Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 205: Lý Do Không Thể Chụp Ảnh



Tận mắt chứng kiến thằng bé đi từ tuyệt vọng đến suy sụp, tôi cũng chẳng diễn tả nổi cảm giác trong lòng mình lúc này là gì.

Chiếc điện thoại rơi xuống, bị con quái vật tham lam đớp gọn trong một nốt nhạc.

Thằng bé nhắm mắt, để mặc thân hình gầy gò ngã nhào vào những cái mõm quái vật đang há toác chờ sẵn.

Đám quái vật nhung nhúc kích động chen lấn nhau, cố há mồm to hết cỡ, phấn khích chờ đợi con mồi tự chui đầu vào rọ.

Thời gian giây phút này như trôi chậm lại.

Toàn bộ hành khách trơ mắt nhìn thằng bé từ từ ngã xuống, mỗi người một biểu cảm.

Thằng bé vừa chạm sàn, lập tức bị bầy quái vật nhấn chìm.

Tiếng nhai nuốt ụt ịt buồn nôn lại vang lên.

Nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng bao trùm lấy không gian chật hẹp.

Ngay đúng lúc đó, chiếc xe buýt đang lao vun vút trong màn đêm đột ngột phanh cháy đường.

Xe dừng lại một cách vô cùng bất ngờ, cứ như bị ai đó ếm bùa định thân.

"Lại chuyện gì nữa đây?"
Tôi và cậu học sinh nhìn nhau, cả hai đều mù tịt. Những hành khách khác cũng chưng hửng không kém.

Chỉ riêng mụ soát vé là lộ rõ vẻ ngờ vực.

Lúc này, chúng tôi càng bàng hoàng phát hiện ra: Không chỉ xe buýt dừng lại, mà toàn bộ bầy quái vật cũng đóng băng.

Chúng giữ nguyên tư thế cũ, cứ như có ai đó vừa bấm nút "Pause" cho toàn bộ khung hình.

"Thế này là sao?"

Còn chưa kịp lên tiếng hỏi han, tôi kinh hãi nhận ra cơ thể mình cũng đã bất động.

Một luồng sức mạnh lạnh lẽo, đáng sợ vô hình đang đóng băng cơ thể tôi, khiến tôi chỉ có thể nhúc nhích được mỗi tròng mắt.

Ngoài khoang xe tối tăm, ánh đèn mờ ảo dần hiện lên, in bóng lờ mờ qua những ô cửa sổ dán bùa vàng.

Cạch... Cạch...
Cửa xe từ từ mở ra.

Đập vào mắt tôi đầu tiên là một chiếc đèn lồng tre dán giấy vàng.

Kẻ xách đèn lồng là một người đàn ông mặc áo bào trắng. Hắn ta thong thả bước lên xe, giữ khuôn mặt lạnh tanh không chút cảm xúc quét mắt nhìn một vòng, ánh mắt phẳng lặng như mặt nước giếng khơi.

Khuôn mặt hắn ta trông khá rợn người, trắng toát y như màu chiếc áo bào hắn đang mặc, ngay cả lông mày và đôi môi cũng trắng bệch.

Kẻ áo trắng dửng dưng nhìn cảnh tượng trong xe. Luồng oai áp cực kỳ khủng khiếp tỏa ra từ người hắn ta, độ nguy hiểm chắc chắn phải gấp tỷ lần tất cả đám quái vật trên chuyến xe này cộng lại.

"Có chuyện gì thế?" Hắn ta xách đèn lồng, nhạt giọng hỏi.

Mụ soát vé vốn dĩ đang bị đóng băng lập tức cử động miệng được.

"Thất gia, xe còn chưa cập bến, sao ngài lại đích thân tới đây?"

Cái mụ già ban nãy còn hống hách với hành khách là thế, giờ đứng trước mặt người này lại cúm núm, hèn mọn y như cháu chắt.

Vừa dạ dạ vâng vâng, vừa khúm núm quỵ lụy.

"Ngươi đến trễ hơi lâu rồi đấy." Kẻ áo trắng cười nhạt, nhưng bấy nhiêu cũng đủ làm mụ soát vé sợ mất mật.

"Thất gia, là tại kẻ hèn này làm việc bất lực. Không ngờ trên đường lại xảy ra sự cố, đụng phải đám cá ươn này, bị chúng cắn xé mãi không dứt ra được."

Mụ soát vé hoảng loạn ra mặt, hai tròng mắt đen láy đảo liên hồi.

"Cũng may có hai vị đại nhân kịp thời giá lâm. Bằng không, hành khách cả xe này đã bị chúng ăn sạch sành sanh rồi!"
"Đa tạ hai vị đại nhân ra tay cứu mạng!"

Mụ soát vé sụp xuống suýt thì quỳ rạp ra sàn.

"Không dưng sao lại bị mấy thứ thối tha này ám?" Kẻ áo trắng liếc mụ ta một cái.

"Kẻ hèn này cũng thấy lạ lắm. Kẻ hèn này luôn tận tâm tận lực, nào dám lơ là nửa bước... Khả năng là... đón trúng một tên hành khách xui xẻo nên mới rước đám rác rưởi này đến."

Mụ soát vé len lén thăm dò sắc mặt của kẻ áo trắng.

"Hành khách xui xẻo?" Lông mày kẻ áo trắng khẽ nhướn lên. "Quy củ của chuyến xe này, ngươi không quên đấy chứ?"

"Kẻ hèn này đâu dám quên! Chỉ những hành khách đã trả tiền mới được lên xe. Đã lên xe thì phải bảo đảm đưa hành khách đến trạm an toàn."

Mụ soát vé hoảng hốt đưa tay lau mồ hôi trán.

