Kính vỡ rơi loảng xoảng vương vãi khắp sàn. Gió lạnh mang theo mùi hôi thối như xác thối xộc thẳng vào trong.
Hai cái đuôi thô ráp từ trên nóc xe thả thòng xuống, chui tọt vào toa.
"Lũ cá thối này sao ăn uống phàm phu tục tử thế!" Mụ soát vé lại nhíu chặt mày, lia mắt nhìn quanh.
Nào ngờ, tất cả hành khách đều đã dạt ra xa mụ ngay từ giây phút đầu tiên.
"Đúng là một lũ vô dụng!" Mụ hậm hực lầm bầm, vội vàng lao tới cửa sổ, dùng hai tay chộp lấy hai cái đuôi, vặn một cú thật mạnh.
"Gào!"
Tiếng kêu gào như dã thú vang lên. Hai cái đuôi bị mụ soát vé bẻ gãy sống, rớt uỵch xuống sàn. Chúng giãy giụa vài cái rồi hóa thành hai luồng hắc khí, thoáng chốc bị gió thổi tan tành.
Mụ lại móc ra một tờ giấy vàng dán lên ô kính. Tờ giấy mỏng tang tưởng như chọc nhẹ là rách ấy thế mà lại hữu dụng hơn cả kính cường lực, chẳng có cái đuôi nào dám bén mảng tới phá phách nữa.
"Bà có đồ tốt sao không dán mẹ nó hết đi, mắc mớ gì phải hy sinh hành khách!" Cậu nam sinh ngứa mắt quá, lên tiếng chất vấn.
"Giấy này của tao còn quý giá hơn mạng tụi mày nhiều." Mụ soát vé hừ lạnh. Trong mắt mụ, đám hành khách này chẳng là cái đinh gì.
"Bà không sợ số hành khách không khớp với số vé đã bán, đến bến không biết ăn nói thế nào với cấp trên sao!" Cậu thiếu niên bất bình.
"Ồ? Xem ra mày biết cũng nhiều phết nhỉ." Mụ soát vé nhướn mày, nhìn chằm chằm cậu ta không chớp mắt. "Thế mày có biết câu 'Biết nhiều quá chưa chắc đã là chuyện tốt' không?"
"Bà mà dám làm càn, bà sẽ gặp họa lớn đấy!" Cậu ta cắn chặt răng, bất giác siết chặt món đồ trong tay.
Tôi liếc nhìn thử. Hình như đó là một tấm thẻ bài màu đen.
Xoảng!
Lại thêm một cánh cửa nữa vỡ vụn.
Mụ soát vé đau đầu nhức óc. "Đợi xe chạy thoát tao sẽ tính sổ với mày sau!"
Mụ ba chân bốn cẳng chạy tới, bẻ gãy cái đuôi thò vào rồi dùng bùa vàng vá lại cửa sổ.
Tổng cộng có sáu cửa sổ, giờ đã phong ấn được ba, ba cái còn lại thì nứt toác như mạng nhện, chực chờ sập xuống bất cứ lúc nào.
Trên nóc xe, tiếng bước chân xáo động không những không thuyên giảm mà còn có phần gấp gáp, phấn khích hơn. Giống hệt như một bầy mèo vừa nếm được mùi tanh của máu, bụng chưa no thì làm sao chúng chịu bỏ đi?
"Mẹ kiếp, đám cá ươn này mấy trăm năm rồi chưa được ăn gì hay sao?" Mụ soát vé ôm đầu, lại đảo mắt về phía đám đông.
Toàn bộ hành khách giật thót mình, không hẹn mà cùng lùi lại, dồn cục vào nhau.
"Mày tình sâu nghĩa nặng với chồng như vậy, thôi thì đi theo bầu bạn với nó luôn đi." Mụ soát vé cười lạnh, sải bước lao về phía người phụ nữ trung niên.
"Con lợn mập chết tiệt kia! Người mày nhiều thịt nhất, mày mới là đứa nên đi cho cá ăn!" Người phụ nữ kinh hoàng thét lên.
"Chị dâu..." Hai người đàn ông đi cùng bất lực nhìn, đầy áy náy nhưng không thể làm gì được.
Những hành khách khác cũng chẳng ai dám can thiệp.
Tất nhiên là trừ một người.
"Bà đừng có qua đây! Bà mà dám đụng vào một người khách nào nữa, đừng trách tôi không khách sáo." Cậu nam sinh nghiến răng, đứng chắn ngay trước mặt người phụ nữ.
Tôi day day trán. Cái cậu nhóc này máu chính nghĩa dâng cao quá rồi đấy.
"Mày thì tính là cái đinh gì!" Mụ soát vé hoàn toàn không coi cậu ta ra gì, chân bước không dừng.
"Đại tỷ, nếu là tôi, tôi sẽ không dùng cách hy sinh hành khách nữa đâu." Tôi tách khỏi đám đông, đứng cạnh cậu thiếu niên.
"Cậu Lý, cậu..." Thạch Lỗi thấy vậy, định vươn tay cản tôi nhưng rồi lại rụt về, mặt mũi đầy vẻ tiếc nuối.
"Mày lại là cái thá gì!" Mụ soát vé điên tiết. "Được lắm, thế thì hai đứa tụi mày làm mồi cho cá chung luôn đi! Tao không tin đám cá ươn đó còn không no bụng!"
"Bà có quăng hết hành khách xuống xe thì cũng chưa chắc giữ nổi chiếc xe này đâu." Tôi bình thản nói. "Khách chết thì không sao, nhưng về tay không thì bà định ăn nói thế nào với bề trên?"
