Những động tác nhỏ của thằng bé lọt thỏm trong bóng tối, mụ soát vé đứng tít phía trước hoàn toàn không thể thấy được. Chỉ có những hành khách ngồi phía sau nó mới lờ mờ nhận ra chút bất thường.
Tuy nhiên, ngoại trừ tôi, tất cả hành khách đều đang dán mắt lên phía đầu xe, chẳng ai để ý thằng bé đang làm gì.
Nó định nhân lúc lộn xộn để lén đưa mẹ mình vào sao?
Tôi lẳng lặng quan sát, không hề lên tiếng.
Chiếc xe buýt vẫn đang nhích từng chút một vô cùng khó nhọc. Tiếng lốp xe ma sát chói tai liên tục kích thích dây thần kinh căng thẳng của mọi người. Ai nấy đều bồn chồn lo ắng, chẳng biết khi nào xe mới trở lại bình thường.
Xe cứ rề rề tiến bước, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu loảng xoảng như thể sắp rớt thành từng mảnh đến nơi.
Một lúc sau, ngay bên cửa sổ chỗ thằng bé ngồi bỗng xuất hiện một cục đen sì. Thứ đó lặng lẽ lách qua khe hở chật hẹp chui tọt vào trong.
Nó giống như một dòng chất lỏng, bò ngược lên trần xe, trườn ra tận băng ghế cuối cùng rồi chảy tuột xuống, cuối cùng đọng lại thành một cái bóng mờ mờ mang hình dáng con người.
Cái bóng đen rúc ra sau lưng ghế để cất giấu bản thân.
Ngay sau đó, lại có thêm hai cái bóng đen nữa bò vào, cũng rúc luôn ở hàng ghế cuối cùng.
Thằng bé rón rén đóng cửa sổ lại.
Trong xe tự dưng có thêm ba vị khách không mời, vậy mà mụ soát vé chẳng hề hay biết.
Những cái bóng đen ngụy trang rất khéo, gần như hòa làm một với bóng tối. Nhưng chúng tuyệt đối không phải là mẹ của thằng bé. Nó làm vậy là để trả thù mụ soát vé sao?
Mấy cái bóng đen đó rốt cuộc là thứ quái quỷ gì? Sao trông chúng lại giống hệt mấy cái bóng tôi từng đụng độ ở thị trấn Tiên Nga đến thế?
Két... Két...
Sau một trận ma sát nặng nề, chiếc xe giật nảy lên vài cú rồi rốt cuộc cũng chạy lại bình thường.
Tất cả hành khách, kể cả mụ soát vé, đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng một dự cảm chẳng lành lại bắt đầu nhen nhóm trong lòng tôi. Trên chuyến xe buýt đêm quỷ dị chẳng biết đi về đâu này, một đêm giông bão giờ mới thực sự bắt đầu.
Mụ soát vé quay người lại, vừa đi về chỗ ngồi vừa ngẫm nghĩ chuyện gì đó. Đột nhiên, mụ ta sầm mặt lại. Mụ quay ngoắt người, hùng hổ lao thẳng về phía thằng bé.
Ánh đèn vàng vọt trong xe vụt sáng. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn cộp cộp.
"Nói! Có phải mày giở trò không!"
Mặt mụ soát vé đen kịt lại, đáng sợ vô cùng. Mụ đứng từ trên cao nhìn trừng trừng xuống thằng bé bằng ánh mắt hình viên đạn.
Thằng bé co rúm trên ghế, run lẩy bẩy. Nó sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy, trông cực kỳ tội nghiệp.
"Không phải mày? Thế thì là con mẹ mày giở trò! Khôn hồn thì khai thật ra, không thì tao tống cổ mày xuống xe!"
Mụ soát vé gầm lên hung tợn, vung bàn tay béo múp míp túm chặt lấy cổ áo ướt sũng của thằng bé.
Nó dường như không thể nói được, chỉ biết không ngừng lắc đầu van xin. Những giọt nước từ trên người nó liên tục lăn xuống, rỏ tí tách xuống mặt ghế như thể đang khóc nức nở.
"Làm quái gì có chuyện trùng hợp thế! Tự dưng lại đụng phải ma cản đường!"
Mụ soát vé dí sát khuôn mặt nần nẫn thịt xuống, đôi môi tô son đỏ chót há hốc ra như muốn ăn tươi nuốt sống thằng bé. Cái bộ dạng hung thần ác sát đó đến tôi nhìn còn thấy ớn lạnh.
"Nói mau!"
Thằng bé phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào, ra sức xua đôi bàn tay nhợt nhạt và lắc đầu nguầy nguậy. Từng chuỗi nước đục ngầu thi nhau rớt xuống.
"Thôi nào bà chị, nó là con nít thì làm được trò trống gì, sao cứ phải làm khó nó..." Mấy người đàn ông trung niên xót ruột quá, đành đứng lên khuyên can.
"Cút ra chỗ khác!" Mụ soát vé quay phắt lại, gầm lên lạnh ngắt. "Mày có biết nó là cái thứ gì không mà đòi xin xỏ? Coi chừng chết không toàn thây bây giờ!"