"Ngoại trừ ba người bị đám cá ươn ăn thịt, số hành khách còn lại không thiếu một ai, số vé thu được có thể làm chứng. Thất gia không tin thì cứ kiểm tra."

"Khỏi cần. Bát gia đã đợi lâu rồi, đừng làm mất thời gian nữa." Kẻ áo trắng khẽ phẩy tay.

Những ngón tay trắng bệch vừa nhúc nhích, đám quái vật nhung nhúc, hung hãn đến mức chúng tôi không còn đường chống đỡ đã lập tức hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Tro đen bay lả tả trong gió.

Kẻ áo trắng ngước nhìn lỗ thủng trên trần, cổ tay khẽ lật, một tờ giấy vàng từ trong ống tay áo trắng phau phóng ra, lấp kín cái lỗ.

Tro tàn tan biến, chiếc xe buýt cà tàng giờ như được vá chằng vá đụp.

Ngay sau đó, tất cả hành khách đều cử động lại được.

Phản xạ đầu tiên của mọi người là lùi ra xa gã áo trắng có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nguy hiểm tột độ này.

Thằng bé với thân thể đầy thương tích chống tay lồm cồm bò dậy từ dưới sàn. Vậy mà nó vẫn chưa chết! Cơ thể chi chít vết thương khiến nó trông như một con búp bê vải vừa bị cào xé nát bươm.

Chẳng nhìn ra được nó đang có biểu cảm gì, khuôn mặt đờ đẫn, dường như không dám tin mình lại có thể nhặt về một cái mạng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi.

"Đa tạ Thất gia! Đa tạ Thất gia!" Mụ soát vé thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, liên tục chắp tay lạy lục kẻ áo trắng.

"Mau đưa hành khách chuyến này đến bến đi, mấy chuyện khác tính sau." Kẻ áo trắng phẩy tay mất kiên nhẫn, rồi ngồi luôn vào chỗ của mụ soát vé.

Hắn tuyệt nhiên không thèm liếc nhìn hành khách lấy nửa cái.

Mụ soát vé chỉ biết ngoan ngoãn đứng khép nép sang một bên.

Chiếc xe buýt rốt cuộc cũng nổ máy chạy tiếp.

Trái tim đang đập thình thịch của tôi cuối cùng cũng dịu lại đôi chút. Dù sao thì có kẻ áo trắng ở đây, ít nhất bây giờ chúng tôi cũng được an toàn.

Người phụ nữ trung niên được đồng hành dìu xuống ghế. Trên mặt bà ta chẳng có lấy nửa phần mừng rỡ của người vừa thoát chết. Bà ta ủ rũ nhìn đăm đăm vào ô cửa sổ đã bị dán kín bằng bùa vàng.

Chồng bà ta, chính là bị mụ soát vé đẩy ra làm mồi ở ô cửa sổ đó.

Người đàn ông trung niên duy nhất còn sống sót buông tiếng thở dài chua xót, ôm đầu ngồi phịch xuống ghế bên cạnh.

Tôi liếc Thạch Lỗi một cái rồi quyết định chuyển sang ngồi cạnh cậu học sinh cấp 3.

Thạch Lỗi không nói gì, nét mặt chuyển biến phức tạp.

Cái thằng bé ướt sũng nhẹp nãy giờ không biết rúc ở xó xỉnh nào bỗng chui ra, ngồi thu lu bên mép cửa sổ. Khuôn mặt nhợt nhạt của nó nở một nụ cười trả thù.

"Anh cho em hỏi, tại sao lúc nãy anh lại giúp em?" Cậu thiếu niên cuối cùng cũng có cơ hội bật ra câu hỏi cứ vương vấn trong lòng mãi.

"Bởi vì anh cũng giống như cậu, đều là người sống." Tôi mỉm cười nhạt. "Chào cậu, anh là Lý Phong."

Cậu học sinh giật mình, chằm chằm nhìn tôi mất một lúc.

"Không ngờ trên chuyến xe này mà vẫn gặp được người sống." Ngay sau đó, cậu ta bật cười đầy kích động. "Em là Lâm Huyền. Rất vui được biết anh."

"Anh cũng vậy." Tôi gật đầu.

Đương nhiên, việc tôi mạo hiểm giúp đỡ cậu ta không đơn thuần chỉ vì cậu ta là người sống, mà còn vì đây là một thiếu niên rất có khí phái, dám đứng lên bảo vệ lẽ phải.

Tâm hồn của người trẻ thường trong sạch và thuần khiết hơn người lớn rất nhiều. Đồng hành cùng những người như thế mới có thể nương tựa lẫn nhau, biết đâu đến lúc mấu chốt lại cứu được mạng.

Hơn nữa, một học sinh cấp 3 mà to gan dám lên chuyến xe buýt đêm rùng rợn này thì chắc chắn lai lịch không phải dạng vừa.

Chỉ nghe đoạn hội thoại giữa cậu ta và mụ soát vé thôi cũng đủ biết cậu ta nắm rõ lai lịch của chuyến xe này.

Nhưng tôi không vội hỏi.

Vị "Thất gia" đang ngồi kia rốt cuộc là thần thánh phương nào vẫn còn là một ẩn số, cứ quan sát tình hình thêm đã.

Chiếc xe buýt cà tàng cứ lắc lư, cọt kẹt tiến bước. Chẳng bao lâu sau, phía trước lờ mờ xuất hiện ánh đèn.

Trạm thứ bảy dài đằng đẵng cuối cùng cũng tới.

Dưới cột đèn đường vàng vọt là ba bóng người đang đứng đợi. Họ bồn chồn lo lắng, có vẻ đã chờ ở đây từ rất lâu rồi.

Xe còn chưa dừng hẳn, họ đã cuống cuồng chạy tới cửa xe.