Bọn họ và cặp vợ chồng kia có vẻ quen biết nhau.
Người cuối cùng lên xe là một cậu nam sinh cấp ba mặt mũi khôi ngô.
Sau khi mua vé, bọn họ rủ nhau ngồi hết ở các dãy ghế phía sau cô gái, dường như đang cố tình tránh xa thằng bé ngồi đối diện.
Thằng bé thì cứ đứng sững cạnh cửa sổ, nhìn chằm chằm vào bóng hình lẻ loi của mẹ nó dưới ánh đèn đường. Khác hẳn với lúc chia tay dạo trước, lần này cả hai mẹ con có vẻ bình thản hơn nhiều.
Trạm nào cũng có mặt người đàn bà béo này.
Trong lòng tôi càng ngày càng thêm đầy nghi hoặc.
Cậu học sinh cấp ba đảo mắt một vòng quanh khoang xe, rồi chui tọt sang dãy ghế bên kia cho vắng vẻ, ngồi ngay phía sau lưng thằng bé.
Cậu ta nhíu mày nhăn mũi, dường như vừa ngửi thấy mùi gì đó rất khó chịu.
Nhưng cậu ta chẳng hé răng nửa lời, chỉ ôm khư khư cái ba lô, mím chặt môi, cố giữ vẻ tàng hình nhất có thể.
"Cuối cùng cũng lên được xe. Vợ chú cứ rề rề rà rà, anh còn tưởng lỡ chuyến mất rồi." Gã đàn ông đi cùng đôi vợ chồng trung niên lên tiếng trước, giọng ồm ồm rổn rảng.
"Anh đừng trách chị dâu, tại bọn em cũng quyến luyến chưa muốn đi... Nhưng mà tới nơi rồi, thế nào cũng phải bắt lão Ngô khao một chầu say túy lúy mới được!"
"Chứ còn gì nữa! Lão là người xuất phát sớm nhất bọn mình. Chắc sang bên đó lo lót ổn thỏa đâu ra đấy cả rồi. Lão không khao thì ai khao?"
Đám đàn ông cười hô hố trêu đùa nhau, tâm trạng có vẻ hưng phấn lắm.
Chỉ có người phụ nữ trung niên là mặt ủ mày chau từ nãy giờ.
"Chị dâu cứ bứt rứt không yên bụng mấy đứa nhỏ ở nhà đấy mà."
"Chị dâu ơi, đừng lo vớ vẩn nữa. Con cháu khắc có phúc của con cháu..."
Nghe ồn ào, Thạch Lỗi tỉnh giấc. Gã ngẩng đầu lên dòm ngó, thấy tôi đã dạt xuống tuốt hàng ghế cuối cùng thì ngớ người ra.
"Người anh em Lý, sao cậu lại chui tọt xuống tít dưới này thế?" Gã bật dậy, xua tay vẫy tôi rối rít. "Hàng ghế cuối cùng không phải chỗ tốt đâu! Mau quay lại đây!"
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của gã, tôi lập tức đứng lên, đổi sang hàng ghế áp chót.
"Có chuyện gì thế? Hàng cuối có vấn đề gì à?"
"Ây da, cậu đừng hỏi nhiều! Tóm lại là ngàn vạn lần đừng có ngồi đó!" Thạch Lỗi ra vẻ muốn nói lại thôi, rồi yên vị ngồi xuống ghế trước mặt tôi.
Dãy ghế bên trái khoang xe lúc này khá xôm tụ, cộng thêm nhóm người trung niên mới lên, tổng cộng có tới bảy hành khách.
Phía bên kia thì vắng tanh vắng ngắt, chỉ lèo tèo một lớn một nhỏ hai cậu con trai.
Tôi chẳng màng đến mấy lão đàn ông trung niên kia, mà ngược lại rất tò mò về cậu học sinh cấp ba.
Trông cậu ta có vẻ căng thẳng tột độ, hai tay cứ siết chặt lấy vật gì đó không buông.
Như linh cảm được ánh mắt tôi, cậu ta khẽ nghiêng đầu nhìn lại. Gương mặt thanh tú thoáng hiện vẻ ngỡ ngàng và hoài nghi.
Sắc mặt chuyển sang khó tin, cậu ta vội vàng cúi gằm mặt xuống, như đang suy tính điều gì đó.
Cửa xe từ từ đóng lại, xe lại tiếp tục khởi hành.
Đèn đuốc vụt tắt, khoang xe chìm vào bóng tối mịt mùng.
Mấy gã đàn ông trung niên cũng tắt đài, cả xe lại câm như hến. Rõ ràng trên xe nhét đầy người, vậy mà cảm giác chẳng có lấy một linh hồn.
Đoạn đường này xe chạy khá êm.
Chẳng bao lâu sau, đã đến trạm thứ sáu.
Tôi đã âm thầm nhẩm tính trong đầu. Khoảng cách thời gian xe chạy giữa các trạm đều đặn rơi vào khoảng mười mấy phút.
Trạm thứ sáu không có ai lên xe. Chỉ có người đàn bà béo tì mình dưới ánh đèn đường.
Và lần nào cũng vậy, thằng bé lại vươn người đẩy cửa sổ ra, đối mắt với người mẹ bên ngoài.
Hai mẹ con như đã giao kèo với nhau một điều gì đó.
Thằng bé không còn khóc lóc ỉ ôi. Người đàn bà béo không thèm lên xe, nhưng vẫn lầm lũi bám theo không rời.
Bà lơ xe nheo mắt đầy nghi ngờ, bước tới nghía thằng bé rồi lại dòm ra ngoài nhìn người đàn bà béo.
