Chiếc xe buýt từ từ tấp vào lề. Cửa xe mở ra.
Ba hành khách vừa bước lên xe, nhìn thấy vô số miếng vá chằng vá đụp trên trần thì lập tức ngẩn người.
Mụ soát vé ôm cái hộp sắt đi tới thu tiền. Có kẻ áo trắng ngồi lù lù ở đó, thái độ của mụ đối với khách đi xe nhã nhặn hơn hẳn.
Ba người mới lên đưa mắt nhìn nhau. Dù lòng đầy nghi hoặc nhưng họ vẫn móc tiền ra mua vé.
Thu tiền xong, mụ soát vé lùi lại, khép nép đứng cạnh kẻ áo trắng.
Kẻ áo trắng xách đèn lồng, ngồi bất động trên ghế như đang nhắm mắt dưỡng thần, chẳng thèm ban cho hành khách lấy một ánh mắt.
Ba hành khách mới gồm hai nam một nữ, đều mặc đồng phục công nhân giống hệt nhau. Tuổi đời còn khá trẻ, gương mặt phổ thông, dáng vẻ bình thường như bao người công nhân vừa tan ca bắt xe buýt về nhà.
Nhưng trên chuyến xe này, thứ gì càng bình thường thì lại càng trở nên lạc quẻ.
Ba người bước vào khoang xe, đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên.
"Chà, hôm nay xe đông gớm nhỉ."
Câu này nghe thoáng qua thì chẳng có gì lạ, nhưng đặt vào bối cảnh chuyến xe buýt ma quái này thì lại sởn gai ốc cực kỳ.
Ba người trẻ tuổi đi về phía tôi và Lâm Huyền. Cặp đôi nam nữ trông có vẻ đang yêu nhau ngồi xuống hàng ghế ngay phía trước, còn thanh niên đi cùng thì ngồi hàng ghế ngay phía sau chúng tôi.
Rõ ràng phía trước vẫn còn ghế trống, không biết gã có cố tình chọn ngồi đó hay không.
Cửa xe từ từ khép lại, chiếc xe thuận lợi lăn bánh về trạm thứ tám.
Ánh đèn trong xe dần lụi tắt, không gian lại chìm vào bóng tối lờ mờ.
Ba vị khách mới lên xe có vẻ khá ồn ào. Đôi tình nhân cứ ôm ấp nhau, rầm rì to nhỏ, thỉnh thoảng lại khúc khích cười. Còn thanh niên ngồi sau chúng tôi thì có vẻ đang cắm mặt vào điện thoại chơi game.
Nhờ có họ, chuyến xe buýt quỷ dị này rốt cuộc cũng vớt vát lại được chút hơi người.
Chiếc xe lắc lư chạy chầm chậm trong màn đêm.
Một lát sau, thằng nhóc giả gái đột nhiên bước tới, ngồi phịch xuống chiếc ghế trống phía sau lưng Lâm Huyền.
Thanh niên đang cắm mặt chơi game chỉ ngẩng lên liếc một cái rồi lại tiếp tục bấm điện thoại.
"Chuyện lúc nãy... cảm ơn anh." Cậu nhóc lấy hết can đảm vỗ nhẹ vai Lâm Huyền. Dáng ngồi co ro e lệ như con gái, nở một nụ cười ngượng ngùng.
Bộ dạng đầy thương tích của cậu ta lúc này trông thật tàn tạ. Mùi máu tanh bốc lên nồng nặc. Khuôn mặt vốn chẳng lấy gì làm thanh tú giờ lấm lem toàn máu là máu. Mặc váy ngắn mỏng manh kết hợp với cái đầu húi cua, trông cực kỳ chói mắt.
"Không có gì đâu, thực ra tôi cũng chẳng giúp được gì." Lâm Huyền mỉm cười thân thiện, không hề tỏ ra kỳ thị ngoại hình của đối phương.
"Vẫn phải cảm ơn anh." Cậu nhóc tỏ vẻ vô cùng cảm kích, trong đôi mắt u ám lóe lên tia sáng. Cậu ta lấy tay áo quệt vết máu trên mặt. "Em tên Tiểu Triết."
"Lâm Huyền."
"Còn ông chú này thì sao?"
"Có cả phần tôi à?" Tôi hơi ngớ người, đáp gọn: "Lý Phong."
"Cảm ơn hai người. Em không ngờ lại có người vì em mà sẵn sàng gây sự với người soát vé." Tiểu Triết dường như đang chìm đắm trong sự cảm động của chính mình. Ánh mắt nhìn Lâm Huyền tóe lên ngọn lửa nhỏ nồng nhiệt.
Lâm Huyền quay sang nhìn tôi, mặt đầy vạch đen.
Tôi cười thầm trong bụng, cười mà không nói.
"À... chuyện nhỏ thôi mà, cậu đừng bận tâm. Tôi chỉ chướng mắt cái thói hống hách của quản lý thôi, chứ cũng không phải cố tình làm thế vì cậu đâu..." Lâm Huyền luống cuống giải thích.
"Dù sao vẫn phải cảm ơn anh. Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai đối xử tốt với em như vậy, anh là người đầu tiên." Tiểu Triết lôi chiếc điện thoại dính đầy máu ra, chùi chùi vào áo.
Cái điện thoại này đúng là mạng lớn giống hệt chủ nó, vậy mà không bị bọn quái vật nuốt chửng.
