Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 200: Thích Thể Hiện



Nhìn màn đêm vô tận ngoài cửa sổ, tôi khẽ cau mày.

Cho dù lúc nãy xe đụng phải chướng ngại vật, giảm tốc độ và làm trễ nải kha khá thời gian, nhưng giờ cũng đã qua hơn mười phút rồi, sao mãi chưa tới trạm?

Chẳng lẽ quãng đường trạm này lại dài hơn bình thường?

Cố nén kiên nhẫn đợi thêm năm phút nữa, vẫn chưa thấy bóng dáng bến đỗ đâu.

Không chỉ mình tôi thấy có biến, Thạch Lỗi cũng nhận ra điểm bất thường.

"Trạm này là trạm thứ mấy rồi nhỉ? Lộ trình tám trạm trước đâu có xa đến mức này, sao nãy giờ chưa tới?" Thạch Lỗi vò đầu bứt tai, lo âu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tối mịt. Vẫn chỉ là một màu đen kịt. Chẳng nhìn thấy cái quái gì.

"Nếu tôi nhớ không nhầm thì là đoạn giữa trạm sáu và trạm bảy." Tôi đáp.

"Thế thì vô lý, không lẽ có chuyện gì rồi." Thạch Lỗi trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy khó tin. "Không thể nào! Nãy giờ xe đâu có dừng đâu!"

Tôi lại càng mù tịt.

Cả chuyến xe có vẻ chẳng hành khách nào nhận ra điều bất thường. Cứ như thể trên xe này, khách quen chỉ có mình Thạch Lỗi, còn lại toàn lính mới đi lần đầu.

Thạch Lỗi sốt ruột ngoái nhìn lên phía đầu xe.

Mụ soát vé cũng đã đứng dậy, mặt lạnh tanh bước tới cạnh tài xế. Mụ bám lấy thanh vịn, dán mắt về phía trước. Tấm lưng mập mạp toát lên vẻ nghiêm trọng.

Chiếc xe buýt cà tàng vẫn rề rề lăn bánh. Ngoài cửa là bóng tối không có điểm dừng, cứ như thể xe chưa từng tiến về phía trước mà chỉ đang chạy vòng tròn tại chỗ.

"Chị soát vé, có chuyện gì vậy?" Đây là lần đầu tiên từ lúc lên xe Thạch Lỗi mở miệng bắt chuyện với mụ.

"Ngồi yên đấy, hỏi han cái gì!" Mụ ta quay lại trừng mắt lườm anh ta một cái cháy máy, rồi ngoảnh mặt đi tiếp tục dán mắt lên đằng trước, lạnh lùng hất hàm với tài xế: "Tăng tốc!"

Tài xế vẫn giữ chặt vô lăng, chẳng hề có động tác thừa thãi nào. Chiếc xe giật nảy lên một cái rồi đột ngột lao đi vun vút. Tốc độ từ rùa bò chuyển thẳng sang số trung bình.

"Sao vậy?" Nhóm người trung niên cũng cảm nhận được sự khác thường. Họ đưa mắt nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng ngó lên chỗ mụ soát vé. Nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám ló mặt lên hỏi.

"Có khi nào... xe không tới bến được nữa không..." Cô gái mặc váy xếp ly bất thình lình buông một câu lạnh ngắt.

Sắc mặt toàn bộ hành khách biến đổi. Kể cả thằng bé đang ướt nhẹp kia, khuôn mặt nhợt nhạt tím tái của nó cũng bộc lộ sự hoảng loạn tột độ.

Cậu học sinh cấp ba ngồi hàng ghế áp chót bên cạnh tôi bỗng căng cứng người. Cậu ta bất giác nắm chặt món đồ trong tay, như thể muốn bấu víu vào đó để tìm lấy chút an ủi.

"Mỗi mày có mồm để nói đúng không!" Mụ soát vé ngoái lại, quắc mắt lườm cô gái như dao găm.

Cô gái ngoảnh mặt đi, nét mặt âm u, nghiến răng ken két.

"Ngồi im trên xe cho tao! Đừng tưởng tao không biết tụi mày đang ủ mưu tính kế cái gì trong đầu. Muốn sống sót đến trạm thì câm cái mõm lại hết!" Mụ soát vé gầm lên với toàn bộ hành khách. "Đứa nào dám lèm bèm thêm nửa lời, tao xé xác ném xuống đường! Đi được thì đi, không đi thì cút!"

Cả xe im phăng phắc. Mụ soát vé cực kỳ hài lòng với cái uy của mình.

Đứng đợi thêm một lúc, xe buýt vẫn chưa tới trạm. Khuôn mặt núng nính thịt của mụ bắt đầu đanh lại.

"Tăng tốc!" Mụ híp mắt, ra lệnh cho tài xế lần nữa.

Tương tự, tài xế chẳng làm gì cả. Xe rung lên bần bật rồi vọt đi như điên.

"Nhanh nữa lên!"
"Nhanh, nhanh nữa!"

Dưới sự thúc ép của mụ soát vé, chiếc xe buýt rách nát chạy bạt mạng trong bóng đêm. Mọi ngóc ngách trên xe đều phát ra tiếng kim loại va đập leng keng, như thể đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Nếu phóng nhanh hơn chút nữa, chắc chắn chiếc xe sẽ nát bét.