"Bảo cho mà biết, đừng hòng giở trò ma ranh! Không có tiền thì đừng hòng đi xe, luật là luật!" Bà ta trừng mắt lạnh lùng cảnh cáo thằng bé.
Thằng bé rúm ró cơ thể gầy gò, cúi gằm mặt, không dám chạm mắt với bà ta.
Chẳng mấy chốc, xe lại nổ máy.
Thằng bé răm rắp đóng cửa sổ lại. Bà lơ xe dán mắt theo dõi, chờ cửa kính khép kín bưng mới chịu quay về chỗ ngồi.
Chiếc xe lại lắc la lắc lư, tiến về màn đêm đen đặc phía trước.
Đèn xe tắt ngấm, bóng tối bao trùm cả khoang xe.
Trên chuyến xe này, dường như bóng tối mới là thứ vĩnh hằng, còn ánh sáng chỉ là điều tình cờ lạc bước.
Không tiếng trò chuyện, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ.
Ngồi co ro ở hàng ghế sau, trong tầm nhìn mờ ảo của tôi, chỉ có những cái bóng đầu người in hằn trên lưng ghế.
Thạch Lỗi lại lăn ra ngủ. Có vẻ gã quá đuối sức rồi.
Riêng tôi thì tỉnh như sáo. Mắc kẹt trên chuyến xe buýt quái đản thế này, thử hỏi người bình thường nào mà nhắm mắt ngủ cho nổi?
Bất thình lình, "Bịch!" một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên. Thân xe rung bần bật, xóc nảy lên dữ dội, xém chút nữa hất văng tôi ra khỏi ghế.
Cả xe đang ngủ gà ngủ gật cũng bị đánh thức, bật tung tỉnh giấc.
Kééét——
Tiếng lốp xe ma sát xuống mặt đường ken két chói tai. Xe lắc lư lạng lách trái phải, tốc độ giảm hẳn nhưng tuyệt nhiên không chịu dừng, ngoan cố húc bừa về phía trước.
Rõ ràng là đã cán qua thứ gì đó!
"Chuyện gì thế này?"
"Xe này mà cũng bị hỏng hóc à?"
"Liệu chúng ta có gặp rủi ro gì không..."
Từ trong bóng tối, vang lên giọng nói đầy bất an của mấy gã đàn ông trung niên.
"Câm mồm!"
Bà lơ xe hét toáng lên, một luồng âm khí buốt lạnh lan tỏa khắp xe, ai nấy đều câm như hến.
Tôi áp mặt vào kính, ngó nghiêng ra ngoài.
Hai bên xe tối đen như mực, đách nhìn thấy cái quần què gì. Chỉ có ánh đèn hắt ra từ đầu xe, soi rọi mờ mờ một thứ gì đó đang bám chặt vào bánh trước.
Chính thứ đó là nguyên nhân khiến xe nảy tưng tưng nãy giờ.
Càng nhìn kỹ, tôi càng thấy nó giống hình thù một con người. Bị nghiền nát bét mà vẫn ôm chặt lấy bánh xe không buông.
"Thứ xúi quẩy! Tao biết ngay mà, cho tụi nó lên xe kiểu đách gì cũng rước họa vào thân!" Bà lơ xe lườm nguýt về phía thằng bé, rồi lẹ làng bước đến cạnh tài xế, bám chặt thanh vịn sắt, căng mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Ngoại trừ bà ta, không ai biết đằng trước đã xảy ra chuyện tày đình gì.
Gã tài xế vẫn như con rối gỗ, máy móc vần vô lăng. Con xe cà tàng cứ thế giãy giụa, lặc lè lê lết trong tình trạng cực kỳ khó khăn.
Cả chuyến xe hành khách như ngồi trên đống lửa, nhấp nhổm ngó nghiêng ra cửa sổ, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy gì.
"Đêm nay gặp quỷ rồi." Thạch Lỗi bám chặt vào lưng ghế phía trước, có vẻ cực kỳ căng thẳng. "Xe mà kẹt lại giữa đường thì coi như cả bọn tiêu tùng."
"Ý anh là sao?" Tôi nhạy bén hỏi ngay.
"Xe mà chết máy giữa đường là sẽ vĩnh viễn không bao giờ tới được trạm cuối, vĩnh viễn lạc lối trong bóng tối." Giọng Thạch Lỗi nặng trĩu âu lo, rướn cổ nhìn chăm chăm ra phía trước.
Vĩnh viễn lạc lối trong bóng tối?
Tôi lạnh toát sống lưng. Chuyện này còn đáng sợ hơn cả cái chết!
Nói gì đến chuyện, không đến được trạm cuối thì nhiệm vụ livestream coi như thất bại thảm hại.
Tim tôi cũng nhảy thót lên tận họng.
Có vẻ như hành khách nào cũng biết được thảm kịch này, nên ai nấy đều sợ hãi tột độ, chỉ cầu trời khấn Phật cho xe đừng chết máy.
Duy nhất chỉ có một dáng người nhỏ bé là bình thản lạ lùng.
Bỗng dưng, không khí trong xe sực nức hơi lạnh, dường như có ngọn gió vi vu thổi vào.
Nhưng ngoại trừ tôi, chẳng ai mảy may phát giác.
"Có người mở cửa sổ à?"
Tôi giật mình thon thót, nheo mắt dò xét khắp khoang xe tù mù.
Dãy ghế bên trái, từ đám người trung niên đến cô gái, ai cũng co rúm người vì căng thẳng. Gió dường như lùa vào từ phía bên phải.
Thằng bé gục đầu ngủ gật trên ghế, nhưng một bàn tay của nó lại đang rụt rè rụt lại từ mép cửa sổ. Cửa kính đã bị hé ra một khe hở nhỏ xíu, gần như không thể nhận ra.