"Được sống sót đúng là may mắn thật. Mấy anh em mình cũng coi như từng vào sinh ra tử rồi nhỉ?" Tiểu Triết ra sức bắt quàng làm họ. Cậu ta liếc nhìn người phụ nữ trung niên chỉ còn một chân đằng kia, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
"Thực ra em rất ghen tị với cặp vợ chồng chú thím kia. Bên nhau trọn đời, sẵn sàng chết cùng nhau. Em nghĩ đó mới là tình yêu đích thực. Hai anh thấy sao?"
Tôi và Lâm Huyền nhìn nhau, không hiểu thằng nhóc này đang định giở trò gì.
"Ngại quá, tôi vẫn là trẻ vị thành niên, không hiểu mấy chuyện đó." Lâm Huyền đáp.
"Còn chú thì sao? Chú lớn tuổi thế này rồi, chắc hẳn cũng trải đời nhiều rồi chứ?" Tiểu Triết háo hức nhìn tôi.
Lớn tuổi?
Tôi lật trắng mắt: "Thực ra tôi cũng còn nhỏ lắm, chỉ là mặt mũi hơi bị "chín ép" thôi. Vụ này tôi không có kinh nghiệm đâu, mẹ tôi cấm yêu sớm."
"Thế ạ..." Tiểu Triết bán tín bán nghi, tự cười nhạt một tiếng, lấy ngón tay cạy cạy vết vảy máu. "Thực ra em có bạn trai. Ban đầu anh ấy đối xử với em tốt lắm, nhưng sau đó tự dưng lại bơ em. Em không biết anh ấy đang nghĩ gì nữa."
Tôi và Lâm Huyền đều im lặng.
"Giờ anh ấy còn không thèm nghe điện thoại của em. Em làm sai chuyện gì cơ chứ? Vì anh ấy, em cạch mặt gia đình, tuyệt giao với bạn bè, cả thế giới này em chỉ còn mỗi anh ấy. Dựa vào đâu mà anh ấy đối xử với em như vậy?"
Vết thương bị cạy rách, máu lại rỉ ra, mùi tanh càng thêm nồng nặc.
Tôi và Lâm Huyền đều thấy sởn gai ốc, nhưng thanh niên ngồi cạnh Tiểu Triết thì cứ như bị điếc mũi, chẳng hề tỏ ra khó chịu.
"Giá mà anh ấy được một nửa như hai anh thì tốt biết mấy..." Tiểu Triết cười khổ. "Thôi, không nhắc chuyện buồn nữa. Quen được hai người, em vui lắm. Trạm tới em xuống rồi, mình chụp chung một kiểu ảnh làm kỷ niệm được không?"
Cậu ta vung vẩy chiếc điện thoại, mắt sáng rực nhìn chúng tôi.
"Ngại quá, tôi không thích chụp ảnh." Sắc mặt Lâm Huyền lập tức thay đổi, cậu từ chối thẳng thừng.
Đương nhiên tôi cũng chẳng dại gì mà gật đầu.
Ánh sáng trong mắt Tiểu Triết vụt tắt. Cậu ta cúi gằm mặt, cấu chặt những ngón tay vào nhau.
Lâm Huyền nhíu mày quay mặt đi, toàn thân cứng đơ.
Bầu không khí chìm vào sự im lặng gượng gạo.
"Có phải các anh đều khinh thường em không?" Lát sau, Tiểu Triết lại lên tiếng. Giọng nói mang theo sự oán hận nồng đậm tích tụ từ lâu.
"Không phải ý đó." Lâm Huyền bất lực đáp.
"Vậy tại sao lại từ chối em? Em chỉ muốn chụp một tấm hình thôi mà. Một yêu cầu nhỏ nhoi như vậy cũng không được sao?" Tiểu Triết ấm ức như thể vừa chịu nỗi oan ức tày trời.
"Không phải là không muốn, mà là không thể."
"Tại sao?"
Lâm Huyền im lặng một lúc mới cất tiếng: "Lý do là gì, lẽ nào tự cậu không rõ sao?"
Tiểu Triết sững người. Sắc mặt cậu ta thoắt cái trở nên cực kỳ khó coi. Cậu ta cắn chặt môi, hừ lạnh một tiếng, rồi như bị vạch trần mà thẹn quá hóa giận, chạy biến về chỗ ngồi cũ.
"Sao lại không được chụp ảnh với cậu ta?" Tôi hạ giọng hỏi nhỏ Lâm Huyền.
"Anh Phong, em tin anh cũng nhìn ra rồi, hành khách trên chuyến xe này... hầu hết đều không phải là người bình thường." Lâm Huyền cực kỳ cảnh giác, đè giọng xuống mức thấp nhất có thể.
"Nếu chụp ảnh với cậu ta... anh sẽ bị lấy đi những thứ cực kỳ quan trọng... Nói chung là vô cùng nguy hiểm."
Cậu ta nói rất bóng gió.
"Đã biết thế, sao cậu còn giúp cậu ta?"
"Thực ra cậu ta cũng đáng thương lắm. Nếu chết trên đường đến 'bên kia', cậu ta sẽ thực sự tan biến khỏi thế giới này mãi mãi." Lâm Huyền thở dài.
Mới tí tuổi đầu mà cậu nhóc này nói chuyện trải đời phết.
"Nghe khẩu khí của cậu, cậu biết chiếc xe này đang chạy đi đâu sao?" Tôi hỏi tới.
Lâm Huyền ngạc nhiên, ngẩng phắt lên nhìn tôi: "Anh không biết à?"