Đám hành khách hoang mang tột độ nhìn ra ngoài. Màn đêm hai bên đường vụt qua vun vút, nhưng phía trước vẫn chỉ là một hố đen thăm thẳm, chẳng biết đang đi đâu về đâu. Đúng là tuyệt vọng.

"Không thể nào, nãy giờ làm gì có đỗ lại trạm nào! Rốt cuộc là lỗi ở đâu?" Mụ soát vé cúi gằm mặt, lầm bầm tự hỏi.

Nhưng câu nói ấy vẫn lọt rành rọt vào tai mọi người.

Mặt mày khó coi nhất là nhóm người trung niên. Bọn họ sợ cái uy của mụ soát vé, nhưng giờ thì nhịn không nổi nữa, bắt đầu xì xầm to nhỏ. Ban đầu còn cố đè giọng xuống, nhưng rồi tiếng xì xào càng lúc càng lớn dần.

"Cái xe này có vấn đề thật rồi, làm sao bây giờ?"
"Tại ông hết, đã bảo đi sớm đi, cứ thích cù nhầy đến ngày cuối cùng..."
"Sao bọn mình xui tận mạng vậy? Chuyến này mà không tới trạm thì tiêu đời hết... Cơ mà chuyện này đâu trách tụi mình được, lỗi là do thằng tài xế với mụ soát vé chứ! Tụi mình bỏ tiền mua vé đàng hoàng mà..."
"Đang yên đang lành chưa tới bến mà chết oan uổng, ai mà cam tâm cho nổi?"

"Đúng! Chuẩn luôn! Chúng ta trả đống tiền lên xe mà bả cứ quát tháo như chó với mèo. Tôi nhìn bả ngứa mắt lâu lắm rồi!" Cô gái trẻ cũng nhảy vào góp vui.

Bốn người trung niên liếc nhìn cô ả.

"Thế giờ tính sao?"
"Tôi cá là mụ soát vé cố tình chạy lòng vòng để moi thêm tiền của tụi mình đấy." Cô gái hậm hực nói.
"Cái... cái xe kiểu này mà cũng dám chạy lòng vòng á?" Nhóm người trung niên há hốc mồm.
"Thế mấy người nghĩ sao? Tôi nghe người ta kháo nhau xe này chạy mười mấy phút là đến trạm rồi. Mấy người nhìn xem nãy giờ là bao lâu rồi?" Cô gái hừ mũi. "Chắc chắn mụ ta đang giả thần giả quỷ, anh em mình đừng để mụ lừa!"

"Đù má! Hóa ra nãy giờ mụ béo đó giở trò. Thất đức chó má thật!" Đám đàn ông chửi thề.
"Mau ra tính sổ với bả đi! Nước tới chân rồi còn sợ quái gì nữa! Bả có dữ dằn thế nào thì các chú cũng có tận bốn người cơ mà..." Cô gái cười nhạt, châm ngòi nổ.
"Phải làm cho ra nhẽ!"

Cảm xúc đã vượt quá sức chịu đựng, gã đàn ông cầm đầu đứng phắt dậy, lớn giọng nạt mụ soát vé.

"Bà chị! Rốt cuộc là sao đây? Xe này còn tới trạm không thì bảo!"

Mụ soát vé không thèm quay lại, bóng lưng to bè của mụ vẫn hướng về phía người đàn ông, cúi đầu ngẫm nghĩ chuyện gì đó.

"Này, bà cho một câu chắc chắn xem nào! Mở mồm ra đi chứ! Đừng tưởng bọn này sợ bà thật nhé, ban nãy nhịn là nể mặt bà thôi..."
"Bà mà không nói, tôi sẽ..."

Người đàn ông hùng hổ bước ra khỏi ghế. Một tay bám thanh vịn, một tay chỉ thẳng mặt mụ soát vé, như muốn xả hết cục tức ban nãy.

"Mày sẽ làm gì?"

Mụ soát vé từ từ quay đầu lại, lạnh lùng dán mắt vào gã. Khuôn mặt múp míp của mụ như bị phủ một lớp băng, trắng bệch phát khiếp.

"Tôi... tôi..." Khí thế của người đàn ông xẹp lép ngay tức khắc. "Tôi chỉ muốn hỏi cho rõ, chiếc xe này có tới bến được không! Không thì trả vé đây, bọn tôi xuống bắt xe khác!"

"Thế thì xuống mà bắt." Mụ soát vé không những không cáu mà còn cười nhếch mép.

Cái điệu cười khẩy đó còn ớn lạnh hơn cả lúc mụ nổi điên.

Tiếng giày cao gót cộp cộp vang lên. Mụ khoanh tay trước ngực, từng bước ép sát người đàn ông. Một luồng sát khí rợn người tỏa ra từ người mụ.

"Tôi... tôi... tôi chỉ hỏi thế thôi, không có ý gì khác."

Gã trung niên hèn nhát quay xe cái rụp, co giò chuồn thẳng về chỗ ngồi.

Cô gái trẻ cúi gằm mặt, thầm chửi thề một tiếng.

"Mày vừa lèm bèm cái gì đấy?" Mụ soát vé bước tới cạnh cô ả, dựa lưng vào thanh vịn. Mụ liếc xéo cô ta, nụ cười lạnh nhạt vẫn vương trên môi.

Tim tôi chùng xuống. Đứa con gái này sắp tiêu đời rồi.