Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 204: Người Áo Trắng



Chiếc xe buýt cà tàng như chực chờ vỡ vụn đang lao vun vút trong màn đêm.

Khắp thân xe xập xệ phát ra những tiếng kim loại va đập ken két. Thế nhưng, không khí bên trong khoang xe lại đặc quánh, đóng băng hoàn toàn.

Tất cả hành khách đều căng như dây đàn, nơm nớp lo sợ ngước nhìn trần xe đã chi chít vết lõm.

Rầm!
Đột nhiên, tiếng va đập lại dội xuống.

Hành khách giật bắn mình, co rúm lại với nhau.

"Lũ này điên hết rồi sao! Dám chơi cứng à!" Mụ soát vé nhíu chặt mày, bực dọc liếc nhìn về phía đầu xe.

Bên ngoài tấm kính chắn gió phía trước vẫn chỉ là một màu đen đặc quánh vô tận.

Rầm! Rầm! Rầm!

Thân xe rung lên bần bật. Những cú nện kinh hồn bạt vía liên tục giội từ trên đỉnh đầu xuống. Đám quái vật bên ngoài đã bắt đầu đợt tấn công mới.

Trần xe ngày càng lõm sâu. Lớp vỏ kim loại han gỉ mỏng manh đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, chẳng mấy chốc sẽ bị lũ quái vật húc thủng.

"Đám cá ươn này định ăn sạch hành khách trên xe mới cam tâm sao!" Mụ soát vé nghiến răng ken két.

"Không còn hành khách thì bà cũng đừng hòng báo cáo vác mặt về!" Tôi nhìn thẳng mụ. "Còn giấy vàng không, dán luôn lên trần xe đi!"

"Tao có đúng mười tờ, xài hết sáu tờ rồi, chỗ còn lại dán kín được cái trần xe này chắc?" Mụ soát vé trừng mắt, gào thẳng vào mặt tôi.

"Thế cũng phải nghĩ cách chứ, chẳng lẽ trơ mắt nhìn quái vật xông vào ăn thịt hết mọi người? Tôi nhắc cho bà nhớ, chúng tôi mà chết thì bà cũng không thoát đâu."

"Hehe, thú vị đấy. Lần đầu tiên tao thấy có kẻ dám ăn nói kiểu đó với tao. Rất tốt, tao nhớ mặt mày rồi." Mụ soát vé híp mắt, săm soi tôi từ đầu đến chân rồi cười khẩy.

Mụ ngước nhìn trần xe, đoạn cất giọng lạnh lẽo: "Vẫn còn một cách cuối cùng."

Tất cả hành khách đồng loạt quay sang nhìn mụ, ánh mắt lóe lên tia hy vọng tột độ.

"Giết sạch bọn chúng."

Mụ soát vé buông một câu nhẹ bẫng, nhưng lại khiến toàn bộ hành khách hoảng hốt trợn tròn mắt.

"Tao không biết ngoài kia có bao nhiêu con cá ươn, nhưng đứa nào không muốn bị nhai nát bét đến cặn cũng không còn thì liều mạng với chúng nó đi."

Rầm!

Mụ ta vừa dứt lời, hành khách còn chưa kịp tiêu hóa hết câu nói thì một tiếng động chát chúa vang lên. Trần xe bị húc toạc một đường nứt.

Những móng vuốt sắc lẹm thò vào từ khe hở, cào rách lớp kim loại y như dao rọc giấy, xé toạc vết nứt ngày một rộng ra.

Tiếng ma sát chói tai gần như xé rách màng nhĩ chúng tôi.

Hành khách la hét thất thanh, nháo nhào chạy trốn, chui rúc vào các góc tìm chỗ trốn.

Mụ soát vé cười nhạt. Dù mang giày cao gót nhưng mụ vẫn di chuyển cực kỳ lanh lẹ, vọt thẳng lên đầu xe, đứng sát rạt cạnh tài xế.

Từ đầu đến cuối, gã tài xế chưa từng mở miệng nói nửa lời, cũng chẳng làm thêm bất kỳ động tác thừa thãi nào. Gã thậm chí không thèm ngoái đầu nhìn ra sau khoang xe, chỉ chằm chằm nhìn vào bóng đêm phía trước, duy trì tư thế lái xe.

Xoảng!

Một mảng tôn sắt nặng trịch rớt rầm xuống sàn. Mùi xác ối nồng nặc cuốn theo gió lạnh xộc thẳng vào xe.

Trên trần xe xuất hiện một lỗ thủng to tổ chảng. Vài cái đầu đen ngòm, dị dạng đang thò từ ngoài vào.

Chúng không có mắt cũng chẳng có mũi, chỉ có cái mõm to đến mức dị thường, toác ngoác đến tận mang tai y như miệng rắn. Trong cái mồm quái dị đó là những hàng răng nanh nhọn hoắt, mọc lởm chởm đang đan vào nhau.

"Khụt khụt khụt!"

Phát ra thứ âm thanh rống lên như tiếng lợn kêu, một con quái vật không chờ nổi nữa, vọt thẳng từ lỗ thủng xuống, rơi phịch xuống sàn xe.

Toàn thân nó đen sì, trông như được đắp lên từ những khối bùn lầy lội. Bốn chi ngắn ngủn, to bè, cái đuôi phủ đầy vảy thô ráp và cứng ngắc. Trông nó y hệt một con thạch sùng khổng lồ bị đột biến.

Cái đầu dị dạng xoay tròn, cái mõm gớm ghiếc há rộng. Con quái vật lao vút về phía thằng bé đang đứng gần nó nhất.

"Á! Tránh ra! Tránh xa tao ra!"