Lông mày mụ soát vé giật nảy lên một cái.
"Mày lại biết chuyện gì rồi?"
Tôi nhún vai, không đáp. Tôi chỉ mượn tạm lời của cậu nhóc kia để nắn gân mụ ta thôi.
Cậu thiếu niên nhìn tôi bằng ánh mắt càng lúc càng khó hiểu, nhưng rõ ràng không có ác ý.
Rầm!
Đúng lúc đó, những cái đuôi ngoài kia lại dội đòn xuống ba ô cửa sổ còn lại. Bọn chúng đồng loạt tấn công, mụ soát vé chắc chắn không thể trở tay kịp.
"Đằng nào cũng chết, chết chùm vẫn hơn là bị bà quăng ra ngoài cho cá ăn." Tôi nói gấp. "Những cửa sổ còn lại đều có đuôi chờ sẵn, bà suy nghĩ cho kỹ đi!"
"Đúng! Không thể để mụ ta đắc ý được! Chết thì cùng chết!" Cậu nhóc giả gái cũng gào lên hùa theo.
"Cùng lắm thì chết chung!"
Tất cả hành khách bỗng nhiên đồng lòng đoàn kết lại.
Sắc mặt mụ soát vé sa sầm đến cực điểm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhưng mụ không có thời gian để chần chừ, tiếng quẫy đuôi đập vỡ kính đã vang lên ngay bên tai.
"Lát nữa tính sổ tụi mày sau!"
Mụ cắn răng, ném vèo hai tờ giấy vàng về phía tôi, rồi tự mình lao đến một ô cửa.
Tôi và cậu học sinh mỗi người chộp lấy một tờ, chia nhau lao tới hai ô cửa sổ cuối cùng.
Kính cửa sổ đã nứt nẻ chằng chịt, chỉ chực vỡ vụn trong tích tắc. Vừa chạy, tôi vừa mở toang tờ giấy vàng ra.
Xoảng!
Lớp kính không chịu nổi áp lực, vỡ nát tươm. Ngay khi cái đuôi thô ráp kia vừa định thò vào, tôi lao người tới dán phập tờ giấy lên.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi buồn nôn. Cái đuôi quật mạnh vào tờ giấy vàng làm tay tôi tê rần.
Thế nhưng, tờ giấy vàng mỏng tang lại dai như vải, không những không bị cái đuôi cứng như sắt kia chọc thủng, mà ngược lại, cái đuôi giống như chạm phải thứ gì đó vô cùng đáng sợ, rụt phắt lại.
Mặc kệ bàn tay đang đau rát, tôi nhanh chóng dán kín bùa vàng lên khung cửa. Xuyên qua lớp giấy mỏng, tôi vẫn lờ mờ thấy cái đuôi lượn lờ bên ngoài nhưng tuyệt đối không dám tới gần.
Quay đầu lại nhìn cậu nam sinh, cậu ta cũng đã vá xong ô cửa của mình.
Mụ soát vé nhìn quanh những ô cửa sổ đã bị dán bùa, mặt mũi xót xa như đứt từng khúc ruột.
"Chuyến này lỗ vốn nặng rồi!" Mụ lườm tôi và cậu nhóc bằng ánh mắt hình viên đạn.
Tôi và cậu thiếu niên nhìn nhau cười thầm, cùng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nguy hiểm vẫn chưa tan biến. Đám quái vật bên ngoài vẫn chưa rời đi mà tiếp tục lảng vảng trên nóc xe. Tiếng móng vuốt cào xé kim loại vang lên từng chập. Liên tục vồ hụt mồi, chúng càng lúc càng trở nên kích động và điên cuồng hơn.
"Sao chúng nó chưa cút đi?" Mụ soát vé bực bội nhìn lên trần nhà. "Hôm nay toàn gặp chuyện xui xẻo liên tiếp, rốt cuộc là đụng phải thứ quái quỷ gì không biết!"
Nói đoạn, mụ như sực nhớ ra điều gì, vội quay phắt lại đưa mắt tìm kiếm trong đám đông.
"Thằng nhóc con thối tha kia đâu rồi?"
Thằng bé ướt sũng đã bốc hơi mất dạng, không một ai biết nó đang trốn ở xó xỉnh nào.
"Biết ngay là không nên cho nó lên xe mà, xui xẻo tận mạng!" Mụ soát vé mặt đen như đít nồi, đi lại sục sạo khắp xe. "Nếu lũ cá ươn kia mà không đi, tao lôi nó ra cho ăn cho bằng sạch!"
"Bà nghĩ cách cho xe chạy tiếp đi thì hơn." Cậu nam sinh lớn giọng.
"Cần mày phải chỉ đạo à?" Mụ soát vé trợn ngược mắt lạnh lùng. "Xe vẫn đang chạy đấy, nếu thoát được thì đã thoát từ lâu rồi! Tôm tép cản đường, cá thối đu xe, mẹ kiếp, mấy trăm năm nay chưa gặp phải cảnh này!"
Tôi không rõ mụ ta chửi "tôm tép, cá thối" là có ý gì, nhưng tình hình hiện tại quả thực không lạc quan chút nào.
Thời gian dường như ngưng đọng lại. Chúng tôi vẫn kẹt cứng trong bóng đêm vô tận, bị quái vật vây hãm, mãi mãi không bao giờ tới trạm.
Lũ quái vật gầm gừ trên nóc xe một lúc rồi đột nhiên im bặt.
Sợ nhất là không gian đột ngột tĩnh lặng!
Tất cả mọi người nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm lên trần xe. Linh cảm chẳng lành dâng lên đến đỉnh điểm, tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.