Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 207: Kẹt Lại Trạm Cửa Khẩu



"Anh không biết thật. Nói thật với cậu, anh bị lạc đường, xui xẻo thế nào leo nhầm lên chiếc xe này. Anh nghe ông anh tên Thạch Lỗi kia bảo đến bến cuối là có thể trở về chỗ cũ." Tôi cười bất đắc dĩ.

"Không biết nên khen anh may mắn hay xui xẻo nữa..." Lâm Huyền không nghi ngờ gì, ánh mắt còn ánh lên vài phần thông cảm. "Thực ra em cũng cần đến trạm cuối. Không phiền thì anh em mình đi chung nhé."

"Thế thì còn gì bằng." Đề nghị của cậu ta quá hợp ý tôi, tôi gật đầu ngay tắp lự. "À mà này, cậu rành chiếc xe này lắm sao? Thấy có vẻ biết nhiều bí mật phết nhỉ?"

"Thật ra đây cũng là lần đầu em đi chiếc xe này." Lâm Huyền chần chừ một chút rồi mới nói: "Chuyện về chiếc xe này, em toàn nghe người ta kể lại thôi."

"Hóa ra là vậy." Tôi gật gù, không truy vấn đến cùng nữa.

Nếu không có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, thì người bình thường nào lại rảnh rỗi lên ngồi chiếc xe buýt chuyến cuối quỷ dị này lúc nửa đêm cơ chứ?

Chiếc xe buýt cà tàng vẫn bình lặng lao đi. Phía trước bóng tối bắt đầu le lói chút ánh sáng mờ nhạt.

Sắp đến trạm thứ tám rồi.

Tiểu Triết rời khỏi chỗ ngồi, đứng ngay lối đi cạnh tôi.

"Em sắp xuống xe rồi." Cậu ta cắn môi nói. Những ngón tay trắng bệch bấu chặt vào thanh vịn, những vết rạch chằng chịt trên cổ tay trông thật ghê rợn.

"Thế không tiễn, đi thong thả nhé." Lâm Huyền không mở miệng, còn tôi thì gật đầu cho có lệ.

Tiểu Triết chằm chằm nhìn hai chúng tôi, môi cắn bật máu: "Tại sao các anh ai cũng giống nhau thế? Cứ lúc nóng lúc lạnh, lúc thì tỏ vẻ quan tâm, lúc lại ra dáng ghét bỏ? Rốt cuộc em làm sai cái gì?"

Tôi và Lâm Huyền đều chẳng buồn đôi co thêm. Cứ im lặng là xong, đằng nào cậu ta cũng sắp phắn rồi.

"Có phải vì vẻ bề ngoài của em không?" Tiểu Triết vẫn không can tâm. "Nếu em là con gái thật, có phải mọi chuyện đã khác rồi không?"

"Các anh cũng giống hệt gã đó, toàn một lũ tra nam! Lúc đầu thì sấn sổ lấy lòng, đến lúc biết thân phận thật của em thì trở mặt như lật bánh tráng. Các người quá tuyệt tình..."

"Cậu sai rồi!" Tôi nhíu mày cắt ngang. "Cái khiến người ta ghét không phải là giới tính, mà là thói lừa gạt. Cho dù cậu là nam hay nữ, nếu ngay từ đầu cậu đường hoàng sống đúng với thân phận thật của mình, thì ai rảnh rỗi nhìn cậu bằng ánh mắt dị nghị?"

"Nhưng... em làm thế là vì anh ấy mà..." Tiểu Triết trợn tròn mắt.

"Đừng có "nhưng" nhị gì ở đây cả. Đến chính bản thân cậu còn không dám đối diện với con người thật của mình, tự khoác lên người một cái vỏ bọc giả tạo, thì cậu lấy tư cách gì đi đòi hỏi người khác?"

Tôi bực mình phẩy tay.

Tiểu Triết đứng như trời trồng. Ngón tay bấu chặt vào thanh vịn, không thốt thêm được lời nào nữa.

Xe buýt cuối cùng cũng cập bến thứ tám. Cửa xe từ từ mở ra.

Trạm này đông đúc một cách bất thường. Dưới ánh đèn đường vàng vọt có tới hơn chục người đang đứng đợi.

Xe vừa dừng hẳn, bọn họ cứ thế xếp hàng nối đuôi nhau trật tự bước lên từ cửa trước.

Tiểu Triết đứng ngay cửa sau đang mở toang, như thể đang vướng bận điều gì đó. Sắc mặt cậu ta thay đổi liên tục, mãi mà không chịu bước xuống.

Tôi chẳng hơi đâu đi lo chuyện bao đồng, dồn hết sự chú ý vào đám hành khách mới lên xe.

Bọn họ bước lên, mang theo một luồng khí lạnh ngắt thổi thốc vào khoang xe.

Họ đều cúi gằm mặt, chầm chậm bước lên từng người một. Tuy độ tuổi và trang phục khác nhau, nhưng màu da và quần áo của họ đều chung một sắc xám ngoét.

Nói thế nào nhỉ... Cảm giác y như một bức ảnh màu bị chỉnh sang hệ trắng đen vậy.

Đông người là thế nhưng không hề ồn ào, ngược lại còn mang đến sự tĩnh lặng đầy quỷ dị.

Điều kỳ lạ nhất là: Họ không hề mua vé.

Mụ soát vé cũng đứng im re, chỉ lẳng lặng nhìn. Dường như những vị khách này được miễn phí vé.