"Bà chị này, sao chị lại ăn nói thế, tôi cũng chỉ thấy đứa nhỏ tội nghiệp thôi mà..." Người đàn ông trung niên ngượng ngập đáp.
"Không phục thì trạm tới cút xuống xe hết cho tao! Bớt làm người tốt đi!" Mụ soát vé trừng mắt đe dọa, bộ dạng cậy thế cậy quyền như thể mụ đang nắm giữ sinh sát của cả chuyến xe.
"Tôi... tôi mua vé đàng hoàng rồi, sao xuống xe được..." Người đàn ông trung niên sượng trân, đành ngồi phịch xuống ghế.
Cô gái trẻ ngẩng đầu lên, mái tóc đen dài rủ sang hai bên, để lộ khuôn mặt trông chẳng lấy gì làm xinh xắn. Khóe môi cô ta nhếch lên nụ cười hả hê.
Cậu nam sinh cấp ba là người ngồi gần thằng bé nhất. Gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay cậu ta vì quá căng thẳng. Cậu ta nép sát người vào thành xe, chỉ sợ mụ soát vé chú ý đến mình.
Mụ soát vé xách ngược thằng bé lên y như xách một con khỉ, trừng đôi mắt thâm sì nhìn nó thêm mấy bận. Thấy không moi móc được gì, mụ mới ném mạnh nó xuống ghế.
"Khụ khụ khụ..."
Thằng bé ôm cổ ho sặc sụa, hộc ra từng bãi bùn đen ngòm. Một mùi hôi thối nồng nặc lập tức tỏa ra.
Cậu nam sinh ngồi phía sau nhăn mặt bịt mũi, bị hun đến buồn nôn nhưng chẳng dám đổi chỗ ngay trước mặt mụ soát vé.
"Tao cảnh cáo tụi mày, đừng hòng giở trò! Chiếc xe này mà xảy ra chuyện gì, tụi mày không có cửa thoát đâu!"
Phóng ánh mắt sắc như dao lam lướt qua mặt từng người một, mụ soát vé hừ lạnh rồi mới quay về chỗ ngồi.
Cả toa xe im phăng phắc, chẳng ai dám ho he nửa lời bênh vực thằng bé nữa.
Đợi mụ soát vé ngồi yên vị, cậu nam sinh mới rón rén bước ra, bám tay vịn đi về phía cuối xe. Mục tiêu của cậu ta là hàng ghế chót.
Tim tôi giật thót. Tôi khẽ hắng giọng một tiếng.
Cậu nam sinh theo phản xạ nhìn sang chỗ tôi. Tôi lén phẩy tay ra hiệu. Cậu ta ngớ người, nhìn tôi đầy vẻ hồ nghi rồi lại nhìn về phía hàng ghế cuối. Rốt cuộc, cậu ta lùi lại một bước và ngồi xuống ở hàng ghế áp chót.
"Đã bảo cậu đừng có lo chuyện bao đồng rồi mà?" Thạch Lỗi ngồi ngay trước mặt tôi, thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, tỏ vẻ không vui càu nhàu.
"Thì tôi đang học hỏi anh đấy thôi." Tôi cười đáp.
Thạch Lỗi khựng lại, mấp máy môi một lúc, dường như không tìm được cớ gì để phản bác. Cuối cùng, anh ta chỉ đành dặn đi dặn lại:
"Cậu cũng thấy rồi đấy, chuyến xe này không bình thường. Lát nữa có xảy ra chuyện gì thì cậu tuyệt đối đừng có chõ mũi vào."
Khựng lại một chút, mặt anh ta đầy vẻ lo âu: "Nếu không, tôi e cậu chẳng trụ nổi đến trạm cuối đâu. Đây không phải chuyện đùa!"
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn ông anh, tôi sẽ chú ý." Tôi mỉm cười, gật đầu hàm ơn, nhưng trong lòng thì đã sớm dấy lên sự cảnh giác với gã này.
Anh ta quan tâm tôi hơi thái quá. Nếu nói về độ đáng thương, hiển nhiên thằng bé nhóc con kia ăn đứt tôi. Nhưng anh ta lại luôn tỏ ra lạnh nhạt, thậm chí là ghét bỏ thằng bé ra mặt.
"Được rồi, cậu biết vậy là tốt." Thấy tôi đáp lời, Thạch Lỗi cũng chẳng nói thêm gì nữa. Anh ta lắc đầu rầu rĩ, không ngủ nữa mà cứ dựa lưng vào ghế, chốc chốc lại liếc nhìn tôi. Hoặc thi thoảng lại bắt chuyện vu vơ đôi ba câu.
Tôi thì cứ à ơi đáp cho có lệ.
Xe buýt lắc lư tiến về phía trước trong màn đêm.
Cú va chạm vừa rồi dường như chỉ là một chấn động nhỏ, chẳng có hành khách nào thèm để tâm. Thằng bé thu mình trên ghế, mấy cái bóng ở hàng chót cũng im lìm.
Cả trong lẫn ngoài xe đều yên ắng. Nhưng dần dần, tôi phát hiện ra một sự thật rợn người.
Đã gần nửa tiếng trôi qua kể từ trạm trước... vậy mà vẫn chưa tới trạm tiếp theo!