Thằng bé hét lên thảm thiết. Trong cơn hoảng loạn, nó cầm luôn cái balo ném thẳng vào mặt con quái vật.

Con quái vật há mồm đớp gọn cái balo, nuốt ực một cái không thèm nhai, rồi tiếp tục lao vào thằng bé.

Thằng bé nhảy dựng lên, kinh hoàng bỏ chạy thục mạng sang chỗ khác.

Bịch! Bịch! Bịch!

Càng lúc càng có nhiều quái vật chen chúc nhau nhảy xuống khoang xe. Vì số lượng quá đông, chúng thậm chí còn kẹt cứng vào nhau.

Còn những con đã lọt xuống xe thì bắt đầu công cuộc săn mồi.

Hành khách chạy trốn tán loạn.

Tôi và cậu học sinh cấp 3 luôn sát cánh bên nhau, liên tục đổi vị trí để né đòn chí mạng từ mõm quái vật.

Sau vài lần né tránh, tôi phát hiện ra một quy luật.

Đám quái vật này tuy đáng sợ, nhưng tứ chi của chúng quá ngắn, không thể leo lên ghế ngồi được. Chỉ cần chúng tôi đứng lên ghế, chúng sẽ rất khó tấn công.

"Cứu cháu! Cứu cháu với!" Thằng bé bị hai con quái vật dồn vào góc chết. Nó tuyệt vọng gào thét cầu cứu Thạch Lỗi đang ở gần đó nhất.

Nhưng Thạch Lỗi coi như điếc. Gã nhảy tót qua một hàng ghế, vắt chân lên cổ chạy trối chết về phía đầu xe.

Tôi để ý thấy, đám quái vật này chỉ lộng hành ở nửa thân xe phía sau, tuyệt đối không dám bén mảng đến khu vực ghế lái. Dường như có một thế lực vô hình nào đó đang cản bước chúng.

Mụ soát vé dửng dưng đứng nhìn đám hành khách bị quái vật truy sát. Khóe miệng mụ thậm chí còn vương một nụ cười hả hê.

"Nhanh lên! Mọi người chạy hết lên đầu xe đi!"

Tôi lập tức gào lớn về phía đám đông, rồi kéo theo cậu thiếu niên nhảy lên các mặt ghế, phóng như bay về phía trước.

Các hành khách khác thấy vậy cũng thi nhau làm theo.

"Á!"

Người phụ nữ trung niên chậm chân một nhịp, bị một con quái vật đớp trúng mắt cá chân.

Con quái vật cuộn mình lộn vòng dữ dội, xé toạc nửa cái chân của bà ta ra khỏi cơ thể.

Tiếng kêu la thảm thiết vang dội khắp khoang xe.

Bà ta ngã quỵ xuống sàn, tuyệt vọng nhìn vài con quái vật khác đang lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng.

"Chị dâu!" Một người đàn ông trung niên khựng lại, chạy tới xốc bà ta lên, đẩy mạnh về phía đầu xe. Nhưng chính gã lại bị chậm một bước.

Những cái mõm khổng lồ há toác, bầy quái vật ngoạm chặt lấy hai chân gã.

"Á!"

Người đàn ông ngã gục. Bầy quái vật ùa lên đè kín người gã, điên cuồng cắn xé, nhai nuốt, phát ra những tiếng kêu ụt ịt rợn người.

"Lão Trương... Lão Trương..." Người phụ nữ khóc gào thảm thiết, được người đồng hành cuối cùng dìu đỡ, lảo đảo chạy lên phía đầu xe.

Tôi và cậu thiếu niên cũng đã chạy tới nơi. Khu vực đầu xe chật cứng người.

Mụ soát vé nhíu chặt lông mày.

"Cứu cháu với! Cứu cháu!"

Chỉ còn lại một mình thằng bé đứng trên chiếc ghế lọt thỏm ở góc tận cùng của hàng ghế cuối.

Bên dưới ghế, lũ quái vật lúc nhúc vây quanh. Những cái mõm gớm ghiếc há rộng, để lộ những hàng răng sắc nhọn lởm chởm khiến người ta lạnh toát sống lưng.

"Cháu xin mọi người, cứu cháu với, cháu không muốn bị quái vật ăn thịt đâu, cháu xin mọi người đấy..."

Thằng bé dường như đang gào khóc, nhưng hốc mắt nó không thể chảy ra một giọt nước mắt nào.

Bịch! Bịch! Bịch!

Đám quái vật bị kẹt ở lỗ thủng trên trần rốt cuộc cũng rớt xuống, lập tức lao thẳng về phía thằng bé.

Lối đi chật hẹp đã bị quái vật vây kín mít như nêm.

Giờ này ai dám quay lại cứu nó?

"Mấy người tuyệt tình quá! Quá tuyệt tình!" Thằng bé gào lên trong sự tuyệt vọng tột cùng. Nó ôm đầu, khóc rống lên đầy suy sụp.

Quái vật từ trên trần xe vẫn tuôn xuống không ngớt. Khoang xe nhung nhúc một màu đen kịt, nhưng chúng tuyệt đối không thể vượt qua rào cản vô hình ở đầu xe.

Đám hành khách chen chúc nhau bám trụ ở phía trước.

Khuôn mặt thằng bé xám xịt như tro tàn.

"Hehehe..." Nhìn bầy quái vật lít nhít dưới chân, nó nở nụ cười cay đắng và thê lương. Nó cầm chiếc điện thoại nãy giờ vẫn nắm chặt trong tay lên, bấm số.

"Là em đây..."
"Em thực sự phải đi rồi..."

Cuộc gọi dường như đã bị ngắt. Nó cười mà toàn thân run lẩy bẩy, nhắm nghiền mắt lại, từ từ ngã vật xuống.