Tổng cộng có mười bốn vị khách mới. Lên xe xong, họ lần lượt tìm chỗ ngồi, đầu vẫn cúi gằm không nhúc nhích.

Cuối cùng, thêm một người nữa bước lên.

Kẻ này ăn mặc giống hệt người áo trắng, toàn thân cũng tản ra luồng sát khí nguy hiểm tột độ. Điểm khác biệt duy nhất là hắn mặc áo bào đen, ngay cả da mặt cũng đen kịt, toát ra cái uy nghiêm khiến người ta không rét mà run.

"Bát gia, ngài đến rồi."

Mụ soát vé trưng ra nụ cười nịnh nọt, đon đả chạy tới rước kẻ áo đen về ngồi ngay phía sau kẻ áo trắng.

Bát gia chẳng thèm đếm xỉa đến mụ.

"Trên đường không hiểu sao lại đụng bọn rác rưởi thối tha kia. Lão Bát, ông biết mà, mấy thứ đó phiền phức lắm." Kẻ áo trắng nhạt giọng cất tiếng.

Kẻ áo đen nhíu mày.

"Tôi kiểm tra rồi, giữa đường xe không hề dừng. Nếu xe không dừng, thì lẽ ra không thể chỉ chạm trán đám rác rưởi đó..."

Kẻ áo đen không đáp lời, chỉ liếc nhìn mụ soát vé bằng ánh mắt lạnh như băng.

Mụ soát vé sợ phát run, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

Kẻ áo trắng nói thêm vài câu, kẻ áo đen chỉ bực dọc xua tay.

Cửa xe từ từ khép lại, tiếp tục lăn bánh về phía trước.

Lúc này Tiểu Triết mới giật mình bừng tỉnh. Đã quá muộn để xuống xe rồi.

"Có lẽ là ý trời. Vốn dĩ em định đến gặp anh ấy lần cuối, nhưng anh ấy đến cả điện thoại còn không thèm nghe, thì làm sao muốn gặp em cơ chứ?"
"Nghe nói hoa trên con đường đó nở đẹp lắm, em sẽ đến đó..."

Cậu ta nở một nụ cười chua chát, quay lưng đi tìm một chỗ trống ngồi xuống.

"Bổ sung vé."

Mụ soát vé ôm hộp sắt đi tới thu tiền, xé cho cậu ta một tấm vé, rồi bắt đầu giơ ngón tay đếm số lượng hành khách.

Khác với lúc mới khởi hành, giờ chiếc xe đã chật ních người.

Nhưng khi đếm, mụ lại bỏ qua 14 người mới lên, chỉ đếm những người đã nộp tiền mua vé trước đó.

"1, 2... 11, 12..." Đang đếm dở, mụ khựng lại đầy nghi hoặc. "Sai sai, tao nhớ là có hai người chết rồi cơ mà, sao lại dư ra một mạng thế này."

Mụ đếm lại lần nữa.
"11, 12, 13... Sao càng đếm càng lòi ra nhiều thế, chẳng lẽ hai mạng kia chưa chết? Không thể nào..."

"11, 12, 13... 14!" Mụ soát vé trố mắt kinh ngạc. Cứ như thể mỗi lần đếm lại lòi thêm một người. "Vô lý, không thể nào, chắc chắn tao đếm nhầm."

Mụ ôm khư khư cái hộp sắt, vội vàng đếm số vé bên trong.

"Kỳ lạ... 14 vé? Lẽ nào tao nhớ nhầm thật?"

Mụ soát vé rối như tơ vò, bàn tay nần nẫn vò đầu bứt tai. Mụ ôm hộp sắt đi xuống tít cuối xe, quyết định đếm lại từ đầu.

Tôi thì hiểu quá rõ. Mụ không hề nhớ nhầm.

Hành khách mua vé lên xe vốn có 13 người, chết mất 2 vợ chồng trung niên, còn lại 11 người. Nhưng hiện tại, lượng khách đếm được lại lòi ra 3 người nữa.

Có thứ gì đó đã lẻn lên xe!

Tôi hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn về hàng ghế cuối cùng. Ngay tại đó, ba cái bóng đen kịt đang ngồi sát cạnh nhau.

Ngay dưới mí mắt mụ soát vé, vậy mà mụ ta cứ như bị đui mù, đếm đi đếm lại cũng không phát hiện ra ba cái bóng đó có vấn đề.

"Có khi tao nhớ nhầm thật? Kệ mẹ nó, vé với người khớp nhau là được..." Mụ soát vé vừa vò đầu vừa đi ngược lên trên.

Nhìn thấy kẻ áo đen và kẻ áo trắng, mụ ngẫm nghĩ một lúc rồi khựng lại.

"Hôm nay có biến, tốt nhất cứ kiểm tra vé lại cho chắc cốp."

"Kiểm tra vé!" Mụ soát vé bắt đầu rà soát kỹ lưỡng từng hành khách từ trên xuống dưới. Tôi và Lâm Huyền đương nhiên không ngoại lệ.

Cứ thế soát đến hàng ghế cuối.
"Kiểm tra vé!"

Ba cái bóng đen ngồi bất động. Mụ soát vé nhăn mặt gắt gỏng thêm lần nữa.

Ngập ngừng một giây, cái bóng đen ngồi ngoài cùng từ từ giơ tay lên, chìa ra ba tấm vé ướt sũng nhẹp.